Chu Thư Nhân kéo tay Trúc Lan, nói:
- Đúng là có một sự kiện đáng mừng, nhưng nó không liên quan đến anh. Hôm nay nha môn nhận được bức thư do vạn dân viết gửi đến Hoàng thượng, nhờ vào hoàng ân mênh mông cuồn cuộn mà thành Lễ Châu mới an cư lạc nghiệp như hôm nay. Anh đã phái người gửi thư cấp tốc về Kinh Thành rồi.
Không uổng công anh, không có việc gì sẽ đi tuyên truyền ân đức của Hoàng thượng, mấy ngày nay anh mệt muốn chết.
Trúc Lan hiểu ra: - Anh làm đó hả?
Chu Thư Nhân véo mũi Trúc Lan, nói:
- Biết ngay là không thể lừa được em mà, sang năm chắc chắn anh sẽ bị thuyên chuyển và bức thư do vạn dân viết gửi đến Hoàng thượng này rất có lợi với anh.
Anh không muốn bị thuyên chuyển cùng cấp rồi chịu nhịn nhục, có thể nâng tầm giá trị bản thân thì tất nhiên là phải tăng.
Đầu óc Trúc Lan cũng khá linh hoạt, Chu Thư Nhân khởi đầu bằng cấp Ngũ phẩm, cho dù có chiến tích hai năm này, Chu Thư Nhân muốn thăng lên một bậc cũng không dễ dàng, vẫn phải chậm rãi bò lên.
- Bảo sao dạo này mấy thương tổn do giá rét trên người anh lại tái phát, hóa ra là chạy khắp nơi.
Trúc Lan không nhắc tới thì thôi, nhắc tới một cái là Chu Thư Nhân lại thấy chân ngứa râm ran.
- Anh cũng chỉ sợ em lo lắng thôi, còn muốn cho em một niềm vui bất ngờ.
Trúc Lan nắm tay Chu Thư Nhân, trước khi cô chưa mang thai, Chu Thư Nhân tuyệt đối sẽ không bày ra thư vạn dân viết để nâng giá trị bản thân. Chu Thư Nhân làm vậy là vì đứa trẻ đã đến, cả cô và Chu Thư Nhân đều muốn mang đến sự đảm bảo tốt nhất cho nó.
Trúc Lan tựa vào bả vai Chu Thư Nhân, nói:
- Cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ.
Chu Thư Nhân chạm vào cái bụng đã hơi nhô lên của Trúc Lan, nhoẻn miệng nở một nụ cười ngô nghê:
- Em mới là người đã làm việc chăm chỉ đấy, anh chỉ chạy lăng quăng và nói nhiều hơn một chút mà thôi. Thật ra không khó.
Thư vạn dân viết thật sự không khó có được, danh tiếng của anh đi đôi với việc tẩy não ở mức độ cao cũng như tuyên truyền đủ thứ về hoàng ân mênh mông cuồn cuộn và công trạng của Hoàng thượng. Chỉ cần có sự dẫn dắt thích hợp thì sẽ có thư vạn dân viết.
Trúc Lan tận hưởng yên tĩnh cho đến khi Liễu Nha tới gõ cửa:
- Lão gia, phu nhân, bữa tối đã được chuẩn bị tươm tất.
Trúc Lan đáp: - Được rồi.
Chu Thư Nhân đỡ Trúc Lan ra ngoài ăn cơm, vừa đi vừa nói:
- Chờ qua năm sau, phòng nào sẽ ăn của riêng phòng đó, đến Tết âm lịch mới ăn cùng nhau.
Trúc Lan: - Bây giờ còn ít nô bộc, sau này em sẽ mua thêm một số nô bộc. Khi phòng bếp có nhiều người làm việc hơn, các phòng có thể ăn riêng.
Chu Thư Nhân đỡ Trúc Lan vào, sau khi hai người ngồi xuống, Chu Thư Nhân nói:
- Ăn cơm đi.
Bên bàn Trúc Lan, sắc mặt Lý thị có chút mệt mỏi, Minh Huynh quá sức ồn ào, đứa trẻ này thích đi ra ngoài chơi, lúc này đang là mùa đông lại càng ầm ĩ hơn. Không theo ý nó là nó gào lên, tính tình cực kỳ nóng nảy. Hu hu, Lý thị muốn tới gặp mẹ chồng nhiều hơn, nhưng mà không được, con trai nàng ta thật sự ồn ào. Nàng ta lí nhí nói:
- Mẹ, mẹ nói coi sao Minh Huy chỉ có mặt mũi là giống mẹ vậy? Nếu như tính tình của nó cũng giống mẹ luôn thì tốt quá rồi.
Trúc Lan hết biết nói gì về đứa cháu trai út, cô đã từng được chứng kiến tiếng thét và tính cách của Minh Huy. Khụ khụ, Chu Thư Nhân cũng đã từng nhìn thấy, sau đó nói với cld rằng không có việc gì thì đừng ôm đứa trẻ đến chính viện.
Trúc Lan gắp cho Lý thị một đũa đồ ăn, giấu đi lương tâm mà nói:
- Tính cách giống ngươi cũng khá tốt.
Có điều mặt mũi giống cô, tính cách giống Lý thị, không nên nghĩ nhiều, cảnh tượng "tươi đẹp" quá sẽ khiến cô thấy thật trầm cảm.
Lý thị: "..."
Nàng ta chẳng thấy ổn tí nào cả, mỗi lần nhìn con trai quấy, nàng ta luôn cảm thấy hơi sợ hãi. Nàng ta liên tưởng tới mẹ chồng mình, nếu mẹ chồng cũng rống ầm lên với nàng ta thì hồn phách nàng ta sẽ bị doạ cho bay mất.
*****
Hôm sau, Tuyết Hàm lén lút đến tìm mẹ.
- Mẹ, con có chuyện này muốn nói với mẹ.
Trúc Lan thả kim chỉ trong tay xuống, lần đầu tiên nhìn thấy Tuyết Hàm tỏ ra hoang mang rối loạn:
- Chuyện gì?
Tuyết Hàm nhìn Liễu bà tử, Liễu Nha lập tức đi ra ngoài, còn chu đáo đóng kín cửa lại. Tuyết Hàm kéo tay mẹ, nhỏ giọng nói:
- Mẹ, Ngô tỷ tỷ đã vẽ lại cảnh mấy người Tứ ca nướng thịt ở trong định hôm qua.
Trúc Lan sửng sốt:
- Vẽ lại toàn bộ à?
Tuyết Hàm gật đầu:
- Vẽ xong luôn rồi, khiến con ngạc nhiên không phải cái này, mà là bản thân Ngô tỷ tỷ cũng không nhận ra tỷ ấy chăm chút nét bút cho Thi công tử nhất, Tứ ca và những người khác chỉ làm nền thôi.
Không, phải là đến cả làm nền cũng không đúng, bởi lẽ vẽ tất cả đều khó coi.
Lòng Trúc Lan nặng trĩu, nói:
- Sao con thấy được bức hoạ?
Theo hiểu biết của Trúc Lan về Ngô Ninh, chắc chắn nàng ấy lén vẽ, vả lại vẽ xong sẽ đốt bỏ ngay.
Tuyết Hàm: - Chúng con dùng chung một cái thư phòng, Ngô tỷ tỷ không dám để ai nhìn thấy, cho nên mang giấu. Con tình cờ phát hiện ra trong lúc đi tìm bảng chữ mẫu, có điều chắc là bây giờ đã bị tiêu hủy mất rồi, bởi vì sau đó Ngô tỷ tỷ hớt ha hớt hải chạy vào thư phòng.
Nàng chờ Ngô tỷ tỷ ra ngoài, xác nhận Ngô tỷ tỷ đã đi đến sân Đại tẩu, nàng mới đến đây tìm mẹ.
Trúc Lan thở dài, nói:
- Con nghĩ sao về việc này?
Tuyết Hàm đã không còn là cô em thôn quê lâu rồi, nàng được giáo dục, tầm mắt dần dần mở mang. Nàng hiểu một điều, Thi Khanh theo cha học tập tuyệt đối không hề đơn giản, Tứ ca cũng tò mò. Có lần nàng và Tứ ca từng trao đổi về chuyện này, Tứ ca bảo nàng đừng cố tìm hiểu, nghĩa là vấn đề rất lớn. Cho dù không có chuyện bí mật này, cũng không để ý xuất thân của Thi Khanh, chỉ nói chuyện giữa Thi Khanh và Vương Như thôi là đã đủ không nên rồi. Hồi đó nàng còn quá nhỏ, nhưng mẹ vẫn luôn mượn chuyện Vương Như hòng giáo dụng nàng. Nàng biết người như Thi Khanh lòng dạ sâu đến cỡ nào, và chính vì vậy mà nàng không hy vọng Ngô tỷ tỷ có cái gì với Thi Khanh. Ngô tỷ tỷ đáng thương lắm rồi, nàng mong Ngô tỷ tỷ tìm được một người trượng phu có thể che chở mình:
- Mẹ, mẹ nghĩ chúng ta cũng tìm một con rể nuôi từ bé cho Ngô tỷ tỷ có được không ạ?
Trúc Lan đang uống nước mà suýt nữa thì phun hết ra ngoài:
- Sao con lại có suy nghĩ như vậy?
Tuyết Hàm cúi đầu, sắc mặt đỏ lên. Nàng cảm thấy Dung Xuyên rất tốt mà.
Trúc Lan thấy con gái đỏ mặt, thả ly nước xuống thở dài, nói:
- Con và Ngô Ninh khác nhau, con rể nuôi từ bé có nhân phẩm tốt đâu phải dễ tìm. Lấy Dung Xuyên ra làm ví dụ đi, thứ nhất, ta và cha con có ân cứu mạng Dung Xuyên. Thứ hai, cha con vẫn luôn dạy dỗ Dung Xuyên, một ngày là thầy thì cả đời là thầy, mặc dù không có chính thức bái sư, nhưng con rể cũng không có gì khác. Thứ ba, điều quan trọng nhất, Dung Xuyên cam tâm tình nguyện.
Không phải tất cả con rể nuôi từ bé đều cam tâm tình nguyện, con rể nuôi từ bé khác với con dâu nuôi từ bé, bởi vì nam quyền và nữ quyền ở thời cổ đại. Con dâu nuôi từ bé chỉ có thể thuận theo nhà chồng mình, còn con rể nuôi từ bé phẩm chất không tốt thì ai biết được, một khi đủ lông đủ cánh, khó mà lường trước chuyện gì xảy ra.
Tuyết Hàm nghe xong, biết được bản thân đã suy nghĩ quá đơn giản:
- Mẹ, vậy Ngô Ninh tỷ tỷ phải làm sao bây giờ?
Trúc Lan nhìn khuôn mặt cứng đờ của con gái mình, nói:
- Ngô Ninh còn nhỏ, chờ vài năm nữa cũng được. Con đừng có lo, nàng ấy mạnh mẽ hơn con nghĩ nhiều, trở về đi, tránh cho Ngô Ninh nghi ngờ.
Tuyết Hàm chẳng qua chỉ lo lắng cho Ngô tỷ tỷ mà thôi: - Dạ.
Trúc Lan chờ Tuyết Hàm đi, nghĩ cho dù một người không ai dám gả, một người không ai dám cưới, Trúc Lan cũng không cảm thấy bọn họ khả quan. Tuy cô đã có hiểu biết nhiều hơn về Thi Khanh rồi, nhưng Thi Khanh không được. Hắn là thanh kiếm trong tay Hoàng thượng, khó khăn lắm Ngô Minh mới thoát ra được, một khi hai nhà dính líu tới nhau, cô cũng không dám nghĩ xem có thể bị diệt trừ tận gốc không.
Trúc Lan thấy phiền trong lòng, tâm không tĩnh lặng không may vá nổi nữa. Sao đứa nhỏ Ngô Ninh lại khổ thế này? Trong truyện, có lẽ kết cục của con bé cũng không tốt đẹp gì cho cam, không cần biết là Tuyết Hàm làm nữ chính, hay Vương Như lội ngược dòng, thanh danh của con bé đều bị tổn hại. Nhờ có Ngô Minh mà còn gả tốt một chút, nếu như Ngô Minh thất thế, kết cục của Ngô Ninh không thể tốt được.
*****
Buổi tối Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan nói lại chuyện của Ngô Ninh, hai mắt Chu Thư Nhân lóe lên đáp:
- Anh biết rồi.
Chu Thư Nhân không muốn Thi gia và Ngô gia có quan hệ gì, hai gia đình này xếp ở cạnh nhau thì chẳng khác nào bom cả, anh không có ý định đi phá bom.
Trúc Lan kéo tay Chu Thư Nhân, nói:
- Nếu như… thôi vậy.