Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 428:



Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, nói:

- Đừng suy nghĩ nữa, sau này Thi Khanh sẽ không tới phủ ta vào ban ngày, cũng chỉ có một hai năm nữa thôi. Có điều, chúng ta cứ ngăn chặn trước, còn một khi có chuyện gì khác, cứ để Ngô Minh làm người xấu đi. Ngô Minh sẽ không đẩy đệ đệ và muội muội của mình vào cảnh nguy hiểm.

Anh không có thời gian rảnh tiếp tục làm một người cha ngang xương hao tâm tổn huyết nữa đâu, nó sẽ vắt kiệt sức anh mất thôi. Anh còn muốn sống lâu trăm tuổi cùng Trúc Lan, nhìn thấy đứa con chưa chào đời của mình có thể chống đỡ một phía, tốt nhất là thấy luôn chắt trai thì càng tốt.

Trúc Lan: - Nhưng Ngô Ninh ở nhà chúng ta, đã hứa là chúng ta sẽ chăm sóc tốt cho Ngô Ninh rồi mà.

Chu Thư Nhân giang hai tay ra, nói:

- Chúng ta đâu thể ngăn cản Hoàng thượng đúng không? Ngô Minh muốn trút giận thì đi trút giận lên Hoàng thượng ấy, ai bảo Hoàng thượng phái Thi Khanh tới đây.

Chu Thư Nhân ngừng lại một chút, nói tiếp:

- Vả lại mới chỉ là suy đoán của em mà thôi, ai biết Ngô Ninh nghĩ gì, mà Ngô Ninh mới bao lớn chứ? Được rồi, đừng suy nghĩ nữa.

Trúc Lan nghĩ lại thấy phải, có lẽ là do bọn họ quá mức căng thẳng. Trúc Lan cũng sợ bản thân nghĩ nhiều, cuối cùng quyết định chờ xem thế nào. Mấy ngày sau đó, Trúc Lan cố ý quan sát Ngô Ninh, cô phát hiện ra Ngô Ninh hết sức bình thường, hoàn toàn không có điểm nào là khác thường cả. Quan sát thêm mấy ngày nữa, cô thậm chí còn nghi ngờ phải chăng con gái của mình nhìn lầm.

Từ sau khi Tuyết Hàm nhìn thấy bức họa do Ngô Ninh vẻ, nàng ấy luôn trong trạng thái nơm nớp lo sợ. Sau đó thẩm thẩm thường hay quan sát nàng ấy, nàng ấy cũng để ý thấy, nàng ấy hối hận vì sao không hủy bức họa sớm hơn một chút, lúc ấy chỉ là vẽ trong vô thức mà thôi. Lòng nàng ấy cũng hiểu rõ, nàng ấy và Thi công tử không có khả năng. Nàng ấy biết Thi công tử có dã tâm, mà nàng ấy và Thi công tử chưa từng là người đi chung một đường, chút ít khác thường trong lòng đã bị giếm đi từ đời nào rồi. Chẳng qua nàng ấy thấy hơi hâm mộ Thi công tử, nếu nàng ấy là nam nhi thì tốt biết mấy. Thanh danh của Thi công tử không hay, nhưng vẫn có thể vượt lên số phận, nàng ấy thì sao, đành phải chờ đợi số phận đẩy đưa. Điều duy nhất nàng ấy có thể đấu tranh là không lấy chồng, nhưng nếu nàng ấy không được gả đi, thanh danh của cả Ngô gia đều không tốt theo. Nàng ấy biết, cho dù nàng ấy tùy hứng, các ca ca cũng sẽ ủng hộ nàng ấy, thế nhưng nàng ấy đâu thể ích kỷ để rồi ảnh hưởng đến các ca ca vốn dĩ đã mang tiếng xấu sẵn chứ.

Trúc Lan không thể tiếp tục quan sát Ngô Ninh thêm nữa, không thấy điều gì bất thường khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Cô cảm thấy, chắc cô và Tuyết Hàm quá căng thẳng. Ngô Ninh lại rất biết che giấu tâm tư, đến cả Tuyết Hàm cùng ăn cùng ở mà còn không phát hiện ra.

*****

Kinh Thành

Mấy ngày sau đó, bởi vì tuyết rơi khá dày cho nên tấu chương tới nơi chậm hơn vài ngày. Hoàng thượng nhìn thấy thư vạn dân viết thì trong lòng kích động, những năm đầu mới lập quốc, ngài giết người không ngừng, nào là tàn dư triều trước, đại thần có dã tâm lớn, ngài cầm binh quyền trong tay buộc phải trấn áp bằng máu. Thà rằng giết nhầm chứ không bỏ sót, thanh danh của ngài thật sự không hay ho, nhưng vì ổn định cục diện, không thể không dùng thủ đoạn tàn nhẫn. Người đời sợ ngài, đại thần trên triều sợ ngài, cộng thêm mới chiến loạn xong mọi thứ đều đang khôi phục. Cho dù ngài có cắn răng giảm thuế, ngài cũng không nhận được tiếng tốt gì. Không ai chê công trạng của mình nhiều, bức thư vạn dân viết này rất tốt. Những thay đổi của thành Lễ Châu là sự thật, Chu Thư Nhân giỏi đấy, nhưng nếu không có Bá Nhạc như ngài thì cuộc sống của dân chúng thành Lễ Châu vẫn khốn khó thôi. Tất cả là nhờ ngài có tầm nhìn, ngài có quyền nhận mấy lời cảm tạ trước mặt.

Thái tử có thể cảm nhận được phụ hoàng đang vui, dân gian có khá nhiều lời đồn đãi về phụ hoàng, song không có cái nào tốt, thư vạn dân viết lúc này đã chạm đến tim phụ hoàng. Thái tử nghĩ đến Chu đại nhân, trong lòng nghiền ngẫm, vì Chu đại nhân này thật thú vị, quá chừng thú vị. Tiếc là không biết phụ hoàng còn chiếm giữ ngai vàng này bao lâu, y cũng không ngại có nhiều nhân tài như vậy.

Hoàng thượng cao hứng xong, mỉm cười tủm tỉm:

- Thái tử, trở về đi, ngày mai còn phải vào triều.

Thái tử cúi đầu, đáp: - Dạ.

Thái tử đi ra cửa điện, lẳng lặng nhìn về phía trước, trong lòng cười nhạo. Phụ hoàng trông đang vui vẻ thế thôi, thực ra ngài vẫn muốn xem tin tức mật thám báo về. Thái tử đi chưa được hai bước…

- Ngũ đệ, đệ mới từ đâu về thế?

Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành tươi cười:

- Thái tử đại ca, đệ mới vừa ở ngoài cung trở về.

Thái tử chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm. Hai năm trước, y sẽ đưa đệ đệ cùng cha cùng mẹ của mình vào trong phạm vi bảo hộ, bây giờ hoàng thất không có huynh đệ, lúc này chỉ mới mấy tuổi mà cũng đã có mưu đồ.

- Hoàng tẩu của đệ còn đang chờ ta về, ta về trước đây.

Trương Cảnh Hoành mỉm cười, nói:

- Chờ hôm nào khác Thái tử đại ca không bận, nhớ mời đệ đệ ăn cơm đó.

Thái tử phất tay, nói: - Được.

*****

Trong điện, Hoàng thượng đã xem xong hết tin tức mật thám gửi về, khóe môi không khỏi giật giật, nhất là những lời Chu Thư Nhân nói, thật sự rất đủ tẩy não. Hoàng thượng híp mắt, bản lĩnh tẩy não của Chu đại nhân quá tuyệt. Ngài lại phát hiện thêm một ưu điểm, tính ra mấy lời cáo già Chu Thư Nhân nói khiến tâm trạng của ngài trở nên thoải mái. Nếu Chu Thư Nhân biết được Hoàng thượng đang suy nghĩ gì, anh nhất định sẽ cười ha ha. Anh còn thua xa, chẳng qua Hoàng thượng không biết thế lực bán hàng đa cấp ở thời hiện đại đấy thôi.

*****

Chớp mắt một cái đã non nửa tháng trôi qua rồi, Chu Thư Nhân nhận được thư tín từ Giang Minh. Chu Thư Nhân nhận thư ở nha môn, sau khi xem xong thì đưa cho Trúc Lan xem.

- Mặc dù Hoàng thượng không có thăng quan cho anh ở trước mặt mọi người trong triều, nhưng có khen ngợi công lao của anh trong mấy năm qua. Ngài đã nhớ công anh rồi, anh đoán có lẽ sang năm là có thánh chỉ.

Trúc Lan không vui lắm, hỏi:

- Sao Hoàng thượng lại không trực tiếp một chút cho rồi?

Chu Thư Nhân ôm Trúc Lan, nói:

- Để câu cá đó. Giang Minh không có tư cách lên triều, nhưng hắn ta có nguồn tin. Hoàng thượng khen anh dữ thần trời đất, rất nhiều người nghĩ anh sẽ hồi kinh. Hoàng thượng thật biết lợi dụng tâm phúc như anh, em cứ chờ đi, người muốn mượn sức anh chắc chắn không ít. Một thời gian nữa, thành Lễ Châu khó mà yên bình.

Trúc Lan mím môi, nói:

- Có người nịnh bợ anh, muốn anh hồi kinh, nhưng cũng có người không mong anh trở về Kinh Thành.

Vả lại số người không hy vọng Chu Thư Nhân vào kinh chiếm ưu thế. Tâm phúc của Hoàng thượng, mà còn là tâm phúc rất có năng lực, càng nhiều người kiêng kị Chu Thư Nhân hơn.

Chu Thư Nhân không nói không có nghĩa là cô không biết, Chu Thư Nhân ở một châu thành nằm ngoài biên quan, cho dù có tuyệt đến đâu cũng không nói được ngày tháng năm nào có thể hồi kinh. Xuất phát điểm của Chu Thư Nhân quá cao, những người mượn sức còn nghĩ Chu Thư Nhân sẽ phải lăn lộn thêm vào năm nữa, cho nên thủ đoạn hết sức từ tốn. Thế nhưng bây giờ Hoàng thượng lại chơi chiêu này, vả lại Hoàng thượng thường xuyên ra bài không theo lẽ thường. Hay lắm, ai cũng cho rằng Chu Thư Nhân sắp sửa hồi kinh, và nhận chức quan không thấp. Còn thực tế thì có lẽ cô đã đoán được vài phần tâm tư của Hoàng thượng, hừ, không có thư vạn dân viết, khả năng thuyên chuyển cùng cấp rất cao. Hoàng thượng đã từng tùy hứng một lần, bây giờ thấy được năng lực của Chu Thư Nhân, ngài không có ý định hủy diệt Chu Thư Nhân đâu. Cho nên sẽ thăng chức theo công trạng, nhưng không quá mức.

Chu Thư Nhân nói ý nhị:

- Yên tâm, em cho rằng bên người anh ít người sao? Mấy năm gần đây anh đã sớm nghiệm ra rồi, bên cạnh anh có cả đống người của Hoàng thượng.

Trúc Lan yên tâm hơn hẳn, có điều tâm tư của Hoàng thượng quá khó nắm bắt, vả lại Chu Thư Nhân khá có uy tín, cô không đoán được Chu Thư Nhân sẽ bị điều đến nơi nào.

- Anh nghĩ Hoàng thượng sẽ thuyên chuyển anh đến chỗ nào?

Chu Thư Nhân híp mắt, nói:

- Anh cũng đoán không ra.

Nếu Hoàng thượng không tung mồi nhử, anh còn đoán ra được điều gì đó. Nhưng sau phép thử lần này, anh hiểu bản thân rất có năng lực nâng cao thanh danh sẽ khiến Hoàng thượng kiêng kị. Cộng thêm những chuyện gần đây anh làm, anh thật sự không có manh mối gì cả.

Trúc Lan: - Chúng ta đừng nghĩ suy nữa, cổ đại là thời đại của hoàng quyền. Hoàng thượng nói một là một, ngài phái anh đi đâu thì anh đi đó thôi.

Chu Thư Nhân không nói với Trúc Lan chuyện Hoàng thượng dùng anh làm mồi nhử không chỉ là vì muốn thử thế lực khắp nơi mà cũng có ý muốn thử thách anh. Anh chỉ lo lắng sau khi vượt qua thử nghiệm sẽ bị ném vào trung tâm quyền lực mà thôi. Không dễ đoán tâm tư Hoàng thượng, anh còn cho rằng dựa vào nghiên cứu của mình có thể đoán ra phần nào, nhưng hành động câu cá này của ngài làm cho anh hiểu được anh không phải là thần thánh, có những tầng sâu anh không có cách nhìn thấu.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ đúng là nên cẩn thận hơn, bây giờ đang lúc nguy hiểm, trong nhà cần thiết có thêm gia đinh biết võ. Anh muốn lén Trúc Lan đi tìm Võ Xuân.