Đôi lúc, có một số chuyện không nên nhắc mãi.
Hôm sau, Chu Thư Nhân đang trên xe ngựa về nhà thì bị cản đường. Chu Thư Nhân híp mắt, to gan lớn mật dữ vậy!
Chu Thư Nhân vén mành xe ngựa, đánh giá người vừa lên xe. Gã đàn ông này ngoài 30 tuổi, mặc bộ quần áo hết sức quý phái. Chu Thư Nhân cười lạnh trong lòng, hỏi:
- Tiên sinh làm vậy là có ý gì?
Nam tử chắp tay chào hỏi, nói:
- Ta đây họ Bạch, cử nhân. Chào Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân thưởng thức ngọc bội trong tay, nói:
- Đã có gan cản xe ngựa của bổn quan thì còn chào hỏi chi nữa, bổn quan nhận không nổi đâu.
Bạch cử nhân vén áo choàng lại, đáp:
- Bạch mỗ từng nghĩ tới chuyện mời Chu đại nhân đến tửu lầu rồi, chẳng qua Chu đại nhân hành xử không giống ai hết, khiến Bạch mỗ thấy sợ trong lòng.
Chu Thư Nhân thả ngọc bội xuống, nói:
- Sao ta không nhận ra Bạch cử nhân sợ hãi thế nhỉ? Bây giờ người nên sợ hãi là ta mới phải. Ngay tại thành Lễ Châu này, ban ngày ban mặt, ờ nhỉ, lúc này trời đã tối rồi, hèn chi to gan lớn mật thế này.
Mấy người này thật sự khiến người ta cảm thấy khó chịu, chẳng tôn trọng anh chút nào. Hay lắm, bây giờ ông đây chưa có bè lũ, ông đây sẽ ghim lại hết. Ông nhất định phải mài giũa được một thanh kiếm tốt cho Hoàng thượng, chém chết chúng bây. Nếu không chém chết, thì chờ ông đây lên rồi xử chúng bây vậy. Hiện tại Chu Thư Nhân chỉ thấy phẫn nộ trong lòng, anh nghĩ tới đủ khả năng nhưng lại không ngờ cả gan xông vào xe ngựa của anh một cách trắng trợn thế này. Làm người, ngông cuồng quá không tốt đâu.
Bạch cử nhân nhìn nụ cười càng lúc càng tươi trên mặt Chu đại nhân thì trong lòng bất giác rùng mình một cái, có điều sau khi ngẫm lại, hắn có Nhị hoàng tử chống lưng còn gì. Bây giờ thế lực của Nhị hoàng tử là lớn mạnh nhất, không việc gì phải sợ cả. Cho dù có Hoàng thượng chống lưng thì sao, còn chưa lếch được đến Kinh Thành đâu.
Bạch cử nhân mỉm cười, nói:
- Chu đại nhân là người thông minh, trước kia cho người tiếp xúc với Chu đại nhân mà Chu đại nhân ra tay không chút lưu tình, chủ tử của ta rất không hài lòng, bằng không cũng chẳng cử Bạch mỗ tới làm gì.
Nếu Chu đại nhân không chịu thuận theo, thì khỏi phải về Kinh Thành nữa, hắn cóc cần sợ.
Chu Thư Nhân bật cười:
- Chủ tử của ngươi? Chủ nhân của thiên hạ này không phải là Hoàng thượng sao?
Bạch cử nhân híp mắt, nói:
- Người khôn không nói dài dòng.
Nói đoạn, Bạch cử nhân bèn vươn hai ngón tay ra, sau đó nói tiếp:
- Chu đại nhân là người thông minh, cũng là người có năng lực, chủ tử nhà ta vô cùng thưởng thức Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm vào ngón tay tỏ vẻ là Nhị hoàng tử, dám nói thẳng thừng như vậy với anh thực chất là đang uy h**p anh đấy. Hoặc là đồng ý, hoặc là câm miệng mãi mãi. Chu Thư Nhân cười, nụ cười cực kỳ xán lạn.
Bạch cử nhân cau mày, nói:
- Vì sao Chu đại nhân lại cười?
Chu Thư Nhân chỉ vào người đánh xe ngựa bên ngoài, nói:
- Người của Hoàng thượng toàn là cao thủ không đấy, Bạch cử nhân có hứng thú xem thử cho biết không nào?
Từ sau khi thường xuyên bị lôi kéo, anh đã không cần Vạn Cửu trong nhà đánh xe ngựa nữa, người đánh xe ngựa hiện tại là của nha môn. Anh quan sát thật lâu để xác nhận được là người của Hoàng thượng. Mặc dù anh không biết võ công thật, nhưng anh biết thử. Dọn đồ không tốn chút sức, nhìn một cái là biết đích thị là cao thủ. Nhớ lại trước đây anh cố tình mua một xe đồ nặng, người đánh xe ngựa này có thể dọn một mình.
Sắc mặt Bạch cử nhân cứng đờ, hai tay run lên, cuối cùng chuyển sang tái nhợt, nhưng vẫn cố trấn tĩnh nói:
- Chu đại nhân hà tất hù doạ Bạch mỗ.
Nụ cười trên mặt Chu Thư Nhân tắt ngấm, nói:
- Chỉ có Bạch cử nhân là có quyền hù doạ bổn quan thôi à? Ngươi dựa hơi của chủ tử nhà ngươi, ta là quan của Hoàng thượng, tất nhiên ta phải dựa hơi Hoàng thượng.
Bạch cử nhân thấy nặng trĩu trong lòng, từ lúc hắn bước lên xe, Chu đại nhân cực kỳ bình tĩnh. Chu đại nhân có thể cai trị thành Lễ Châu thật tốt chứng tỏ cũng có bản lĩnh, hắn chưa từng dám xem thường Chu đại nhân. Vốn dĩ cho rằng Chu đại nhân chỉ giả vờ trấn định thôi, bây giờ xen ra Chu đại nhân đã đoán trước được việc không ngừng bị uy h**p hòng mượn sức. Hay nói cách khác, phải chẳng Hoàng thượng cũng đã lường trước cả rồi? Bạch cử nhân đổ mồ hôi lạnh, hắn lên xe dễ, muốn xuống lại khó.
Chu Thư Nhân lạnh lùng nói:
- Sao Bạch cử nhân lại run lên thế?