Bạch cử nhân thật sự hối hận, nếu thời gian có thể quay ngược lại thì nhất định hắn đã không nhận mệnh lệnh này, bởi lẽ nó là tự nạp mạng:
- Không run.
Chu Thư Nhân đang vội về nhà ăn cơm nên nói:
- Mời Bạch cử nhân xuống xe cho, ngươi đang làm bản đại nhân lỡ giờ cơm đấy.
Về nhà muộn quá vợ sẽ lo mất.
Bạch cử nhân choáng váng, đầu óc nhịn không được mà suy đoán, chẳng lẽ Chu đại nhân đang lừa hắn sao. Hắn trấn tĩnh lại, tưởng đâu hôm nay thảm rồi. Chỉ là bây giờ hắn không còn khí thế nữa, muốn bàn lại nhưng khí thế của hắn đã yếu đi, hắn mím môi nhanh chóng bước xuống xe ngựa.
Bạch cử nhân vừa xuống xe ngựa thì nhìn xa phu đội mũ đầu tiên, híp mắt. Hắn vẫn không nhìn ra có cái gì lạ, trong lòng oán hận Chu đại nhân vì lúc nãy đã khiến hắn quá chật vật. Xa phu chờ xe ngựa phía trước đi mất, ngẩng đầu vung roi.
Chu Thư Nhân ngồi bên trong nghiền ngẫm chuyện bên ngoài, hai dài một ngắn, còn vung roi như thế thêm mấy thì chắc anh cũng có thể mò ra hàm ý truyền đi bên trong. Như thế cũng khiến Chu Thư Nhân yên tâm hơn rất nhiều, ít ra có rất nhiều người đang bảo vệ anh, chuyện duy nhất anh phải cẩn thận chính là hạ độc.
*****
Chu phủ, Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân về trễ nên lo lắng muốn chết:
- Đã xảy ra chuyện gì à?
Chu Thư Nhân: - Có chuyện gì được chứ, chẳng qua nha môn có vài việc nên về trễ thôi, hôm nay con có ngoan không?
Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, xoa bụng với nụ cười dịu dàng trên mặt:
- Đứa bé này vô cùng ngoan ngoãn.
Nếu không phải Trương đại phu đã bắt mạch cho thì cô còn lo không biết có phải đứa bé bị gì rồi không, thế này thì ngoan quá rồi.
Chu Thư Nhân nhìn bụng Trúc Lan, híp mắt, bây giờ không chỉ Hoàng Thượng đang câu cá, mà anh cũng đang ghi sổ, dám uy h**p vợ con anh, vậy thì đừng trách anh không có giới hạn.
Ánh mắt Chu Thư Nhân thăm thẳm, lý do anh thả Bạch cử nhân đi là vì nếu không để hắn đi, chẳng phải sẽ để lộ chuyện bên cạnh anh có người hay sao, nhưng chắc bây giờ Bạch cử nhân đã bị nhốt lại rồi, chỉ còn chờ người tới đông đủ rồi bắt hết một mẻ thôi.
Ngày hôm sau, Chu Thư Nhân mới tới nha môn chưa bao lâu, hôm qua Võ Xuân nhận được thư, hôm nay đã tới thẳng nha môn. Chu Thư Nhân nở nụ cười, nhạc phụ đánh giá cao Võ Xuân, thậm chí còn hi sinh đứa cháu trai khác để che chở cho Võ Xuân, đúng là đáng giá, anh chỉ mới viết thư để Võ Xuân tìm gia đinh nào biết võ, không ngờ Võ Xuân lại tự tìm tới. Vì sao Võ Xuân đến, Chu Thư Nhân cũng biết, thằng nhóc này tới để cảnh cáo và nói cho những người đang rục rịch kia biết, Chu phủ còn có quan hệ thông gia làm võ tướng.
Trần đại nhân thấy Võ Xuân:
- Dương tướng quân.
Võ Xuân cười hỏi:
- Dạo này Trần đại nhân thế nào?
Trần đại nhân đáp:
- Mọi thứ đều ổn.
Trong lòng lại giật mình, con người đúng là hay quên, nương tử của Chu đại nhân kín tiếng, Chu đại nhân cũng không tới Dương phủ, càng không gặp mặt Dương tướng quân nên bọn họ đều quên mất. Các nhà đóng quân ở thành Lễ Châu đều có quan hệ với Chu gia, một nhà là quan hệ thông gia, một nhà có mối quan hệ gián tiếp.
Dương Võ Xuân dẫn theo hộ vệ đến nha phủ, không mất bao lâu thì những người có tâm tư khác đều đã biết. Suy nghĩ của những người này cũng không khác Trần đại nhân lắm, Chu đại nhân tiếp xúc với Dương phủ quá ít, hơn nữa bản thân Chu đại nhân có năng lực làm việc nên rất dễ khiến người khác xem nhẹ quan hệ thông gia của Chu phủ, đương nhiên cũng có một phần do Dương phủ quá kín tiếng. Lúc này mới sực nhớ ra, Chu gia có quan hệ thông gia với võ tướng, Dương gia lại có ơn cứu mạng với Trịnh Hoành tướng quân, Trịnh gia bây giờ không còn là Trịnh gia lúc trước nữa, thế lực ở biên cương rất lớn.
*****
Nha phủ, Chu Thư Nhân và Võ Xuân ngồi xuống uống trà, Chu Thư Nhân cảm thán trong lòng. Mới mấy năm trước, Dương Võ Xuân gặp anh còn thấy sợ đấy, bây giờ Dương Võ Xuân đã tắm máu nên cả người toàn sát khí:
- Con không cần quá lo đâu.
Khóe miệng Dương Võ Xuân run rẩy, sao mà y không lo cho được, y biết suy nghĩ hơn rồi, đến y còn có người mượn sức thì càng không cần phải nói tới dượng. Có thể nói đời này y rất khó có dịp về kinh, tỷ lệ lập được công lớn cũng ít, nhưng dượng thì khác.