Võ Xuân đánh giá rất cao về dượng, dượng vừa có thủ đoạn vừa có mưu trí, còn có bản lĩnh vượt qua thử thách. Y còn đang chờ dượng trở về Kinh Thành và leo lên vị trí cao quyền thế lớn để nâng đỡ nhi tử hoặc tôn tử của y đây này, chứ đời này y đừng mơ có thể bước thêm một bước nào, trừ khi nổ ra các trận chiến lớn. Y là trụ cột của Dương gia, y không thể khiến sự hy sinh của đệ đệ thành vô ích được!
Võ Xuân thấy dượng không lo lắng chút nào, hớp một ngụm trà:
- Gia đinh biết võ dễ tìm thôi, có người từng lên chiến trường, còn có bảo tiêu, dượng muốn tìm bao nhiêu?
Trong lòng Chu Thư Nhân biết sau này không còn ngày tháng an bình nữa, trừ khi Hoàng Thượng rửa sạch hết đám người không biết thân biết phận kia:
- Dượng tin tưởng người do con tìm, dù là người từng lên chiến trường hay làm bảo tiêu cũng được, chỉ cần là người có tài nghệ tốt nhất.
Trong lòng Võ Xuân nắm rõ:
- Con sẽ nhanh chóng dắt người tới.
Chu Thư Nhân thấy Võ Xuân phải đi về, đúng rồi nhỉ, gần đây Võ Xuân tương đối bận rộn bởi vì luôn phải tuần tra ở biên giới. Mỗi năm vào đông cũng là thời điểm bận rộn nhất, có thể dành thời gian tới đây làm chỗ dựa cho anh đã không dễ rồi:
- Để dượng tiễn con.
Võ Xuân: - Dượng không cần tiễn đâu.
Chu Thư Nhân dừng lại một chút, nói:
- Đừng nói với cô cô con đấy nhé, cô cô của con đang mang thai.
Võ Xuân cười đáp:
- Dượng yên tâm đi, trong lòng con có chừng mực.
Dượng quan tâm cô cô thật đấy, dượng không nói thì y cũng không dám nói, cô cô lớn tuổi rồi, lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao bây giờ. Nghĩ tới cô cô, Võ Xuân híp mắt, nhất định y phải chọn được người có khả năng tốt nhất.
Dương Võ Xuân chơi lớn một lần khiến khắp thành Lễ Châu sực nhớ ra, tướng quân đang đóng quân tại đây có quan hệ thông gia với Chu gia. Chu Thư Nhân ngắm nghía ngọc bội, anh thật sự không muốn kéo Dương gia vào vụ này, nhưng hành động bất ngờ đó của Võ Xuân không chỉ dọa sợ người ta, mà cũng đang dùng hành động để nói thẳng với anh, rằng Dương gia cùng tồn tại với anh. Chu Thư Nhân cười nhạo bản thân, anh quên mất, chỉ cần Dương gia với Chu gia là quan hệ thông gia thì đã là người ngồi cùng thuyền rồi, cho dù anh không muốn liên lụy tới họ thì Dương gia vẫn luôn nằm trong ván cờ này. Chỉ khi nào anh nhảy ra được, Dương gia mới có thể nhảy ra được, Võ Xuân nhìn nhận thấu đáo hơn anh.
Chu Thư Nhân lại nghĩ tới nhóm tướng quân hầu gia ở Kinh Thành nắm giữ binh quyền trong tay, đám người này hả, bây giờ có Hoàng Thượng nên bị ngài chèn ép, chứ chờ vị Hoàng Thượng này già rồi, không biết có bao nhiêu người sẽ kéo bè kết phái, nắm binh quyền mà theo bè phái thì có khác gì đang ngại mình chết quá chậm đâu. Các hoàng tử thì không chê ít binh quyền, đối xử với Chu Thư Nhân khiêm nhường rất nhiều, ít nhất sẽ không uy h**p tới tính mạng, quà tặng cũng càng ngày càng quý, Chu Thư Nhân không hề khách sáo, nhận hết theo danh sách.
Trong lòng Chu Thư Nhân hiểu rõ, lần này anh câu cá giúp Hoàng Thượng, gần như đã chọc giận hết mọi người rồi, chi bằng bây giờ nhận chút tiền, còn có thể an ủi tổn thương tinh thần của anh.
Hoàng Thượng biết rõ những náo nhiệt ở thành Lễ Châu, nhất là khi nghe thấy mật thám lặp lại lời Chu Thư Nhân nói, Hoàng Thượng thấy cạn lời rồi:
- Ngươi lặp lại lần nữa xem?
Mật thám đã từng giám sát rất nhiều vị đại nhân, chỉ có suy nghĩ của Chu đại nhân là khiến hắn phục sát đất:
- Chu đại nhân nói, ngài ấy nhận quà đều là để xoa dịu nỗi sợ trong, vậy nên cứ nhận an tâm thoải mái.
Hoàng Thượng nhìn danh mục quà tặng của Chu Thư Nhân, đây là những thứ mật thán ghi lại. Trong năm đứa nhi tử, ngoài Thái Tử và đứa út, thì ba đứa còn lại đều rất chịu chi, nhất là lão Nhị. Đầu tiên là đe dọa, sau đó lại tặng nhiều quà để an ủi, Hoàng Thượng cười nhạo:
- Chu Thư Nhân không sợ trẫm tính toán thật à, còn quang minh chính đại để lại bằng chứng thế này.
Mật thám quỳ trên mặt đất, kiên trì nói tiếp:
- Chu đại nhân nói, ngài ấy thích bạc chứ không thích đồ vật, bán lại hết rồi ạ.
Vậy nên thật sự không còn giữ lại bất cứ bằng chứng gì, lại còn bán hết cho thương nhân ngoại tộc, bây giờ không biết đã mua đi bán lại qua bao nhiêu người và nằm trong tay ai ở ngoài biên giới.
Hoàng Thượng: "..."
Quả nhiên là gian xảo không để lại bất cứ nhược điểm nào, Chu Thư Nhân lặp đi lặp lại ý nghĩa của việc nhận quà ở trước mặt xa phu, chính là muốn nói cho ngài nghe. Hoàng Thượng híp mắt, ngài thích người thông minh, lại càng thích người thông minh biết tiến biết lùi phối hợp với ngài, không như vài người từng tạo phản cùng ngài, thấy ngài già rồi nên dã tâm của bọn họ cũng càng ngày càng lớn, hừ, thứ ngài muốn chính là Trương gia liên tục được truyền thừa, mà không phải chỉ làm vua một hai đời rồi để người khác được lợi!
Mật thám cảm nhận được áp lực, đầu cúi xuống thấp hơn, cổ họng không dám phát ra âm thanh nào, sau lưng ứa mồ hôi lạnh.
Hoàng Thượng cười, cầm bút lên viết mấy câu rồi đưa cho thám tử:
- Nếu đã lộ trước mặt Chu Thư Nhân, vậy thì đưa hết những người đã bại lộ ở thành Lễ Châu đến Chu phủ đi, giao cho Chu Thư Nhân.
Trong lòng mật thám thủ lĩnh run rẩy, hắn đi theo Hoàng Thượng từ khi ngài còn giả ngây giả dại, không thể nói hoàn toàn hiểu chủ tử, nhưng ngài có tính trọng dụng ai không thì vẫn nhìn ra được. Hoàng Thượng đưa những mật đã đào tạo tới Chu phủ, chứng minh Chu đại nhân đã vượt qua thử thách cuối cùng của Hoàng Thượng rồi.
- Tuân mệnh.
- Lui xuống đi.
Mật thám thủ lĩnh đi ra ngoài, cầm thư híp mắt lại, ai cũng nói Hoàng Thượng tàn nhẫn nhưng thật ra không phải thế, chỉ cần biết tiến biết lùi, một lòng với Hoàng Thượng, dù có bị Hoàng Thượng thu hồi quyền lực nhưng ngài cũng biết đáp lại, có thể chết già. Ví dụ như Hồ đại nhân, bây giờ đang an hưởng tuổi già, con đường làm quan của con cháu cũng rộng mở, nhưng tiếc là rất ít người hiểu chuyện như thế, lòng người là thứ khó thỏa mãn nhất.
*****
Thành Lễ Châu, Trúc Lan ngẩn người nhìn vàng và ngân phiếu mà Chu Thư Nhân mang về, đếm:
- Sao lại có nhiều tiền thế này?
Từ sau khi cô tới cổ đại, chuyện cô thích nhất chính là đếm bạc, tới cổ đại lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên được đếm nhiều bạc đến thế, có khoảng hai mươi sáu ngàn lượng. Mà cái này là còn chưa tính rương vàng trước mắt đấy, thêm vàng thì khoảng ba chục ngàn lượng.
Chu Thư Nhân đậy nắp hộp lại, nói:
- Mấy ngày nay sợ em lo lắng nên anh luôn giấu, đống bạc này đều là quà, chỉ là anh đổi thành bạc mang về thôi.
Trúc Lan: - ...Nhưng vậy thì cũng nhiều quá, không phải anh nói bên cạnh có người của Hoàng Thượng hay sao, có khi nào Hoàng Thượng nghĩ nhiều, tưởng anh vào phe phái của ai không?
Chu Thư Nhân cười cong mắt:
- Không đâu, lần nào anh nhận quà cũng lải nhải rằng đây là phí bồi thường tổn thương tinh thần, Hoàng Thượng sẽ hiểu.
Trúc Lan: "..."
Cô phục cách làm của Chu Thư Nhân sát đất rồi.
Sau đó, Trúc Lan lại hớn hở, ý của Chu Thư Nhân là có thể nhận hết số bạc này:
- Đây là lần đầu tiên em có nhiều bạc đến thế, lại nói, anh bán quà trắng trợn như thế, chắc là làm mích lòng mọi người hết rồi đúng không!
Nhưng sau đó Trúc Lan lại vui vẻ:
- Nhưng sớm muộn gì chả mích lòng nhau, không bằng dứt khoát một chút cho thấy lập trường, trung thần, vậy thì Hoàng Thượng cũng thấy hài lòng.
Chu Thư Nhân hôn Trúc Lan một cái:
- Vợ anh đúng là thông minh quá.
Mặt Trúc Lan béo ra, Chu Thư Nhân cười:
- Như đang cắn bánh bao vậy.
Trúc Lan xụ mặt, lúc trước cứ cảm thấy Lý thị giống bánh bao, bây giờ cô cũng thế, sờ thử eo mình:
- Mang thai làm cân nặng tăng quá nhanh, em béo lên gấp đôi rồi, cũng may vóc dáng không quá lùn, chứ không thành quả bóng mất.
Chu Thư Nhân không thấy Trúc Lan sắp thành quả bóng, ngược lại thì bụng Trúc Lan mới thành quả bóng:
- Gần đây con lớn lên nhanh quá, có máy thai rồi.
Trúc Lan cười nói:
- Nhưng tiếc là lười quá, không thích động đậy lắm.
Chu Thư Nhân đỡ Trúc Lan ngồi xuống:
- Lười một chút cũng tốt, để em đỡ chịu tội.
Trúc Lan ôm hộp tiền trong tay, trong đây toàn là ngân phiếu đấy, Trúc Lan hưng phấn quá, chỉ là sắp tới cô không nên ra ngoài thì hơn, tránh tạo thêm phiền toán cho Chu Thư Nhân:
- Anh nói xem, nên xài đống bạc này thế nào đây?
- Nghe theo em, em nói xài thế nào thì xài thế đó.
Trúc Lan vỗ lên hộp tiền, nói:
- Vẫn mua thôn trang và cửa hàng vậy, bạc còn dư thì mua tòa nhà, làm người cho thuê nhà vẫn sướng nhất.
Chu Thư Nhân bật cười:
- Đúng vậy, anh đồng ý.