Mấy ngày sau, Chu Thư Nhân nhận được được thư gửi tốc hành tới, còn là xa phu đưa cho anh. Chu Thư Nhân nhướng mày, vậy là làm rõ rồi, Hoàng Thượng chỉ nói mấy câu, nói rằng có thể nhận quà, nhưng cũng nói với anh rằng chỉ được đầu cơ trục lợi từ việc nhận quà lần này thôi, không có lần sau. Chu Thư Nhân nhếch môi, đúng là anh không thể đoán được hoàn toàn suy nghĩ của Hoàng Thượng, nhưng vẫn đoán được đại khái giới hạn ở đâu, những chuyện không ảnh hưởng đến đại cục này, làm một lần Hoàng Thượng sẽ không để ý.
Xa phu cúi đầu:
- Sau này đều nghe lệnh đại nhân.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, cái lợi anh nhận được là có thể khiến đám người đang rục rịch kia dè chừng, nhưng cái hại là anh phải dắt những người này về nhà, sau này mọi hành động của anh đều nằm dưới mí mắt Hoàng Thượng. May mà anh biết tự an ủi bản thân, dù sao sớm muộn gì trong nhà cũng sẽ có người trà trộn vào, bây giờ dẫn người về thì có nghĩa anh đang nói thẳng với Hoàng Thượng rằng mình không có tính toán riêng gì hết.
Chu Thư Nhân cười:
- Tổng cộng bao nhiêu người, hôm nay theo ta về phủ hết đi.
Xa phu: - Tổng cộng năm người ạ, hai bà tử, hai gã sai vặt, còn có thuộc hạ.
Chu Thư Nhân nhướng mày, còn có bà tử nữa ư, những người này đều ở nha môn:
- Là bà tử trong nhà bếp?
Xa phu cúi đầu:
- Vâng ạ.
Chu Thư Nhân không cho rằng hai bà tử này chỉ biết nấu ăn, thân phận của nhóm người này đều được ngụy trang, người nào cũng có bản lĩnh, hơn nữa chắc chắn hiểu biết quy củ nhất, đôi mắt Chu Thư Nhân sáng rực lên:
- Tốt, tốt.
Xa phu sững sờ, hắn từng giám sát rất nhiều đại nhân, nhưng chưa có vị đại nhân nào vui lòng khi bị giám sát như thế. Lúc trước Bạch cử nhân chặn đường, đại nhân nhắc tới hắn đã khiến hắn kinh ngạc, biết kiểu gì về cũng bị phạt thôi, ai ngờ bọn họ lại được phái đi theo Chu đại nhân về Chu phủ. Hắn hoàn toàn đoán không được suy nghĩ của Chu đại nhân, vì sao Chu đại nhân lại mừng thế kia?
Buổi tối, Chu Thư Nhân dẫn người về nhà, vào nhà nói:
- Không phải em cứ nhắc mãi chuyện muốn tìm bà tử hiểu quy củ, nhưng tiếc là không quen người nào quyền quý nên không tìm được sao?
Trúc Lan cười cong mắt:
- Nghe giọng điệu của anh thì chắc anh tìm được rồi à?
Chu Thư Nhân nói về lá thư hồi âm của Hoàng Thượng cùng với năm người thám tử:
- Hai bà tử đó, dù là võ công hay năng lực đều thuộc dạng đứng đầu, những bà tử hiểu quy củ khác không thể so với bọn họ được.
Trúc Lan mừng rỡ, vỗ tay:
- Đúng là nhặt được kho báu rồi.
Chu Thư Nhân nhỏ giọng lại:
- Chỉ cần anh không chết thì những người này đừng hòng đi đâu, cho dù anh không giữ khế ước bán mình trong tay, nhưng bọn họ cũng chỉ có thể ở lại Chu phủ.
Trúc Lan vuốt cằm:
- Em có thể để hai bà tử đó dạy dỗ nha hoàn, còn có thể dạy dỗ những bà tử mua về, sau này không cần nhờ vả người này người nọ tìm bà tử được thả tự do nữa.
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy, anh đã dẫn người về rồi, em cũng gặp đi.
Trúc Lan ngồi xuống: - Được.
Chu Thư Nhân bảo Vạn Cửu dẫn người tới đây, vì anh sợ có người nghe lén nên không để ai vào sân chính, cẩn thận vẫn tốt hơn, sau này anh và Trúc Lan nói chuyện với nhau cũng phải cẩn thận nữa, không thể nói mấy câu trêu chọc hoặc bàn bạc một vài suy đoán. Nhưng được cái thành thạo võ nghệ, tuy không lố như trong tiểu thuyết võ hiệp.
Vạn Cửu dẫn năm người bước vào, năm người cung kính nói:
- Thưa phu nhân, lão gia.
Chu Thư Nhân ngồi bên cạnh Trúc Lan:
- Các ngươi giới thiệu bản thân đi.
Vừa nhìn là biết xa phu là thủ lĩnh, cũng là người đầu tiên mở miệng nói:
- Tiểu nhân là Đinh Nhất, bốn mươi lăm tuổi, võ nghệ không tồi.
Sau đó là hai bà tử bước tới, một người nói:
- Tiểu nhân là Đinh Nhị, ba mươi tám tuổi, biết một chút võ nghệ, am hiểu chữa bệnh.
Một bà tử khác nói:
- Tiểu nhân là Đinh Lục, ba mươi chín tuổi, am hiểu thêu thùa, khả năng nấu nướng không tồi.
Hai gã sai vặt bước lên, tiếp lời:
- Đinh Bát, mười chín tuổi, võ nghệ khá tốt.
- Tiểu nhân là Đinh Thập, hai mươi mốt, võ nghệ khá tốt.
Chu Thư Nhân hiểu rõ, đưa bà tử tới không phải để trông chừng anh mà là sợ có người hạ độc, mấy người này vẫn còn giấu giếm gì đó nhưng anh thấy không cần phải hỏi rõ tới cùng.
Đinh Nhất nói:
- Xin lão gia ban tên cho.
Ban tên cho, đồng nghĩa là bọn họ từ biệt quá khứ đã qua, thật ra trong lòng cũng thấy mừng vì tuổi tác bọn họ đã lớn rồi, hi vọng được sống những ngày tháng an ổn.
Chu Thư Nhân nhìn Trúc Lan:
- Em đặt đi.
Trúc Lan biết, Chu Thư Nhân để cô đặt tên là vì mong đám người này biết địa vị của cô trong gia đình này, cũng xem như nói gián tiếp cho bọn họ biết, phải tôn trọng vị chủ mẫu là cô, cũng xem cô như chủ nhân của mình.
Đinh Nhất sửng sốt, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn luôn đi theo Chu đại nhân nên hắn cũng hiểu rõ nương tử của Chu đại nhân, càng hiểu rõ ý của Chu đại nhân là gì.
Trúc Lan đau đầu, cô không muốn đặt tên chút nào:
- Thôi anh đặt đi, em đặt không hay chút nào.
Chu Thư Nhân im lặng, anh cũng không muốn đặt tên, trầm tư một lúc:
- Các ngươi còn nhớ tên ban đầu không?
Đinh Nhất: - Nhớ ạ.
Chu Thư Nhân nói:
- Nói nghe xem nào.
Đinh Nhất nói:
- Tống Hưng ạ.
Đinh Nhị: - Chỉ nhớ rõ họ Tống thôi ạ, lão gia cứ gọi ta Tống bà tử là được rồi.
Đinh Lục: - Thủy Đại Ni, Thủy bà tử.
Hai gã sai vặt liếc nhìn nhau:
- Chúng ta là cô nhi, không có tên.
Chu Thư Nhân nói:
- Đinh Nhất, Đinh Nhị, Đinh Lục cứ dùng tên ban đầu của mình. Đinh Bát là Cẩn Ngôn, Đinh Thập là Thận Hành.
Chu Thư Nhân dừng lại một lúc:
- Tống Hưng vẫn đánh xe như cũ, sau này Cẩn Ngôn đi theo ta, Thận Hành ở lại nhà, huấn luyện mấy gã sai vặt đi theo các thiếu gia.
Trúc Lan nói tiếp:
- Còn hai bà tử, Tống bà tử đi theo ta, Thủy bà tử đi theo tiểu thư.
Năm người đáp lại cung kính: - Vâng ạ.
Sắp xếp người xong, Chu Thư Nhân bảo Đinh quản gia lui xuống sắp xếp chỗ ở.
Trúc Lan hỏi:
- Vạn Cửu thì sao? Anh không cần nữa à?
Chu Thư Nhân: - Không cần, để ở nhà đi, em xem rồi sắp xếp.
Trúc Lan gật đầu: - Em biết rồi.
Trong nhà có thêm mấy người của Hoàng Thượng khiến Trúc Lan cảm thấy yên lòng hơn rất nhiều, hạ nhân trong nhà chỉ tưởng Chu Thư Nhân mua thêm hạ nhân, chứ không biết chi tiết về năm người họ.
Ngày hôm sau, Liễu Nha ở sân chính cứ thấp thỏm, thị phát hiện Tống bà tử vừa mới đến được chủ mẫu tin tưởng lắm, thậm chí còn giao tiền bạc mà lúc trước thị quản lý cho Tống bà tử.
Trúc Lan ra hiệu cho Tống bà tử lui xuống, chỉ giữ lại Liễu Nha:
- Tống bà tử là người lão gia lôi kéo về, biết khám bệnh, cũng hiểu quy củ, sau này ngươi nhớ học quy của và cách khám bệnh từ Tống bà tử nhiều hơn. Ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, ngươi vẫn ở lại bên cạnh ta như cũ, chờ sinh con xong, ngươi giúp ta chăm sóc nó.
Liễu Nha nghe xong thì yên tâm, lão gia và chủ mẫu quan tâm tiểu chủ tử chưa chào đời bao nhiêu, thị đều thấy rõ, chủ mẫu bảo thị chăm sóc cho tiểu chủ tử chứng minh là chủ mẫu tin tưởng thị:
- Vâng, nhất định nô tỳ sẽ cố gắng học quy củ và cách khám bệnh thật giỏi.
Trúc Lan dừng một chút rồi nói tiếp:
- Ngươi bảo Vạn Cửu tới chỗ người môi giới mua thêm hai bà tử và hai nha hoàn mới về. Bà tử cần người hiểu biết nhiều về quy củ, nha hoàn thì cần người thành thật yên phận, đừng chọn nha hoàn nào ưa nhìn, trông bình thường là được.
Đổng thị và Triệu thị đều cần có người bên cạnh, tìm bà tử hiểu biết quy củ về cho Tống bà tử dạy vài ngày là đủ phái tới cạnh con dâu rồi. Từ năm ngoái tới nay, suốt một năm, cô thấy rất hài lòng với Đổng thị, Đổng thị không có nha hoàn hầu hạ nhưng không lên tiếng, cũng không oán trách, cô thừa nhận là do mình muốn tôi luyện tâm tính của Đổng thị. Thật ra nàng ta vượt qua thử thách từ lâu rồi, chỉ là cô vẫn chưa tìm được bà tử nào phù hợp, bây giờ có rồi, Tống bà tử và Thủy bà tử đều có bản lĩnh ngầm, trong lòng cô biết điều đó, Trúc Lan là người mừng nhất khi có hai bà tử này ở đây.