Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 433: Bước Đi Trên Mũi Dao



Liễu Nha đi rồi, Trúc Lan gọi Tuyết Hàm tới:

- Sau này Thủy bà tử sẽ đi theo con. Con không hiểu gì thì cứ hỏi thị nhé.

Tuyết Hàm: - Mẹ, con biết rồi, hôm nay Thủy bà tử đã chỉ ra cho con mấy chỗ làm sai, mẹ à, con sẽ học tập thật tốt.

- Con cũng để Thủy bà tử dạy dỗ Lưu Ly và Lưu Cẩn nhiều hơn nhé, sau này bọn chúng sẽ theo con đó.

Tuyết Hàm: - Mẹ ơi, con có thể để nha hoàn và bà tử của Ngô tỷ tỷ theo học được không?

Trúc Lan vuốt tóc con gái, con bé này có trái tim nhân hậu: - Được chứ.

Tuyết Hàm cười cong mắt, nàng không giúp được gì khác, nhưng có thể dạy dỗ nha hoàn bà tử cho Ngô tỷ tỷ cũng đủ rồi, ít ra sau này có ai ức h**p tỷ tỷ, cũng có người che chở được tỷ tỷ.

Buổi chiều, Vạn Cửu đã dẫn người về, thời gian Vạn Cửu đi theo Chu Thư Nhân cũng khá lâu, chứng minh năng lực của Vạn Cửu không tồi, Trúc Lan yên tâm với cách nhìn mua người của hắn. Sau khi Trúc Lan xem qua thì giao ngay cho Tống bà tử, để Tống bà tử dạy dỗ.

Trong nhà mua thêm bà tử nha hoàn, Triệu thị và Đổng thị cũng biết, bụng Triệu thị còn to hơn Trúc Lan, Đổng thị không tới đây mà Triệu thị tới:

- Mẹ, tướng công đã đi vài ngày rồi, không biết khi nào mới về nữa.

Trúc Lan cũng lo lắng, đúng là đi khá lâu rồi:

- Sắp rồi.

Triệu thị hi vọng tướng công có thể về nhà sớm một chút, nhưng cũng không muốn tướng công về quá sớm, tướng công về thì bọn họ phải lập tức quay lại thành Xuyên Châu, chỉ khi tới Tết mới được về nhà. Vẫn là ở nhà tốt hơn, có nhi tử nữ nhi bên cạnh, còn có người hầu kẻ hạ không cần nấu cơm, lúc rảnh rỗi có thể thêu thùa may vá, chán quá thì đi chơi với lũ trẻ.

Triệu thị không muốn về Xuyên Châu, nàng ta hối hận rồi:

- Mẹ ơi.

Trúc Lan ừ một tiếng: - Vụ gì?

Mấy ngày nay, Triệu thị không làm chuyện gì khiến cô thấy phiền lòng, có chuyện thì nói chứ không nén trong lòng, lúc chung sống với nhau, Trúc Lan thấy hài lòng hơn rất nhiều, mặc dù thái độ của cô với Triệu thị vẫn không đổi, nhưng đã kiên nhẫn hơn rất nhiều.

Triệu thị cười nói:

- Không có gì ạ, mẹ ơi, mẹ nghỉ ngơi đi, con về trước đây.

Nàng ta biết, cha mẹ chồng đều là người nói một không hai, không dễ gì thay đổi những điều đã nói ra.

Trúc Lan cứ tưởng Triệu thị tới là để hỏi chuyện nha hoàn bà tử, nhưng nhìn dáng vẻ thì hình như không phải, cô lập tức phản ứng lại, Triệu thị không muốn đi đây mà, cái gì mất rồi mới biết quý trọng, nhưng tiếc là muộn rồi.

Chu Thư Nhân dẫn năm người về nhà, còn toàn là người từ nha môn khiến Trần đại nhân và Hà đại nhân mất ngủ cả đêm, cứ đi qua đi lại trong phòng, ngẫm lại xem mình có từng nói cái gì quá giới hạn không. Chu Thư Nhân thấy sắc mặt hai vị đại nhân tái nhợt, đến cả người có làn da ngăm đen như Hà đại nhân cũng có thể nhìn ra được sự nhợt nhạt đó. Ở đây không có kẻ nào ngu dốt, ai cũng biết đó là người của Hoàng Thượng, xem hai vị đại nhân sợ tới mức nào rồi kìa, không đúng, phải nói là khiến tất cả quan viên trong nha phủ sợ hãi tột độ.

Chu Thư Nhân cười tủm tỉm:

- Ấy chà, Trần đại nhân làm sao thế?

Trần đại nhân muốn chửi tục, nếu không phải ông ta biết năm người mà Chu đại nhân dẫn đi đã ở đây từ lúc chưa có Chu đại nhân, thì ông ta đã tưởng đây là người Chu đại nhân dẫn tới. Ôi, họ ở đây từ trước khi ông ta và Hà đại nhân được điều đến, hóa ra họ luôn bước đi trên mũi dao sao.

Trần đại nhân hít sâu một hơi, uống một ngụm trà để lòng bình tĩnh lại:

- Chu đại nhân, ta bái phục ngài thật đấy.

Vài ngày trước đó, Chu đại nhân dám nhận quà, còn dám bán lại, ông ta luôn cho rằng như vậy quá ngông cuồng. Chu đại nhân làm mích lòng quá nhiều người, dạo gần đây có rất nhiều người xa lánh Chu đại nhân, không ngờ rằng Chu đại nhân lại biết trong nha phủ có người của Hoàng Thượng. Còn rất biết chọn nữa, từ chuyện của xa phu, ông ta cảm thấy thương hại cho những thế lực tới tìm Chu đại nhân, chắc chắn bây giờ Hoàng Thượng đã biết hết rồi.

Hà đại nhân chớp mắt, hành động của Chu đại nhân mấy ngày qua, y nhìn mà thấy lo sợ thay, cuối cùng quanh co một vòng thành dắt người của Hoàng Thượng về phủ, nếu ai chán sống dám ra tay với Chu đại nhân, vậy tức là đang khiêu chiến với Hoàng Thượng. Hoàng Thượng để Chu đại nhân dẫn người đi, tức là đang nói thẳng với những người nhìn ngó Chu đại nhân rằng Hoàng Thượng đang che chở Chu đại nhân.

Hà đại nhân cười: - Chúc mừng đại nhân.

Chu Thư Nhân nói với hàm ý sâu xa:

- Cùng vui cùng vui.

Hà đại nhân vui vẻ vì sự ủng hộ những ngày qua đã được đáp lại.

Trần đại nhân không biết hai vị này đang chơi trò bí hiểm gì, Trần chỉ biết mình từng xa lánh Chu đại nhân, Chu đại nhân không chỉ biết bẫy người ta mà còn thù dai nữa, mấy năm qua Trần đã thấy bao nhiêu người bị xử lý rồi. Trần đại nhân muốn nhận lỗi nhưng làm vậy thì như đang lạy ông tôi ở bụi này, mà không nhận lỗi thì trong lòng Trần cứ thấp thỏm, bối rối thật đấy. Trần đại nhân nhớ tới chuyện Chu đại nhân thích bạc, khóe miệng nhịn không được run rẩy, cũng chỉ có Chu đại nhân dám đầu cơ trục lợi nhận quà thôi, càng khiến Trần đố kị hơn là Hoàng Thượng biết nhưng vẫn ngầm đồng ý, đúng là tức điên khi so với người ta mà, hừ, nhưng lúc Chu đại nhân đi, Trần vẫn phải chuẩn bị một phần quà lớn.

*****

Chỗ đóng quân, Dương Võ Xuân và Trịnh Hoành cũng biết được tin tức, Trịnh Hoành nói đầy hàm ý:

- Khó trách gia gia của ta lại thích Chu đại nhân đến vậy, lần nào về, gia gia cũng nhắc tới Chu đại nhân, Chu đại nhân ghê gớm thật!

Dương Võ Xuân cười:

- Cũng do dượng hơi may mắn thôi.

Trịnh Hoành không thông minh như đệ đệ, nhưng hắn cũng không ngốc, chuyện này làm gì có liên quan tới vận may chứ, chỉ tiếc là không thể liên hôn.

Hành động của Hoàng Thượng, kết thúc chuỗi ngày thăm dò và mượn sức không dứt, bây giờ ai cũng co lại như con chim cút, rất sợ sẽ bị tính sổ, thành Lễ Châu an ổn trở lại. Nhưng nó lại dâng lên cơn sóng lớn ở Kinh Thành, đặc biệt là khi gần tới cuối năm, rất lâu rồi Hoàng Thượng không động tới đao nhưng nay lại hạ chỉ, cách chức một đám người, giết một đám người, Hoàng Thượng dùng máu để cảnh cáo những người càng ngày càng không chịu ngồi yên, rằng ngài chưa già đâu.

Kinh Thành an tĩnh, Thái Tử tiến cung gặp mẫu hậu:

- Nhi thần ra mắt mẫu hậu.

Hoàng Hậu không thích mặc những bộ quần áo lộng lẫy, mà mặc những bộ trông trang nhã, Hoàng Hậu rất vui khi được gặp nhi tử:

- Gần đây con bận quá, đã nhiều ngày không gặp rồi, xem con gầy tới mức nào rồi kìa.

Thái Tử đỡ mẫu hậu ngồi xuống:

- Mẫu hậu, nhi tử sẽ bồi bổ lại nhanh thôi mà.

Hoàng Hậu nhìn chằm chằm vào mặt Thái Tử, Thái Tử hỏi:

- Sao mẫu hậu lại nhìn nhi tử như vậy?

- Không có gì, chỉ là người già rồi, nên mắt hơi mờ thôi.

- Mắt Hoàng Hậu còn rất tốt, sao mà mờ được.

Thái Tử quay đầu lại thì thấy phụ hoàng đang bước tới, Thái Tử vội hành lễ:

- Phụ hoàng.

Hoàng Thượng phất tay miễn lễ rồi ngồi xuống cạnh Hoàng Hậu, Hoàng Hậu lạnh nhạt:

- Đến rồi đấy à.

Hoàng Thượng: - ...Ừ.

Thái Tử: "..."

Phụ hoàng và mẫu hậu cứ khiến y có cảm giác mất tự nhiên kiểu gì đấy, nếu nói là tình cảm không tốt thì trong hậu cung của phụ hoàng chẳng có bao nhiêu phi tử, mà mấy phi tử này đều nạp lúc tạo phản, chứ từ khi đăng cơ thì hậu cung chưa nhận thêm ai, hơn nữa trong một tháng, phần lớn thời gian phụ hoàng đều tới cung của mẫu hậu.

Còn nói tốt thì y cứ cảm thấy giữa họ có ngăn cách gì đó.

Lúc trước còn nhỏ tuổi, việc học hành của y lại nặng nề nên chưa từng để ý, bây giờ lớn rồi, lập gia đình có thê tử, biết tình cảm phu thê là gì, y cũng thấy rõ ngăn cách giữa phụ hoàng và mẫu hậu rất lớn.

Thành Lễ Châu, Xương Liêm hẹn Thi Khanh và Mạnh Kiệt ăn cơm, Xương Liêm không thể mời người về nhà nên chỉ đành đãi người ở ngoài, cũng may tam phòng thu được nhiều bạc nên trong tay hắn cũng dư dả.

Còn lý do Xương Liêm mời hai người họ, thì đơn giản là vì hắn phát hiện mỗi lần nói chuyện phiếm với Thi Khanh đều có thể học được rất nhiều điều, giúp hắn hiểu được sự chênh lệch giữa mình và Thi Khanh với Mạnh Kiệt, tâm sự nhiều cũng không thiệt chỗ nào.

Xương Liêm nhìn Thi Khanh không uống rượu mà chỉ nhìn hắn, thắc mắc: "Sao cứ nhìn ta như thế?"