Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 434: Người Cha Tốt



Thi Khanh uống rượu trong ly, nói:

- Bởi vì ghen tị với huynh, vậy nên mới nhìn nhiều hơn một chút.

Xương Liêm sửng sốt:

- Ghen tị với ta?

Mạnh Kiệt tiếp lời:

- Đúng vậy, ghen tị vì huynh có một người cha tốt.

Xương Liêm: "..."

Hắn biết chuyện cha làm, chuyện đó cũng khiến phấn khích rất lâu, luôn nghĩ không mong học được hết, chỉ cần học được một nửa của cha là đủ rồi.

Khóe miệng Xương Liêm run rẩy:

- Đừng nói với ta là huynh cũng ghen tị đấy nhé?

Mạnh Kiệt cười ha ha:

- Cha ta cũng rất lợi hại mà, ta ghen tị làm gì, chỉ là cha ta không muốn làm quan thôi, hơn nữa cha huynh là sư phụ của ta, ta là học trò duy nhất của sư phụ.

Y còn cảm thấy cha mình rất trâu bò đó, cha lợi hại biết bao nhiêu, dùng thời gian mười năm để thay đổi tương lai cho y.

Thi Khanh lại uống một ly rượu, hai người kia đều khiến người khác phải đố kị, tiên sinh càng lợi hại thì hắn lại càng thấy tiếc nuối, tính thời gian thì chỉ còn hơn một năm nữa thôi, Thi Khanh nhìn hai người đang cười nói tán gẫu trước mặt, trong lòng thấy cay đắng. Thậm chí Thi Khanh còn nghĩ, nếu hắn cũng có người cha tốt như Chu đại nhân, vậy thì hắn có thể đi xa hơn trên con đường này, cũng không cần bỏ công bỏ sức đi mưu tính mọi thứ, chuyện gì cũng có cha chống cho rồi.

Xương Liêm thấy Thi Khanh lầm lì uống rượu một mình, hắn với Mạnh Kiệt cũng không đùa giỡn nữa mà kính rượu Thi Khanh. Thi Khanh chỉ nói đúng một nửa, hắn không chỉ có một người cha tốt mà còn có một người mẹ tốt, từ khi quen Thi Khanh, hắn mới có cảm nhận sâu sắc rằng mình hạnh phúc tới mức nào.

Buổi chiều, Trúc Lan cầm sách y học, đúng vậy, đúng là sách y học, bởi vì Tống bà tử không chỉ hiểu mà còn có thuật chữa bệnh không tồi, vậy nên Trúc Lan mới sinh lòng muốn học, trung y là kiến thức uyên thâm, nếu học được thì người được lợi là mình, khó lắm mới có người giỏi thuật chữa bệnh dạy cho mà.

Lúc đang đọc sách, Xương Liêm bước vào:

- Mẹ ơi.

Trúc Lan để sách xuống:

- Mới uống rượu à?

Xương Liêm ngửi thử mùi:

- Mẹ à, con tắm rồi nên mùi cũng nhạt đi nhiều, sao xa vậy mà mẹ vẫn ngửi được hay thế?

Trúc Lan cười nói:

- Ngửi được chứ, ra ngoài uống rượu với ai thế?

Xương Liêm ngồi xuống bên cạnh mẹ:

- Mời Mạnh Kiệt và Thi Khanh ạ, tụi con không uống nhiều.

Đừng thấy Thi Khanh cứ uống mãi, nhưng do tửu lượng Thi Khanh cao nên lúc về vẫn tỉnh táo như không có gì.

Trúc Lan lại cầm sách lên:

- Thằng nhóc con tới đây là có việc gì à?

Chắc là không phải tới xin bạc, có tiền tiêu vặt rồi, mà tứ phòng cũng có nguồn thu nên đúng là cô đoán không ra.

Xương Liêm không dám dựa vào mẹ, bụng mẹ đã rất lớn rồi:

- Chỉ là con muốn tới ngồi với mẹ thôi.

Trúc Lan ngẩng đầu: - Hả?

Xương Liêm cười:

- Mẹ à, con thấy rất hạnh phúc.

Trúc Lan hơi ngơ ra, sau khi cô cảnh cáo Xương Liêm vài lần, thằng nhóc này rất sợ cô, không ngờ hôm nay lại nói mấy câu tình cảm như vậy, bật cười:

- Đúng là uống nhiều rồi.

Xương Liêm: "..."

Hắn thật sự không uống nhiều mà, thật đó, hắn thề, những lời hắn nói đều không phải lời lúc đang say.

Trong mắt Trúc Lan toàn là ý cười, có phải lời trong lúc say hay không, cô nhìn ra được mà, đúng là có đối lập mới tạo ra hiệu quả nhanh nhất, về phần tại sao không có tác dụng với Dung Xuyên, thì ai bảo Dung Xuyên được nhận nuôi từ khi còn nhỏ, lại được nuôi như con trai, chênh lệch không lớn.

Bây giờ Xương Liêm đã biết mình may mắn bao nhiêu, không, phải nói là lũ trẻ ở Chu gia đều may mắn.

Trúc Lan đưa cuốn sách trong tay cho Xương Liêm:

- Đúng lúc con tới đây, dò xem mẹ có học đúng hai trang này không.

Bây giờ Xương Liêm mới để ý đây là cuốn sách y học, hắn biết mẹ luôn học vẽ, lại còn vẽ khá đẹp, bây còn muốn học y nữa sao? Xương Liêm cảm thấy bản thân vẫn chưa đủ cố gắng, mẹ bao nhiêu tuổi rồi, vừa nhọc lòng chuyện gia đình mà còn phải cố gắng làm phong phú bản thân:

- Mẹ, con phải noi theo gương của mẹ.

Trúc Lan: - Được.

Cha mẹ là người thầy của các con, hơn nữa còn dạy cả đời, cách làm người và làm việc của cô và Chu Thư Nhân vẫn luôn ảnh hưởng tới mấy đứa trẻ ở Chu gia.

Trúc Lan mang thai nhưng trí nhớ vẫn tốt, cô cũng có phương pháp học thuộc của riêng mình, hai trang đã học đều đúng hết.

Xương Liêm cười:

- Mẹ, mẹ lợi hại quá.

Trúc Lan lấy sách lại:

- Làm mẹ nhớ tới lúc con đi học trước kia, lần nào học cũng không nhớ hết được.

Xương Liêm cũng rất nhớ, nói thẳng ra thì do trước kia không tập trung thôi.

Trúc Lan học một hồi nên thấy hơi mệt, cô cũng không nên ngồi mãi ở một tư thế:

- Con có thời gian thì hãy ở cạnh Đổng thị nhiều hơn, Đổng thị còn nhỏ đã thành thân với con, bây giờ còn không thể về nhà mẹ đẻ, người con bé tin tưởng nhất chỉ có con thôi, có thời gian thì con hãy trò chuyện với con bé nhiều hơn.

Xương Liêm đỏ mặt, tình cảm của hắn với Đổng thị không tồi:

- Mẹ, mẹ yên tâm đi, tụi con rất tốt.

Trúc Lan thấy lỗ tai Xương Liêm đỏ bừng rồi, mới đó mà thời gian trôi qua nhanh quá, sang năm phải động phòng rồi, chớp mắt mà thằng nhóc này đã mười tám, sang năm mười chín.

Xương Liêm không chịu nổi ánh mắt của mẹ, vội vàng chạy về sân của mình.

*****

Viện của Tứ phòng, Xương Liêm về thì thấy Đổng thị đang viết gì đó:

- Viết gì mà tập trung thế?

Đổng thị: - Chàng về rồi à.

"Ừ."

Đổng thị đưa cho Xương Liêm:

- Ta đang tính trong nhà còn bao nhiêu tiền, tháng nào chúng ta cũng có tiền tiêu vặt, chuyện ăn uống quần áo không cần chi tiền, vậy thì tiền tiêu vặt đủ cho chúng ta xài rồi, ta đang nghĩ tới việc dùng bạc trong tay để mua cửa hàng rồi thu tiền thuê, chàng thấy thế nào?

Xương Liêm nhìn dáng của Đổng thị khi nghiêm túc tính toán cho gia đình nhỏ của bọn họ, trong mắt là sự dịu dàng, nắm tay Đổng thị:

- Nghe theo nàng hết.

Đổng thị đỏ mặt, sao nàng ta cảm thấy nhiệt độ trong phòng cao quá nhỉ?

*****

Lại qua một khoảng thời gian, Chu lão nhị và Đinh quản gia mới về, lúc này đã tới trước thềm năm mới. Chu lão nhị gầy hơn rất nhiều, Trúc Lan hỏi:

- Đường đi không thuận lợi à?

Chu lão nhị gật đầu:

- Gặp mấy đợt tuyết ạ, bị chặn nên hơi mất thời gian.

Hắn cảm thấy mình xui xẻo quá, chặng đi gặp tuyết lớn thì thôi, chặng về cũng gặp, nếu không phải nghĩ rằng về muộn một chút vừa khéo cuối năm là khỏi cần về Xuyên Châu, thì hắn đã sốt ruột rồi.

Trúc Lan lật xem khế nhà, hai tòa nhà hai sân, vị trí tòa nhà khá đẹp, cô đã biết:

- Thế tiền thuê một năm bao nhiêu?

Chu lão nhị nói:

- Tiền thuê nhà một năm của hai tòa nhà này bằng nhau, một năm mười lăm lượng bạc.

Trúc Lan nhướng mày, tiền thuê nhà ở Giang Nam cao thế sao, ở thành Bình Châu thì cho thuê tòa nhà kiểu này với giá mười lượng đã không tồi rồi. Sau đó Trúc Lan lại xem sổ sách và bạc được mang về:

- Đi đường vất vả rồi, cũng lâu rồi đám nhỏ với Triệu thị không được gặp ngươi, ngươi về nghỉ ngơi trước đi.

Đúng là Chu lão nhị rất mệt:

- Mẹ, đây là danh sách mua sắm, phần này là ít thức ăn mà tá điền ở hai thôn trang cho.

Trúc Lan gật đầu:

- Để lát nữa ta xem.

Chu lão nhị đi về, lúc Trúc Lan đang xem danh sách thì Đinh quản gia tới:

- Chủ mẫu, đã kiểm kê xong thức ăn và trái cây bị đông lạnh không ăn được nữa.

Trúc Lan nhận danh sách sau khi kiểm kê:

- Ngươi cũng về nghỉ ngơi trước đi.

Đinh quản gia: - Vâng ạ.

Trúc Lan xem qua danh sách, bởi vì rút kinh nghiệm từ năm ngoái nên năm nay không đông lạnh hư nhiều lắm. Trái cây năm nay mua được có chuối xanh, những thứ cô viết đều mua được hết, tá điền ở thôn trang cũng tặng rất nhiều rau xanh, là những loại có thể để lâu được.

Trúc Lan bảo Liễu Nha gọi hai người Tuyết Hàm và Ngô Ninh tới, nói với hai đứa:

- Danh sách quà Tết năm nay giao cho hai đứa phụ trách, đây là trái cây và thức ăn vừa được mang về, hai người các con viết xong rồi đưa ta xem.

Đây là lần đầu tiên Tuyết Hàm phụ trách, nhưng nàng không hoảng loạn mà còn rất phấn khích, cười tủm tỉm:

- Mẹ, mẹ yên tâm đi, nhất định con sẽ làm tốt.

Ngô Ninh thì thấp thỏm, nàng ấy sợ làm sai:

- Thẩm ơi, ta thì thôi đi, ta giúp Tuyết Hàm muội muội kiểm kê.

Trúc Lan nắm tay Ngô Ninh:

- Đừng sợ, còn có thẩm kiểm tra lại cho hai đứa mà!