Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 435:



Sau bữa cơm tối, Trúc Lan đã nhìn thấy danh mục quà Tết của hai cô bé, hai đứa này cũng thông minh, lấy danh mục quà tặng năm ngoái ra xem. Chu Thư Nhân đứng sau lưng Trúc Lan lấy lại danh mục quà tặng:

- Thời gian muộn rồi, nghỉ ngơi đi!

Trúc Lan: - ...Không, em còn chưa buồn ngủ.

Đây là sự thật, từ sau khi đứa bé trong bụng được hơn bốn tháng, những lúc nghỉ ngơi cô không còn ngủ được nhiều như trước.

Chu Thư Nhân cất danh mục quà tặng:

- Vậy cũng đừng xem nữa, hai đứa do em dạy mà em còn không yên tâm sao?

Trúc Lan đã xem lướt qua rồi, không có gì không yên tâm:

- Được, được, em không xem nữa, đúng lúc em có việc muốn nói với anh.

Chu Thư Nhân kéo nến tới, nói:

- Em nói đi.

- Anh xem, sắp tới Tết rồi mà bụng Triệu thị cũng lớn, cứ về rồi đi thế này cũng không tốt cho đứa bé, ăn Tết xong rồi hẵng bảo tụi nó về, em thương cháu chứ không phải thương hai vợ chồng bọn nó đâu.

Chu Thư Nhân cười:

- Anh còn tưởng là chuyện gì, em quyết định là được.

- Nếu không phải em từng hỏi Đinh quản gia, đúng là bị tuyết chặn đường, không thì em còn tưởng là nó cố ý kéo ngày, cũng may là không làm em thất vọng.

Chu Thư Nhân cảm thấy chuyện mượn sức cũng xem như qua rồi, nói với Trúc Lan:

- Anh cũng có chuyện muốn nói với em.

Trúc Lan trừng mắt:

- Chu đại nhân, em phát hiện ra rồi nhé, gần đây anh giấu em hơi nhiều chuyện nhỉ!

Chu Thư Nhân: "..."

Lâu rồi không bị véo, phần thịt eo của anh không chịu nổi cú véo ấy nữa, đau chết đi được.

Trúc Lan càng nghĩ càng giận:

- Em biết anh lo cho em với con, không muốn để em lo lắng chuyện gì, nhưng anh có từng nghĩ thế này chưa, sau khi em nghe được những chuyện đó chỉ thấy khó chịu hơn thôi, trong lòng anh, em yếu đuối đến mức đó hả? Em là người không chịu đựng nổi những chuyện này sao? Chúng ta nói rõ rồi mà, phải cùng nhau gánh vác mọi chuyện, vậy sao chuyện gì anh cũng giấu em?

Nói xong, Trúc Lan bật khóc, cô mang thai nên cố gắng thả lỏng tâm trạng là vì muốn tốt cho mình và con, cô còn muốn ở bên Chu Thư Nhân đến già mà!

Chu Thư Nhân giấu cô một lần thì thôi, nhưng còn giấu cô tiếp, cô biết là rất nguy hiểm, nhưng cũng vì nguy hiểm nên mới càng phải nói cô nghe chứ, nếu không cô sẽ thấy đau lòng, vô cùng đau lòng.

Tay Chu Thư Nhân đã tê dại, tạm thời nhìn Trúc Lan khóc mà không biết nên bày ra biểu cảm gì, nghĩ kỹ lại thì Trúc Lan chưa từng khóc vì anh lần nào, lần khóc cuối cùng là vào lúc Võ Đông qua đời.

Lần này là bởi vì anh, Chu Thư Nhân sực tỉnh, bối rối lau nước mắt cho Trúc Lan:

- Đều do anh sai, em đánh anh đi, em đánh anh đi chứ đừng nghẹn lại.

Trúc Lan hít mũi, cô cũng muốn kiềm chế lại không khóc nữa, suy nghĩ của cô cũng lạc quan thật, lúc đè nén xuống thì không nghĩ nhiều, nhưng hình như nén hơi quá rồi, giờ bùng nổ ra:

- Ai bảo anh gạt em, hu hu, nếu anh không gạt em, em còn có thể nghĩ cách giúp anh, anh gánh vác một mình làm gì, hu hu.

Sau một lúc hoảng loạn, trong lòng Chu Thư Nhân thấy ấm áp, ôm Trúc Lan đã béo hơn rất nhiều, chờ tiếng khóc của Trúc Lan nhỏ dần mới dỗ dành:

- Sau này không giấu em chuyện gì nữa, anh nói được thì làm được.

Trúc Lan mở đôi mắt đã đỏ bừng vì khóc:

- Thật không?

Chu Thư Nhân hôn lên mắt Trúc Lan:

- Ừ.

Trúc Lan lại muốn khóc, cô thật sự sợ, rất sợ chỉ còn cô và con ở nơi đây, Chu Thư Nhân lo cho cô, cô thì không giống thế sao, hu hu.

Chu Thư Nhân thấy lại khóc tiếp, trong lòng căng thẳng, còn đang mang thai đấy:

- Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa nhé.

Nhưng Trúc Lan vẫn muốn khóc tiếp, hít mũi, phát tiết cảm xúc một lúc lâu.

Chu Thư Nhân luôn ôm cô, còn không dám động đậy vì sợ đụng trúng bụng Trúc Lan, đột nhiên, Chu Thư Nhân cười, nhóc con trong bụng Trúc Lan vừa nhúc nhích kìa, hình như mới đá anh một cái, là trút giận thay mẹ chứ gì!

Chu Thư Nhân cúi đầu nhìn Trúc Lan đã ngủ sau khi khóc, vỗ về cho Trúc Lan ngủ ngon hơn một chút.

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan ngủ một giấc rất ngon, mấy ngày nay, trong lòng cô có chuyện đè nén, cho dù không nghĩ ngợi tới nó nhưng khi ngủ vẫn không yên, hôm qua khóc ra nên bây giờ cả người thấy nhẹ nhàng.

Nhưng hậu quả là mắt Trúc Lan sưng lên, vừa nhìn là biết mình khóc thảm thiết đến mức nào:

- Hôm nay em không đi ăn.

Người làm mẹ chồng như cô không chịu nổi mất mặt.

Chu Thư Nhân giúp Trúc Lan mặc quần áo:

- Nếu em không ra, tụi nó còn tưởng em bị bệnh đấy, bọn chúng sẽ tới thăm em.

Trúc Lan xoa mắt:

- Để em dùng trứng gà lăn một lát.

Chu Thư Nhân lắc đầu:

- Vô dụng thôi, hôm qua em khóc hơi lâu.

Trúc Lan thở dài, đau đầu quá, đi ra ăn cơm, cả nhà thấy sẽ đoán mò, không đi ra ăn lại càng nhốn nháo hơn.

Cuối cùng, Trúc Lan vẫn chọn đi ăn sáng, thích nghĩ gì thì nghĩ đi, dù sao cô và Chu Thư Nhân vẫn còn tốt đẹp. Trúc Lan vác đôi mắt sưng húp tới, đám con trai con dâu Chu gia cũng không dám hé răng, rất sợ là do cha mẹ chồng cãi nhau, thế thì đám con cháu như bọn họ không tiện xen mồm vào.

Sau khi ăn xong, đôi mắt Trúc Lan đã bớt sưng một chút, hôm nay cũng không đọc sách.

Lý thị lo cho mẹ chồng nên vẫn quyết định tới hỏi thăm một chút, kiên trì tới đây:

- Mẹ, sao mẹ lại khóc?

Trúc Lan đã nghĩ ra câu trả lời từ lâu, nếu cô không đưa ra một câu trả lời rõ ràng thì không biết đám con trai con dâu thích suy diễn này sẽ nghĩ lệch tới mức nào.

Trúc Lan thở dài, tim Lý thị nhảy lên thình thịch, không phải nghiêm trọng lắm chứ, chẳng lẽ cãi nhau thật sao? Nhưng nhìn dáng vẻ của cha chồng thì không giống lắm, nhưng nghĩ lại thì cha chồng luôn vác bộ mặt lạnh tanh như thế, sao nàng ta nhìn ra cái gì được.

Trúc Lan cảm động, vẫn là Lý thị tốt, thế là cô muốn trêu Lý thị thêm:

- Nếu mẹ với cha chồng con cãi nhau thì con theo phe ai?

Lý thị sững sờ, cãi nhau thật hả, nàng ta nhịn không được cất cao giọng:

- Cãi nhau? Sao cha có thể như thế, mẹ còn đang mang thai đó!

Lý thị nổi giận đùng đùng, mẹ chồng tốt thế này, sao cha nỡ lòng nào cãi nhau với mẹ, tới nàng ta với tướng công còn không cãi nhau đấy!

Trúc Lan bật cười ra tiếng, nhưng rất nhanh đã cười hết nổi, bởi vì mấy đứa con trai con dâu đều đang đứng ngoài cửa, cái giọng oang oang của Lý thị gào lên một cái làm ai cũng nghe thấy. Trúc Lan: "..."

Không, đây không phải chuyện cô muốn xảy ra!

Tuyết Hàm bước tới trước đầu tiên:

- Mẹ, cha cãi nhau với mẹ thật à?

Không thể nào, cha quan tâm mẹ lắm mà!

Chu lão đại giật thót tim, mẹ lớn tuổi mang thai vất vả, không lẽ xảy ra chuyện lớn gì sao?

Chu lão nhị luôn là ngươi hay suy nghĩ lung tung:

- Mẹ, có phải cha lén nuôi ai ở ngoài không?

Chu lão nhị vừa mở miệng, mọi người đều nhìn hắn.

Trúc Lan cạn lời rồi, còn đoán tới mức này? Trúc Lan híp mắt:

- Không phải là ngươi có suy nghĩ đó đấy chứ?

Chu lão nhị sửng sốt, hắn đoán như vậy là vì từng gặp qua chuyện như thế:

- Mẹ à, con không có, cha đã nói không được nạp thiếp mà.

Trúc Lan nói với hàm ý sâu xa:

- Thì cũng vì không được nạp thiếp nên mới ra ngoài nuôi bồ nhí đó!   

Chu lão nhị muốn khóc:

- Mẹ à, con không có thật mà, con thề đó.

Trúc Lan nhìn dáng vẻ há hốc mồm của Triệu thị, thôi được rồi, còn một người đang mang thai, không hù Chu lão nhị nữa:

- Lão Nhị à, ngươi yên tâm đi, mẹ sẽ nhắn lại với cha những lời nói của ngươi."

Chu lão nhị: "..."

Không, mẹ ơi, thật sự không cần đâu, hắn biết là mình đoán sai rồi, mẹ làm ơn đừng nói chuyện này cho cha biết, cha nghe được sẽ cho hắn đi làm con thừa tự nhà khác ngay mất!

Trúc Lan ho khan một tiếng rồi nói:

- Chuyện đó, lời hồi nãy là mẹ trêu Lý thị thôi.