Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 436:



Nếu như vừa rồi Trúc Lan giải thích, mấy đứa con đều không tin lắm. Thế nhưng bây giờ đã tin, thật sự cãi nhau thì làm gì còn tâm trạng nói đùa.

Lý thị: “...”

Nàng ta là người đầu tiên tới thăm mẹ chồng, ấy vậy mà mẹ chồng lại trêu chọc nàng ta!

Tuyết Hàm thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Mẹ, vậy vì sao mẹ lại khóc?

Trúc Lan: - Khụ, bởi vì cha con làm thơ tặng mẹ.

Phần còn lại tự mình ngẫm đi nha.

Tuyết Hàm sửng sốt, có thể làm mẹ cảm động chắc chắn là thư tình rồi. Tuyết Hàm hâm mộ trong lòng, nếu như sau này Dung Xuyên cũng viết thư tình cho nàng thì tốt biết mấy.

Trúc Lan không biết cô đã hại Dung Xuyên thảm đến cỡ nào, tương lai Dung Xuyên vò đầu bứt rớt không biết bao nhiêu là tóc.

Người nhà họ Chu đều biết Trúc Lan cảm động phát khóc, Chu Thư Nhân trở về hay tin bà xã đưa mình vào tròng, đành phải viết bài thơ tình. May mà trình viết thư của anh không tới nỗi nào.

Trúc Lan vui vẻ nhận lấy, nói:

- Em cũng không dám đòi hỏi gì nhiều, một năm hai bức là được.

Chu Thư Nhân dỗ dành:

- Được, em nói bao nhiêu thì anh sẽ viết bấy nhiêu.

Trúc Lan cất thư cẩn thận, nói:

- Chờ khi chúng ta già đi, em sẽ chỉnh lý và đóng chúng lại thành tập. Bản gốc chôn cùng chúng ta, bản sao coi như đồ gia truyền nhé.

Chu Thư Nhân cảm động xong thì không khỏi bật cười, nếu được bảo tồn nguyên vẹn, đồi sau Chu gia còn không nghẹn chết mới là lạ đó. Khoe tình cảm ở cảnh giới cao nhất, ăn “cơm chó” của tổ tiên tới sặc mới thôi. Trúc Lan nghĩ lại cảm thấy đây là một ý kiến hay, cho nên càng kỹ lưỡng hơn.

Chuyện Chu Thư Nhân viết thư tình cho Trúc Lan bị truyền ra ngoài, không phải người ở đồn đãi, mà là Minh Đằng trong nhà. Thằng oắt con này không biết giữ miệng, tới Dương phủ chơi thuận miệng nói ra, nhiều người biết thì không còn là bí mật nữa. Nô bộc Dương phủ không có kín tiếng được như nô bộc Chu phủ, chỉ trong mấy ngày, mặc dù nội dung thư tình không bị lan truyền, nhưng người ta vẫn ghen ghét Trúc Lan như thường.

Danh sách quà Tết trong nhà đã được lên sẵn, quà Tết lần lượt phân phát ra ngoài. Năm nay Trúc Lan mua nhiều trái cây, có không ít chuối, mang về đến nơi vẫn còn những quả chưa chín, Trúc Lan tặng nhà mẹ đẻ kha khá. Răng của cha mẹ Trúc Lan càng ngày càng yếu, nhất là mẹ cô, đã rụng đi vài cây rồi, chuối mềm là thích hợp nhất.

Quà Tết tặng nhiều, mà nhẫn cũng nhiều. Chu lão đại rời nhà nhiều ngày cuối cùng cũng kịp về nhà đón Tết, còn mang cả quà mừng năm mới của quê nhà và Ngô Minh. Lộ trình của Chu lão đại khá xa, nhưng lại trở về sớm hơn dự tính, chắc chắn là gấp gáp lên đường quay trở về. Chu lão đại móc khế thư thôn trang ra, nói:

- Mẹ, một thôn trang 350 mẫu ruộng và một thôn trang 320 mẫu ruộng, bỏ ra tổng cộng 5,700 lượng bạc. Phải rồi, còn có căn nhà ở Kinh Thành, biết là tòa nhà của nhà chúng ta, mặc dù chúng ta chưa từng ở đó nhưng bọn họ vẫn cho rằng phong thủy rất tốt, bán cao hơn 300 lượng bạc, thu về 3,100 lượng ạ.

Chu lão đại lấy hơi nói tiếp:

- Mẹ đưa cho con 3,500 lượng, cộng thêm 3,100 lượng, vị chi là 6,600 lượng. Mua thôn trang hết 5,700 lượng, còn lại 900 lượng. Con mua 20 mẫu đất quyên góp cho trường tộc, và thu mua một số đặc sản miền núi, trong tay còn lại 200 lượng bạc thôi ạ.

Trong mắt Trúc Làn tràn ngập ý cười, đây là điểm khác biệt giữa Chu lão đại và Chu lão nhị. Chu lão nhị thích ghi sổ, mọi thứ viết rất rõ ràng. Còn Chu lão đại thì ghi nhớ trong đầu và nói ra tất tần tật, Chu lão đại bảo nhờ mất sổ sách thì phải làm sao đây, ghi nhớ mới an toàn nhất.

Trúc Lan chỉ nhận ngân phiếu 100 lượng, Chu lão đại bèn nhắc:

- Mẹ, còn 100 lượng nữa nè.

Trúc Lan: - Con đi đường vất vả rồi, trở về lại còn bận trước bận sau, tranh thủ để kịp về nhà. Một trăm lượng này là thứ mà con xứng đáng được nhận.

Chu lão đại mỉm cười, nói:

- Cảm ơn mẹ ạ. Phải rồi, mẹ, đồ đạc mà mẹ chuẩn bị trong nhà, con đã theo lời mẹ nói chuyển đến nhà của Võ Xuân hết rồi.

Trúc Lan nói:

- Làm rất khá, mau trở về đi, Lý thị và đám trẻ còn đang chờ con đấy.

Chu lão đại cảm thấy được mẹ khen còn khiến hắn vui hơn cả tờ ngân phiếu 100 lượng này. Hắn vui vẻ đứng dậy, hắn cũng nhớ con và Lý thị lắm, không biết thằng nhóc lớn họng ở nhà có thể gào lớn tiếng hơn hay chưa.

Trúc Lan chờ Chu lão đại đi rồi mới xem danh mục quà tặng của Ngô gia, Đổng gia, ở quê, có cả nhà con gái nữa, đúng là không ít. Năm nay bớt đi Tiền gia.

*****

Tứ phòng

Đổng thị đang kiểm kê lại đồ nhà mẹ đẻ cho mình. Mỗi lần Đại ca về quê, cha mẹ đều nhờ Đại ca mang đồ về cho nàng ta, đa số là cho riêng nàng ta thôi. Đổng thị kiểm kê xong hết, thấy nhớ cha mẹ làm sao. Đồ cha mẹ cho lần nào cũng trị giá rất nhiều tiền, cha mẹ lo lắng nàng ta sống không được tốt.

Xương Liêm nắm tay Đổng thị, nói:

- Ta sắp tham gia thi Hương, nàng hãy trở về với ta. Chúng ta trở về sớm hơn, có thể ở lại khoảng chừng nửa năm. Đến lúc đó ta sẽ dẫn nàng về nhà mẹ đẻ nhiều hơn một chút.

Đổng thị cảm thấy ấm áp trong lòng, lần đầu tiên nàng ta có cảm giác này. Trước kia nàng ta thích Xương Liêm là vì Xương Liêm là tướng công của nàng ta và nàng ta phải dựa dẫm cả đời, nàng ta không hiểu tình yêu là gì, nhưng giờ nàng ta đã hiểu.

- Vâng.

*****

Ngô Ninh cũng đang xem những thứ Đại ca gửi cho nàng ta, có quần áo và đồ trang sức. Ngô Ninh chạm vào trang sức, rưng rưng nước mắt. Đại ca sợ nàng ấy bị các tiểu thư khác cười chê đây mà!

Nàng ấy thật sự không thiếu trang sức, mặc dù không có trọn bộ, nhưng vẫn có những món trang sức lẻ tẻ. Mỗi lần thẩm thẩm mua cho Tuyết Hàm, đều sẽ mua cho nàng ấy một phần. Ngô Ninh khẽ cắn khoé môi, nàng ấy nhớ các ca ca.

*****

Buổi tối lúc Chu Thư Nhân về, Trúc Lan đưa nhân sâm núi mà Ngô Minh gửi tới cho Chu Thư Nhân xem.

- Kích cỡ không nhỏ, dưới 100 năm, quà này quá quý.

Nghe tin cô đang mang thai cho nên thằng bé mới gửi cho cô, lo lắng trong lúc sinh sản xảy ra vấn đề.

Chu Thư Nhân: - Có lòng.

Anh vừa viết thư về quê nhờ ông cụ Lữ mua giúp mình, Ngô Minh đã đưa nhân sâm tới rồi.

Trúc Lan để nhân sâm xuống, nói:

- Bổng lộc của Ngô Minh không nhiều, chi tiêu lại không ít, còn phải nuôi các đệ đệ và muội muội. Gốc nhân sâm này tốn không ít bạc. Sắp Tết tới nơi mà Ngô Ninh chẳng có một bộ trang sức nào trọn vẹn cả, ngày mai em bảo Đổng thị đi lựa một bộ. Con bé sống ở nhà ta, nhiều hơn thì em không có, nhưng vẫn đủ sức chuẩn bị một ít vốn liếng cho nó.

Chu Thư Nhân: - Nghe theo em hết. Chẳng phải em đã đặt vọng ngọc cho đám Lý thị sao? Sao còn chưa cho bọn họ?

Trúc Lan cười cong đôi mắt, nói:

- Để nhét bao lì xì năm nay đó.

Chu Thư Nhân nhớ tới con gái lớn, bèn hỏi:

- Vậy tiền mừng tuổi cho con gái lớn là gì?

Trúc Lan: - Hiếm khi thấy anh nhớ tới con gái lớn đó.

Chu Thư Nhân cầm quần áo trên bàn lên, nói:

- Cái này nhìn là biết do Tuyết Mai làm, nên anh mới hỏi.

Trúc Lan nhìn qua, đúng là quần áo Tuyết Mai làm cho hai vợ chồng họ. Con bé biết bọn họ không thiếu bạc, cho nên dồn tâm huyết vào quần áo, từng đường kim mũi chỉ đều là lòng hiếu thảo.

- Em chuẩn bị xong cả rồi, không ít bạc và trang sức. Còn cho Khương Thăng mấy quyển sách chép lại, thành thật mà nói, em rất nhớ mấy đứa cháu ngoại.

Trúc Lan thầm nghĩ, ở hiện đại tốt hơn nhiều. Có máy bay này, có tàu cao tốc này, hoặc tự lái ô tô chẳng hạn, về nhà tiện lợi biết bao. Nơi này quá xa, Tuyết Mai đến đây một chuyến, cả đi cả về mất đến vài tháng.

Chu Thư Nhân hỏi:

- Xương Trí không trở về cùng Lão Đại, là năm nay không về luôn hay sao?

Trúc Lan: - Năm nay không về, ăn Tết ở nhà Hứa tiến sĩ luôn.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng, nói:

- Nó sợ trở về phải dạy cháu trai thì có, cũng không thích việc tới lui lãng phí thời gian.

Trúc Lan cười nói:

- Ai bảo anh cho Hứa tiến sĩ không ít bản sao sách hiếm, bây giờ không có ai quản Xương Trí, nó còn không ở nhà Hứa tiến sĩ xem cho đủ mới là lạ. Nó không nghiền ngẫm tường tận thì nó sẽ không chịu đi đâu hết.

Chu Thư Nhân: "..."

Cuối cùng anh vẫn là người gánh hết trách nhiệm.