Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan nhận được quà mừng năm mới từ Thi Khanh, danh mục quà tặng khiến Trúc Lan không khỏi bất ngờ. Phần quà Thi Khanh đưa đến không xoàng, Chu Thư Nhân hay mang quà tặng đi bán, cho nên Thi Khanh gửi tặng không ít thứ được làm bằng vàng và bạc. Trang sức bằng vàng là cho Trúc Lan, ngoài ra còn có bút mực cho Chu Thư Nhân, quý giá nhất có lẽ là con dấu.
Cô từng nghe Chu Thư Nhân kể rất nhiều chuyện về Thi Khanh. Cái giá để Thi Khanh đi thi khoa cử chính là không thể làm ăn kinh doanh. Sau đó bị làm khó dễ mấy năm, nghe nói trong nhà còn bị bọn cướp ghé thăm, một ít khế nhà và khế thư của cửa hàng cũng không còn. Cô tin chắc rằng đó không phải là tự biên tự diễn, thật sự có người trả thù. Cô nghĩ Thi Khanh không phải là người không biết chừa đường lui lại cho mình, đúng là chơi một cú đẹp.
Trúc Lan đưa Chu Thư Nhân nhìn danh mục quà tặng, hỏi:
- Có nhận không anh?
Chu Thư Nhân: - Anh dạy hắn miễn phí hai năm, còn sẵn tiện che chở cho hắn hai năm, số quà cáp này anh có thể yên tâm nhận. Nhận chứ!
Chẳng qua, Thi Khanh sống trong một căn nhà nhỏ, bên người chỉ có một người đánh xe và một tên đầy tớ. Ấy vậy mà hào phòng đưa cho anh mấy thứ này, thật sự đã quá tin tưởng anh rồi.
Trúc Lan là người trần tục, cô rất thích vàng và bạc:
- Nhận thật hả anh?
- Nhận đi.
Trúc Lan cười càng tươi hơn, tâm trạng rất tốt. Hai bộ trang sức bằng vàng đấy, mà còn do chính các bậc thầy chế tác. Bộ trâm cài tóc hơi mảnh, con bướm giống như đang bay. Không tính lượng vàng, thì thủ công cũng khá có giá. Trúc Lan hớn hở cất hết toàn bộ, cô thật sự thích. Không biết đứa trẻ trong bụng là con gái hay con trai đây.
- Hai bộ trang sức này để lại cho đứa con trong bụng hết nhé.
Chu Thư Nhân vuốt râu, anh cũng cho rằng mình nên để lại thứ tốt cho đứa con chưa chào đời của mình:
- Ừm.
Trúc Lan cất trang sức xong, hỏi:
- Thi Khanh ăn Tết một mình, có muốn mời hắn tới đây hay không?
Chu Thư Nhân nể tình Thi Khanh hào phóng, đáp: - Có thể.
Trúc Lan: - Ngày mai anh nói với hắn đi, em thấy hắn rất sùng bái anh đó.
Chu Thư Nhân khựng lại một nhịp: - Ok.
*****
Hôm sau, Chu Thư Nhân lại phạt Thi Khanh:
- Không ít lý giải trong áng văn chương này hoàn toàn không đúng, trở về chép 100 lần.
Cổ tay Thi Khanh đã quá quen rồi, đáp: - Vâng.
Hôm nay kết thúc bài giảng, Thi Khanh dọn dẹp bút mực. Hắn tới Chu phủ học tập đã lâu, còn đụng phải bạn hàng hợp tác với hắn trước kia ở thành Lễ Châu, sau khi biết được hắn đang theo học Chu đại nhân thì vốn dĩ định chế nhạo hắn lập tức thay đổi thành sắc mặt nịnh nọt. Bây giờ mọi người đều biết hắn là học trò của Chu đại nhân. Chỉ là học trò mà đã được che chở đến vậy rồi, con trai thì sao? Ca ca của Ngô tiểu thư là nghĩa tử, hình như cũng nhận được sự che chở từ Chu đại nhân thì phải.
Thi Khanh cúi đầu, suy nghĩ thật nhiều, đáy mắt trở nên cô đơn. Lại là một năm mới đến, hắn lớn từng tuổi này, chưa từng ăn Tết đúng nghĩa, Trước kia hắn là con của thiếp thất, mẹ cả không muốn thấy mặt hắn nên hắn không bao giờ được tham gia. Sau đó ca ca qua đời, hắn càng không thể tham gia, đây là sự nhân nhượng của phụ thân dành cho chính thất. May mà hắn đã quen rồi!
Chu Thư Nhân chờ Thi Khanh chào hỏi và đi tới cửa mới lên tiếng:
- Một mình ngươi ở bên ngoài, Tết nay cứ tới nhà ta ăn Tết chung đi.
Thi Khanh cho rằng bản thân vừa gặp ảo giác, tới khi Chu đại nhân đi mất, Thi Khanh mới ý thức được, hắn không nghe lầm.
Chu Thư Nhân đi tới cửa sân, nghe được Thi Khanh lớn tiếng trả lời:
- CẢM ƠN TIÊN SINH!
Anh hơi dừng bước, sau đó phất tay rời đi.
Thi Khanh ôm chặt sách vở, hắn được đón năm mới rồi. Hắn đã suy nghĩ xong, năm nay sẽ chúc Tết như thế nào. Thi Khanh nện những bước chân nhẹ tênh ra khỏi viện.
Bên ngoài cửa lớn, tên đầy tớ nhìn thấy công tử, hỏi:
- Công tử, công tử đang rất vui sao?
Hắn ta theo hầu công tử từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu nhìn thấy công tử vui vẻ thế này.
Thi Khanh: - Rõ đến vậy à?
Đầy tớ gật đầu, đáp:
- Vâng, hai mắt công tử sáng rực luôn kìa.
Thi Khanh cong cong khóe môi, nói:
- Thế ư! Ngày mốt công tử dẫn các ngươi tới Chu phủ ăn Tết, đúng là có chuyện rất vui.
Tên đầy tớ “ồ” lên một tiếng, thật sự là chuyện đáng mừng. Chu đại nhân mời công tử, hắn ta phải lén đi cảm ơn Phật tổ mới được. Ngày mai hắn ta sẽ đi bái Phật, cầu cho Chu đại nhân sống lâu trăm tuổi, đúng rồi, cả chủ mẫu Chu gia cũng sinh con bình an.
*****
Nháy mắt đã đến đêm 30 Tết, Trúc Lan và Chu Thư Nhân đón cái Tết thứ năm. Năm nay rất khác, bọn họ đã có đứa trẻ của mình, cảm giác năm nay không giống những năm trước đó.
Từ lúc Trúc Lan và Chu Thư Nhân đến cổ đại, năm đầu còn khá hưng phấn, hai người ăn xong cái Tết năm đầu. Năm thứ hai cũng tàm tạm, sang năm thứ ba thì chẳng còn cảm giác gì. Thế nhưng năm nay, Trúc Lan và Chu Thư Nhân đã dậy từ sớm, không cần biết là tinh thần hay là thái độ đều có chuyển biến. Chu Thư Nhân tự mình dẫn mấy đứa cháu đi dán câu đối và treo đèn lồng đỏ. Trúc Lan đi cắt giấy dán cửa sổ, còn cắt không ít giấy đỏ làm đèn lồng đỏ nhỏ xinh treo trên các cây bên ngoài. Cành cây trụi lủi, treo đầy đèn lồng đo đỏ và dây tơ hồng, trông giống như cây đang kết quả vào đông vậy.
Bên ngoài Chu Thư Nhân đã dán câu đối xong, còn đi mua pháo. Anh cởi quan phục, mặc đồ bình thường, đứa nhỏ đứng cạnh gọi “ông ơi, ông ơi” khiến Chu Thư Nhân mỉm cười tủm tỉm. Anh tưởng tượng cảnh con trai hoặc là con gái chào đời, rồi kéo áo anh gọi “papa”.
Trúc Lan, con gái, Ngô Ninh và hai cô cháu gái cùng nhau gấp bao lì xì. Năm nay Trúc Lan chuẩn bị không ít đậu phộng bằng bạc, mỗi bao lì xì một hạt.
Ngọc Sương hỏi:
- Bà nội, sao chuẩn bị nhiều bao lì xì quá vậy?
Trong nhà cũng đâu có quá nhiều người.
Trúc Lan giải thích:
- Tết năm nay sẽ chơi thú vị một chút, lát nữa treo hết bao lì xì lên trên cây, bên dưới chuẩn bị câu đố, ai đoán đúng thì bao lì xì mới thuộc về người đó.
Ngọc Sương cong cong đôi mắt:
- Cái này có vẻ vui ạ.
Tuyết Hàm: - Mẹ, năm nay trông mẹ vui hơn mọi năm.
Năm ngoái, đừng nói là chơi, tinh thần của mẹ còn chẳng hăng hái nữa là. Năm nay mẹ rất chờ mong năm mới đến, cảm giác này thật khó tả, không chỉ là hân hoan đâu.
Trúc Lan tự nhủ trong lòng, bởi vì có sự ràng buộc, cho nên cả cô và Chu Thư Nhân đều đã thay đổi. Bây giờ cô và Chu Thư Nhân cảm thấy mỗi ngày càng thú vị hơn, vả lại bọn họ hết sức quý trọng thời gian. Tiếc là không thể nói ra, ngoài miệng trả lời:
- Bởi vì mẹ lại mang thai, cảm thấy bản thân còn trẻ. Năm ngoài, cứ mỗi một năm trôi qua, mẹ cứ cảm thấy mình như già đi.
Tuyết Hàm dựa vào người mẹ, nói:
- Mẹ, mẹ không già chút nào hết. Ở trong mắt con, mẹ vẫn luôn luôn trẻ trung.
Tuyết Hàm hi vọng mẹ có thể ở mãi với nàng, mẹ nói mẹ già rồi khiến nàng thấy khó chịu trong lòng.
Ngọc Lộ nói:
- Bà nội, chúng con sẽ chăm sóc tốt tiểu thúc hoặc tiểu cô ạ.
Trúc Lan: “...”
À ừ, vai vế của đứa nhỏ trong bụng khá lớn.
Tuyết Hàm phụt cười. Tiểu đệ hoặc tiểu muội được đám chất nữ trông chừng lớn lên, ngẫm lại cũng thấy thú vị làm sao!
*****
Buổi trưa không có gì thay đổi, vẫn là lẩu. Bởi vì Trúc Lan không ăn thịt dê, cho nên năm nay ăn Tết chia bàn theo từng phòng. Vợ chồng Trúc và Ngô Ninh - Tuyết Hàm chung một bàn, Dung Xuyên - Minh Vân và Thi Khanh chung một bàn.
Bên bàn Trúc Lan là hầm gà thành nước lẩu, trên bàn có cá phi lê, thịt heo, nấm,... Tuyết Hàm và Ngô Ninh cũng không muốn ăn thịt dê hay thịt bò gì cả, đâm ra bàn này không cần chuẩn bị hai nồi. Lần đầu Ngô Ninh được ăn Tết với nhiều người như vậy, trong phòng mỗi người một câu hết sức loạn xạ, nhưng vừa náo nhiệt lại vừa ấm áp.
Thi Khanh đã từng thưởng thức nồi lẩu ngon hơn, nhưng đây là nồi lẩu ấm lòng nhất mà hắn được ăn. Minh Vân cứ như ông cụ non, nói:
- Thi công tử, đừng ngại nha.
Thi Khanh cười đáp: - Ừm.
Đây là trưởng tôn Chu gia. Nghe Xương Liêm nói, Minh Vân do chính Chu đại nhân cầm tay dạy bảo, từ bé đã đi theo cạnh Chu đại nhân, hắn tiếp xúc mấy lần thấy không tệ.