Bên bàn Dung Xuyên có rượu ấm, thấy Thi Khanh uống bèn nói:
- Thi công tử, để ta rót rượu cho huynh.
Thi Khanh lắc đầu:
- Ta tự rót được rồi, các ngươi không cần để ý đến ta. Ta đã ăn cơm ở Chu phủ rất nhiều lần, ta không ngại đâu.
Dung Xuyên thận trọng không phải là vì hắn sợ Thi Khanh khách sáo, mà là lo lắng Thi Khanh không được tự nhiên. Giao thừa là dịp gia đình đoàn tụ, chỉ có một mình Thi Khanh là người xa lạ. À ừ, năm nay Xương Trí cũng ăn tết ở bên ngoài. Dung Xuyên lặng thinh, Xương Trí sẽ không cảm thấy mất tự nhiên đâu.
Thi Khanh liếc nhìn Dung Xuyên, đứa trẻ số khổ nhưng gặp may mắn, đồng thời cũng thấy mắc cười trong bụng. Chu đại nhân đúng là khác người, tìm hẳn con rể nuôi từ bé cho con gái mình, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện lợi dụng hôn nhân của con gái. Thi Khanh trầm mặc, vậy nên mới nói Chu đại nhân là người cha tốt hiếm có khó tìm.
Sau bữa cơm trưa, bọn họ đều không ai uống quá nhiều. Dọn bàn ăn xong, các phòng chuẩn bị chúc Tết. Trúc Lan bảo Liễu Nha và Tống bà tử mang bao lì xì lên. Lý thị nhìn cái khay vải đỏ, nhìn kiểu gì cũng không giống bạc cho lắm. Chờ đệm lót được bày ra, nàng ta hừng hực kéo tướng công lên chúc Tết:
- Cha mẹ, chúc mừng năm mới. Chúc cha mẹ sống đến bạc đầu, sống lâu trăm tuổi.
Lời này Chu Thư Nhân nghe rất bùi tai, Lý thị cũng có mánh khóe của mình.
Trúc Lan mỉm cười, nói:
- Đứng lên cả đi.
Nói đoạn, Trúc Lan lật tấm vải đỏ lên, lấy chiếc vòng tay đã đặt làm cho Lý thị ra rồi kéo tay Lý thị ra đeo lên tay nàng ta.
- Đây là thứ mà mẹ đã hứa với con, bây giờ có thể đeo vừa rồi.
Lý thị thích, thích lắm luôn. Nàng ta cứ ngỡ mẹ chồng đã quên, không ngờ là có chuẩn bị từ trước. Xem ra đây là vòng tay đẹp nhất trong số tất cả những chiếc vòng tay của nàng ta, chắc chắn tốn không ít bạc.
- Mẹ! - Nếu không phải vì giao thừa không nên khóc lóc thì nàng ta thật sự cảm động tới mức khóc ầm lên rồi. Mẹ nói rất đúng, mẹ chồng thật sự coi nàng ta như con gái trong nhà.
Triệu thị thấy lòng thật chua chát, nhưng nàng ta nhanh chóng bình tĩnh lại. Đây là lời hứa của mẹ chồng với Đại tẩu. Còn Đổng thị đã yên lòng từ lâu rồi, mẹ chồng cho thì đó là khoản thu nhập thêm, mẹ chồng không cho nàng ta cũng không có lý do gì ghen ghét.
Thi Khanh cúi đầu, hắn nheo mắt nhìn. Chu đại tẩu cảm động không phải là diễn, điều này cho thấy đối đãi với người cần sự chân thành - thứ mà hắn chưa từng có.
Bao lì xì cho mấy đứa nhỏ Đại phòng lên chúc Tết không có gì mới, vẫn là bạc như những năm trước.
Nhị phòng bước ra, Trúc Lan cũng cho Triệu thị một cặp vòng tay:
- Ta không bất công ai cả, các ngươi cũng có.
Triệu thị vuốt đôi vòng tay trên tay, đúng rồi, mẹ chồng chưa từng bất công, trước kia xử lý mọi chuyện đều rất công bằng. Sau đó thiên vị Đại tẩu là vì Đại tẩu đối đãi với mẹ chồng chân thành, mọi chuyện ra nông nỗi này là do bản thân nàng ta mắc phải sai lầm.
- Con cảm ơn mẹ.
Chu lão nhị nghiêng đầu nhìn thê tử. Lần này hắn đi xa về, hắn cảm thấy Triệu thị thay đổi không ít. Hắn nghĩ Triệu thị chờ hắn trở về sẽ nói ra hết những toan tính giấu ở trong lòng với hắn, thế nhưng Triệu thị không nói gì cả, trái lại còn nghĩ bản thân đã làm không tốt. Triệu thị ngẫm lại những chuyện đã qua, rất nhiều lời nói như xoáy thẳng vào tim hắn. Hắn chợt nhận ra, cha dạy dỗ hắn mà hắn chẳng thay đổi được bao nhiêu. Mấy ngày nay, hắn cũng đang tự ngẫm lại mình.
Tứ phòng bước lên chúc Tết, Đổng thị cũng được vòng tay. Trúc Lan nhìn đôi vợ chồng son, ăn Tết xong là viên phòng được rồi, phải chọn một ngày lành.
Xương Trí không có ở nhà, đỡ tốn thời gian mà cũng đỡ tốn bạc. Sau đó là Tuyết Hàm, Trúc Lan cho nàng một bao lì xì, con bé này dành dụm được không ít bạc rồi. Theo sau Tuyết Hàm là Dung Xuyên, Trúc Lan vui vẻ ngắm nhìn Dung Xuyên. Thằng nhóc này tới tuổi dậy thì, thật sự ưa nhìn.
Ngô Ninh chúc Tết, nàng ấy thầm nghĩ, may mà Tuyết Hàm nhắc nhở nàng ấy chuẩn bị nhiều lời chúc Tết một chút.
- Thúc thúc, thẩm thẩm, chúc mừng năm mới. Chúc thúc thúc và thẩm thẩm đạt được tất cả những điều bản thân mong muốn, mọi chuyện viên mãn.
Trúc Lan đỡ Ngô Ninh dậy, cười nói: - Hay.
Sau đó cô cho Ngô Ninh một bao lì xì trước, bao lì xì của Ngô Ninh rất nhẹ, rồi cô mở cái khay phủ vải đỏ cuối cùng ra.
- Năm nay là năm đầu tiên Ninh Ninh ăn Tết ở nhà, thẩm cho Ninh Ninh cái này.
Ngô Ninh sửng sốt, ngơ ngác cầm bao lì xì:
- Con có rồi mà?
Chu Thư Nhân lên tiếng:
- Của thẩm thẩm con một phần, của ta một phần.
Trúc Lan tươi cười:
- Nhận hết đi con.
Ngô Ninh ngẩn ngơ nhìn Vệ bà tử nhận lấy trang sức, bộ trang sức quá quý giá. Từ khi nàng ấy tới Chu gia, tầm nhìn cũng thoáng đãng hơn. Bộ trang sức này ít nhất cũng phải 100 lượng, cộng thêm tay nghề tinh vi hoàn toàn có thể lên đến 150 lượng. Hốc mắt Ngô Ninh đỏ hoe, thúc thúc và thẩm thẩm nhận bạc của ca ca rồi trả lại hết trên người nàng ấy. Bao lì xì trong tay rất mỏng, chắc chắn là ngân phiếu, nàng ấy đoán nhất định là đại ca gửi thẩm thẩm.
Tuyết Hàm ghé sát vào tai Ngô Ninh, nhỏ giọng nói:
- Cha mẹ coi tỷ như con cháu trong nhà đó.
Ngô Ninh nói bằng giọng mũi nghèn nghẹn: - Ừ.
Thi Khanh đảo mắt thoáng nhìn, rồi tiến lên chúc Tết, Trúc Lan cũng cho hắn bao lì xì. Đây là lần đầu Thi Khanh được nhận bao lì xì đỏ, lúc hắn đi ngang qua Ngô tiểu thư, vị này cũng là người bị cảm động. Tiếc thay, cha nghiêm mẹ hiền lại là của nhà người khác.
Trúc Lan tiếp tục đợi nhóm nô bộc chúc Tết, mệt không chịu nổi. Người nhiều cho nên cô ngồi hơi lâu, eo có chút mỏi. Trúc Lan và Chu Thư Nhân vừa đi, Minh Đằng đã kéo Minh Thụy chuồn êm. Trúc Lan đi được một đoạn mà còn có thể nghe thấy tiếng Lý thị kêu:
- MINH ĐẰNG, CON QUAY VỀ ĐÂY CHO MẸ. MỘT ĐỨA CON NÍT NHƯ CON LẤY NĂM LƯỢNG BẠC LÀM GÌ?
Trúc Lan mỉm cười:
- Năm nay Minh Đằng tính tạo phản rồi.
Chu Thư Nhân: - Có dạy thế nào thì tính tình của thằng nhóc này cũng không thay đổi được.
Quá nghịch, tính cả con trai và cháu trai trong nhà, chỉ có thằng nhóc này là nghịch ngợm nhất, đánh cũng không xi nhê.
Trúc Lan: - Bé trai hoạt bát một chút cũng tốt.
- Nói thật lòng đi, nó mà chỉ hoạt bát một chút à?
Minh Đằng là đứa chỉ cần cho nó cái thang là nó có thể leo lên trời. Hai vợ chồng Chu lão đại hoàn toàn không quản được, nếu không phải nó còn sợ Chu Thư Nhân thì thằng nhóc lớn gan này chơi tới cái gì luôn rồi.
Trúc Lan: "..."
Đúng là trái với lương tâm.
Trở về phòng ngủ, Trúc Lan bảo Chu Thư Nhân xoa eo cho cô. Chu Thư Nhân không dám dùng sức, bây giờ mỗi ngày nhìn bụng Trúc Lan, anh đều cảm thấy hoảng hồn.
Trúc Lan thấy thoải mái hơn, bèn nói:
- Em muốn chợp mắt một lúc, còn anh?
Chu Thư Nhân cởi giày, đáp:
- Anh ngủ với em.
Lúc Trúc Lan nằm xuống vẫn còn nghe thấy tiếng pháo đì đùng ngoài sân. Lắng nghe tiếng pháo một lúc là chìm hẳn vào giấc ngủ, hôm nay cô thật sự thấy rất mệt mỏi.
Chu Thư Nhân cẩn thận ôm lấy Trúc Lan, nói với đứa bé trong bụng:
- Con nhớ phải nghe lời đó, lúc con chào đời không được hành mẹ con nha.
Bụng Trúc Lan khẽ động, Chu Thư Nhân chớp mắt, không hề nhìn lầm, tâm trạng khá tốt:
- Đứa trẻ ngoan!
Chu Thư Nhân biết đó chỉ là chuyển động của thai nhi, đứa trẻ không thể hiểu được, nhưng đối với anh đó chính là niềm an ủi tâm lý.
*****
Trong viện Tuyết Hàm, Ngô Ninh cầm ngân phiếu nói với Vệ bà tử:
- Ta đoán đúng rồi.
Vệ bà tử ở Chu phủ rất thoải mái, ăn ngon mặc cũng không tệ, còn không có lục đục nội bộ gì. Chu phủ thật tuyệt, tiếc là thị không phải nô bộc của Chu phủ.
- Tiểu thư, hôm nay là ngày 30 Tết không được khóc đâu. Tiểu thư nên vui mới phải, Chu đại nhân và chủ mẫu Chu gia đối đãi với tiểu thư như con gái trong nhà mà.
Vệ bà tử tận mắt chứng kiến những thay đổi của tiểu thư, sự nhút nhát trước kia đã không còn, bây giờ tiểu thư trở nên rộng rãi và nề nếp. Tiểu thư còn học cách quản gia, sau này tiểu thư xuất giá, có khí chất và bản lĩnh đủ khiến người khác coi trọng. Thị rất cảm kích chủ mẫu Chu gia, chủ mẫu Chu gia dạy dỗ tiểu thư Chu gia ra sao thì cũng dạy dỗ tiểu thư nhà mình như vậy, hoàn toàn không có giấu nghề.
*****
Hai canh giờ sau, Trúc Lan mới dậy. Cô choàng mở mắt, Chu Thư Nhân đã thay quần áo và đang ngồi đọc sách.
Trúc Lan: - Tết nhất mà còn đọc sách?