- Chờ hồi thấy chán cho nên mới đi xem sách.
- Sao không đi ra ngoài? Bên ngoài rất náo nhiệt đó.
Trúc Lan ở trong phòng mà còn nghe thấy tiếng Minh Đằng cười.
Chu Thư Nhân: - Anh muốn ở cạnh em.
Cho dù có bà tử trông chừng Trúc Lan, anh cũng không yên tâm lắm. Vả lại anh và Trúc Lan mới là người nhà, bây giờ có thêm đứa trẻ.
Trúc Lan đứng dậy mặc quần áo vào, hồi nãy chỉ mặc áo trong để ngủ được thoải mái. Cô nhận lấy chén nước Chu Thư Nhân rót cho và uống mấy hớp, rồi mím môi nói:
- Tự nhiên em muốn uống nước trái cây.
Chu Thư Nhân: - Trong nhà còn trái gì không?
- Có cả táo và lê đấy, hôm nay em muốn uống nước ép táo trước.
Sao cô lại không nghĩ tới nước ép trái cây thế nhỉ, tốt nhất là ướp lạnh lạnh. Có điều trong bụng có em bé, đừng hòng uống lạnh.
Tống bà tử nhanh chóng quay lại, bưng nước trái cây trong tay, hương vị đúng là không tệ, chua chua ngọt ngọt vô cùng k*ch th*ch vị giác. Trúc Lan nhìn sắc trời, hỏi Liễu Nha:
- Bữa tối chuẩn bị xong hết chưa?
Liễu Nha: - Xong hết rồi ạ, một khắc nữa sẽ bưng đồ ăn lên hết. Chủ mẫu có muốn ăn chút điểm tâm lót dạ hay không
Trúc Lan ăn điểm không vô, bây giờ cô chỉ muốn dùng bữa chính thôi. Cô lắc đầu, nói:
- Không cần.
Tóc của Trúc Lan đã được Tống bà tử chải chuốt gọn gàng, Tống bả tử có nhiều tài nghệ. Trúc Lan hoàn toàn không ngại sống dưới mí mắt của Hoàng thượng, suy cho cùng sớm hay muộn gì cũng bị giám thị mà thôi, bây giờ mang về nhà phơi bày, Chu gia thật sự nhặt được của hời. Lúc này có bao lâu đâu, nha hoàn và bà tử mới mua về đã thay đổi triệt để, chờ sang năm là có thể vào nghề.
Bữa chiều, tổng cộng mười sáu món ăn, lượng thức ăn của mỗi món đều không quá nhiều. Ăn xong cơm chiều là chuẩn bị đón giao thừa. Cả nhà đều không đi ngủ, mà bắt đầu chơi trò đố chữ do Trúc Lan nghĩ ra. Tất nhiên trò này dành cho con nít chơi, Xương Liêm và Dung Xuyên thì bỏ qua đi.
Lý thị vui mừng khôn xiết, trong số hai đứa con trai của nàng ta, Minh Vân đọc sách nhiều năm, chắc chắn có thể giành được nhiều bạc nhất. Người trong phòng đều đoán như vậy, kết quả hết sức bất ngờ, Minh Đằng là người đoán được nhiều nhất. Lúc này mọi người trong phòng mới sực nhớ ra, Minh Đằng rất giỏi chơi trò đố chữ.
Minh Đằng nhoẻn miệng cười, là bạc cả đấy! Tiền mừng tuổi năm nay nó tự mình giữ, cộng thêm số bạc trong tay, nó cũng là người có bạc. Cuối cùng nó chẳng cần phải hâm mộ Minh Thụy nữa, nghĩ lại thấy buồn. Minh Thụy nhỏ hơn nó rất nhiều tuổi, ấy vậy mà đến cả đệ đệ còn có của cải. Lý thị nghiến răng, tên tiểu tử thối này sẽ không đưa cho nàng ta!
Sau khi cả nhà đón giao thừa và ăn sủi cảo xong, đều về nghỉ ngơi. Tối nay Trúc Lan ngủ muộn, ngày mai không cần dậy sớm. Trúc Lan ngủ rất say, lúc cô thức dậy đã là 8 giờ sáng rồi. Thấy Chu Thư Nhân không có trong phòng, Trúc Lan ngồi dậy hỏi Tống bà tử:
- Lão gia đâu rồi?
Tống bà tử: - Lão gia đi làm nước trái cây cho chủ mẫu rồi ạ.
Đúng vậy, chính là nước ép trái cây. Lão gia thật sự rất cưng chủ mẫu, bà ấy đã từng đi qua rất nhiều hậu viện của nhà quyền quý, thật sự chưa từng nhìn thấy nhà nào không có tiểu thiếp mà chỉ yêu thương thê tử. Bà ấy không mù, bà ấy có thể phân biệt rõ ràng chân thành và thật lòng, bà ấy thấy được cái tình trên người đại nhân và chủ mẫu. Không nói đến việc bà ấy hài lòng về cuộc sống hiện tại thế nào, vốn dĩ bà ấy xuất thân là một cô nhi, cho rằng đến già cũng không có kết cục tốt. Nào ngờ, còn được chuyển tới Chu phủ hưởng thụ tháng ngày bình yên.
Trúc Lan cảm thấy ngọt ngào, sau khi thay quần áo xong, nói:
- Ăn sáng hết chưa?
- Dạ bẩm, đã ăn cả rồi. Chủ mẫu đói bụng sao? Nô tỳ lập tức đi nhắn phòng bếp hâm lại sủi cảo.
Trúc Lan xua tay, nói:
- Bây giờ ta không đói bụng, đi rửa mặt trước.
Trúc Lan rửa mặt xong, Chu Thư Nhân đã bưng nước trái cây quay trở lại:
- Chờ em ăn xong rồi uống.
- Ừm.
Ngoài miệng thì Trúc Lan đã đồng ý, nhưng hai mắt cứ nhìn thẳng vào ly nước trái cây. Nơ-ron thần kinh trong đầu mách bảo cô rằng: cô rất muốn uống. Cô nghĩ không phải là cô muốn uống, toàn là đứa nhỏ trong bụng muốn uống đấy.
Chu Thư Nhân thấy hơi bất lực, nói:
- Chỉ được uống một hớp thôi.
Trúc Lan vui vẻ đáp lại: - Được.
Uống xong một miếng, cái bụng vốn dĩ không đói cũng hơi cồn cào. Trúc Lan ăn sủi cảo, chờ thêm một lúc mới uống hết phần nước trái cây còn lại. Trúc Lan nói:
- Quá là xa xỉ.
Mùa đông cổ đại uống nước trái cây, còn không phải ở phương Nam, những thứ uống vào đều là bạc cả.
Chu Thư Nhân bật cười, nói:
- Từ mình trồng cũng xa xỉ sao?
Trúc Lan: - Ưm, xa xỉ. Vì vậy, để ngày sau có thể tiếp tục xa xỉ, nên trồng một vườn cây ăn trái thì hơn.
Mùng một không ai chúc Tết, hiếm khi Chu Thư Nhân được dịp thảnh thơi, hai vợ chồng họ ở lì trong phòng trò chuyện không ra, sau đó đánh cờ. Đúng vậy, đúng là chơi cờ. Trúc Lan học đánh cờ với Chu Thư Nhân, còn Chu Thư Nhân thì tự học. Khụ, khụ, để dễ diễn kịch. Không ngờ Chu Thư Nhân cũng rất có tài, đánh cờ không tệ. Sau khi Chu Thư Nhân khoe ra, Trúc Lan không phục nên cũng đòi học. Trúc Lan cũng rất có thiên phú, hai người có thể chơi ngang sức ngang tài. Ai bảo cả hai đều là những người tâm tư kín đáo.
Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân đánh xuống một nước, cô quyết định quấy nhiễu anh:
- Anh nghĩ đứa nhỏ này sẽ giống ai?
Chu Thư Nhân cắt ngang dòng suy nghĩ của mình, anh biết tỏng ý đồ của Trúc Lan, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ:
- Mong là giống hai chúng ta.
Trúc Lan hiểu được ý của Chu Thư Nhân, bây giờ thân thể không phải là của bọn họ, Chu Thư Nhân cũng không sợ bởi vì vấn đề huyết mạch mà không giống họ. Trúc Lan lo lắng, gien của Chu gia cũng tốt, cũng khá thông minh, có điều cô càng hy vọng giống cô hoặc giống Chu Thư Nhân. Ông trời phù hộ, nhất định phải giống bọn họ đấy.
Chu Thư Nhân đã hạ xong nước cờ kế tiếp, trái lại Trúc Lan phân tâm cho nên bị thua. Chu Thư Nhân cười hỏi:
- Thêm ván nữa không?
Trúc Lan: “...”
Gậy ông đập lưng ông!
Hôm nay Trúc Lan và Chu Thư Nhân đánh cờ hết sức hăng hái, cho đến khi mệt mỏi mới chịu đi nghỉ ngơi.
Kế hoạch năm mới không có gì khác, đi nhà mẹ đẻ chúc Tết, không đúng, năm nay có chút thay đổi. Bụng của Trúc Lan khá to, cho dù nguy hiểm đã được giải vây, Chu Thư Nhân vẫn không yên tâm và rất cẩn thận, vì vậy Trúc Lan không đi tham gia mở tiệc chiêu đãi. Chu gia cũng lấy lý do Trúc Lan mang thai, bớt mở tiệc đãi khách lại, thành ra tháng Giêng năm nay yên bình hiếm thấy.
Qua rằm tháng giêng, không chờ Trúc Lan nói gì, Chu lão nhị đã chủ động tới:
- Mẹ, bụng của Triệu thị không nhỏ, chúng con cũng đã ở nhà khá lâu rồi, chúng con muốn về Xuyên Châu.
Trúc Lan khá bất ngờ, cô cho rằng cô không nói, Chu lão nhị sẽ vờ như không biết và cứ ở lại đây. Nhìn kỹ mới thấy hình như Chu lão nhị có vẻ khang khác.
Chu lão nhị vẫn luôn tự ngẫm lại mình, suy nghĩ càng nhiều, hắn mới càng ý thức được sâu sắc những vấn đề của bản thân. Hắn không còn lăn tăn chuyện về nhà nữa, chỉ muốn trở về Xuyên Châu từ từ tôi luyện chính mình.
Trúc Lan nhìn vào mắt Chu lão nhị, không phải lấy tiến làm lùi, nụ cười trên mặt Trúc Lan sâu hơn rất nhiều:
- Được, các ngươi dự định khi nào thì đi?
Chu lão nhị cảm nhận được sự vui vẻ trong giọng của mẹ, hắn cẩn thận nhớ lại, lâu rồi mẹ chưa từng cười với hắn.
- Mẹ, ngày mai chúng con đi luôn, hành lý đã chuẩn bị xong cả rồi.
Trúc Lan thấy hài lòng hơn về Chu lão nhị, nói:
- Ngươi về gọi Triệu thị đến.
Chu lão nhị: - Dạ.
Triệu thị nhanh chóng có mặt, nhìn thấy trong phòng mẹ chồng có một nha đầu và một bà tử đang đứng, Triệu thị hiểu rõ trong lòng, hai người đó là cho mình. Lúc mới mua về, nàng ta tưởng đâu sẽ cho nàng ta và Đổng thị, nhưng mẹ cứ mãi không cho thành ra nàng ta đã gạt bỏ suy nghĩ này rồi. Bây giờ thật sự có chút mừng rỡ, nàng ta cũng có thể dùng nô bộc.
Triệu thị cúi người, Trúc Lan vội vàng ngăn cản:
- Bụng ngươi không nhỏ, ngồi đi.