Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 440: Ăn Cây Táo Rào Cây Sung



Triệu thị: - Con cảm ơn mẹ.

Trúc Lan chỉ vào bà tử và nha đầu, nói:

- Hoa bà tử, 35 tuổi. Nha hoàn thì mới 15 tuổi, ngươi tự mình đặt tên cho nha hoàn đi.

Triệu thị cố nén kích động trong lòng, nàng ta cũng được dùng bà tử và nha hoàn rồi. Lúc này thật sự hưởng phước, mẹ còn lén nói với nàng ta rằng phu nhân Chu phủ mà đến cả một nha hoàn cũng không, bây giờ có đủ rồi thây.

- Cảm ơn mẹ ạ.

Trúc Lan giải thích:

- Lúc mới mua về không cho các ngươi, là vì muốn để bọn họ học quy củ cho đàng hoàng một chút. Bây giờ nề nếp đều ổn, ngươi có thể dùng.

Triệu thị: - Dạ.

Triệu thị đặt tên cho nha hoàn là Mạch Tuệ. Trúc Lan trầm mặc, đây lại là một nhân vật không biết đặt tên. Có điều, hình như năng lực đặt tên mạnh hơn cô một chút. Trúc Lan thấy Triệu thị vui mừng, không khỏi suy nghĩ: con dâu của các gia đình quyền quý đều rất không thích nha hoàn và bà tử được mẹ chồng đưa tới, lo lắng sẽ bị giám sát và hãm hại. Nếu là nha hoàn xinh đẹp một chút, không cần phải nói cũng biết sao lại như thế. Trúc Lan nghĩ, đơn giản một chút tốt hơn. Cô đã nói thẳng không cho nạp thiếp, chỉ tuyển nha hoàn diện mạo bình thường, rồi cho người cảnh cáo nghiêm khắc một trận. Vì vậy, các cô con dâu có thể tin tưởng nha hoàn và bả tử cô cho.

Triệu thị và Chu lão nhị yêu thương con cái, nói là yêu thương cũng chưa chính xác, hẳn là đã quen làm vậy với đám trẻ. Chu lão nhị và Triệu thị vẫn chưa đi ngay, buổi tối, Trúc Lan nhanh chóng biết được hai người này để lại thứ gì cho Ngọc Sương và Minh Thụy. Ngọc Sương sống ở chính viện, nàng ấy ôm đồ trở về, Trúc Lan không muốn biết cũng khó. Quần áo và trang sức thì thôi, Triệu thị và Chu lão nhị còn để lại cho bọn trẻ không ít tiền bạc. Cả hai vô cùng hào phóng đối với hai đứa con, cho Ngọc Sương ngân phiếu trị giá 15 lượng và 50 lượng bạc vụn. Minh Thụy là một đứa trẻ, mà còn cho đến 50 lượng bạc vụn. Trúc Lan hết biết nói gì, cô cẩn thận nhẩm tính, mỗi lần Chu lão nhị và Triệu thị về đều sẽ để bạc lại. Đời cháu trong nhà, Ngọc Sương và Minh Thụy mới là những đứa có nhiều bạc nhất. May mà cô dạy cháu trai và cháu gái không đến nỗi nào, nếu không Minh Thụy rất dễ bị hai vợ chồng này chiều thành một đứa ăn chơi trác táng.

Trúc Lan bất đắc dĩ gọi Chu lão nhị tới, nói:

- Bọn trẻ còn nhỏ, ngươi đừng cho bọn chúng quá nhiều bạc. Con gái nuôi theo kiểu cưng chiều được, nhưng con trai vẫn phải nuôi theo kiểu nghèo một chút mới biết tiền bạc trong nhà kiếm không phải dễ, nếu không lớn lên nó sẽ không có một chút khái niệm nào về tiền bạc cả.

Chu lão nhị nghe xong, sau lưng thấm đẫm mồ hôi lạnh. Hắn thật sự không nghĩ nhiều, hắn chỉ làm theo mong ước lúc nhỏ của mình mà thôi. Hồi bé hắn rất khao khát có tiền, cho dù là một văn tiền cũng được. Cho nên đến khi hắn có thể kiếm ra tiền, còn kiếm được rất nhiều tiền, hắn chỉ có hai đứa con, lại gửi gắm hy vọng vào Minh Thụy, vì vậy hắn càng chịu chi. Lời mẹ vừa nói đã cảnh tỉnh hắn, thật sự không thể cho tiền như vậy. Hắn trông chờ con trai có tiền đồ để vực dậy Nhị phòng, tuyệt đối không nên nuôi ra một đứa ăn chơi trác táng.

- Dạ mẹ, nhi tử đã hiểu.

- Ngươi hiểu thì tốt. Trong nhà có đủ đồ ăn thức uống, nếu các ngươi muốn tốt cho con cái, chỉ cần dành dụm nhiều của hồi môn một chút cho Ngọc Sương và làm quần áo hay mua sách cho Minh Thụy là được.

Chu lão nhị: - Dạ mẹ, con đã nhớ rõ.

- Được rồi, ngươi cũng trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi.

Chu lão nhị ngước nhìn, thấy cha đang đọc sách thì vội vàng chuồn ra ngoài. Trúc Lan chờ Chu lão nhị đi rồi, cười nói:

- Em còn tưởng anh sẽ nói thêm gì đó!

- Anh lười nói rồi. Đến cả dạy con mà cũng không xong, một đứa trẻ ngoan lại bị bọn chúng dạy cho hư hỏng.

Trúc Lan tiếp lời:

- Cha mẹ đối đãi với con cái như thế nào, cũng chính là thứ mà trong lòng bọn họ khao khát nhất đấy.

Chu Thư Nhân khựng lại, đáp:

- Có lẽ là vậy.

Anh muốn cho đứa trẻ sắp chào đời tình thương của cha tốt nhất, bởi vì anh chưa từng có tình thương của cha - đây là khát vọng lớn lao nhất của Chu Thư Nhân. Hóa ra cho rằng từ từ sẽ không cần nữa là sai, sâu trong nội tâm, anh vẫn khao khát tình yêu cha mẹ như thường. Chu Thư Nhân tự thấy coi thường bản thân!

*****

Sáng sớm hôm sau, Chu lão nhị và Triệu thị ngồi lên xe ngựa trở về. Lần này Chu Thư Nhân cho Chu lão nhị một người gia đinh có chút võ nghệ. Chuyến về nhiều người, cho nên có thêm một chiếc xe ngựa.

Trúc Lan tiễn Nhị phòng đi chưa được bao lâu thì Đinh quản gia tiến vào, nói:

- Chủ mẫu, xe ngựa của Nhị phu nhân đụng trúng xe ngựa của người khác. Nhị phu nhân bị động thai rồi.

Trúc Lan: - Có mời đại phu tới chưa?

Đinh quản gia: - Bây giờ Nhị phu nhân đang ở y quán, đầy tớ của Nhị gia là Đông Mặc trở về báo tin ạ.

Trúc Lan xuống giường, mới đi được hai bước thì dừng lại hỏi:

- Chỉ nói là động thai khí chứ không có chuyện gì nghiêm trọng hơn sao?

Đinh quản gia cẩn thận ngẫm lại, trông Đông Mặc không có vẻ gì là quá mức hoảng loạn:

- Hình như chỉ bị động thai thôi ạ.

Trúc Lan ngồi xuống, cô không thể không nghĩ nhiều. Chuyện mượn sức Chu Thư Nhân thật sự đã giải quyết xong, nhưng khó đảm bảo có người bí quá hóa liều. Cô nghe Chu Thư Nhân nói, không ít người ở Kinh Thành đang chìm trong bể máu. Cnt là mồi nhử, vẫn có khả năng bị trả thù. Chắc chắn Triệu thị không phải là mục tiêu, mục tiêu là cô sao? Muốn dụ cô đi ra ngoài phải không?

Để cẩn thận hơn, Trúc Lan quyết định không đi. Cô không phải là đại phu, không thể giúp được chuyện gì. Cô nói với Tống bà tử:

- Ngươi và Đinh quản gia tới y quán xem thử thế nào.

Tống bà tử thầm nghĩ, chủ mẫu muốn đi bà ấy cũng sẽ ngăn cản, may mà chủ mẫu vẫn còn lý trí:

- Vâng.

Trúc Lan ở nhà chờ tin, còn không được cho Ngọc Sương biết chuyện. Trong lòng cô cũng hết sức khó chịu, không biết đứa trẻ thế nào, rốt cuộc người lớn và đứa trẻ có xảy ra vấn đề gì hay không. Chưa tới nửa canh giờ, Tống bà tử đã quay trở lại:

- Nhị phu nhân không sao rồi, chỉ hơi động thai mà thôi. Đại phu kê đơn, uống vài thang thuốc giữ thai là không có chuyện gì nữa.

Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Người lớn và đứa trẻ không sao thì tốt.

Nếu không cô sẽ thấy lòng mình không yên.

Lúc này Triệu thị không cần trở về, động thai khí cần phải được dưỡng thai cho nên hai vợ chồng Nhị phòng đều đã trở lại. Trúc Lan nhìn thấy Triệu thị, sắc mặt Triệu thị tái nhợt, vẻ mặt kinh hoàng còn chưa tan biến, có thể nhận ra nàng ta bị dọa không nhẹ.

Trúc Lan hỏi Chu lão nhị:

- Người trên chiếc xe ngựa khác là ai?

Chu lão nhị vô cùng buồn bực, đáp:

- Là xe ngựa của tiêu cục, người đánh xe ngựa cũng không hiểu sao con ngựa lại không nghe lời. May mà cha cho con người gia đinh biết võ, lập tức khống chế được con ngựa.

Nếu không, hôm nay không đơn giản là động thai khí đâu, hôm nay là ngày nhặt xác cho Triệu thị và đứa trẻ chưa kịp chào đời.

Trúc Lan hoảng sợ, cô đoán không sai. Làm chuyện này là lợi dụng mạng của Triệu thị và đứa trẻ để ám chỉ chính cô, đây là lời cảnh báo gửi đến Chu Thư Nhân còn gì. Bọn họ không dám trực tiếp ra tay với Chu Thư Nhân, nhưng đám trẻ Chu gia thì khác. Nếu như ép cho bọn họ nóng lên, bọn họ còn muốn xuống tay với cô.

Đầu óc Chu lão nhị vốn dĩ linh hoạt, từ lúc cha cho hắn tên gia đinh biết võ là hắn đã biết chuyện không đơn giản. Có điều hắn không nghĩ tới vừa mới ra cửa đã xảy ra chuyện:

- Mẹ, có phải có người trong nhà chúng ta tiết lộ tin tức hay không? Hôm qua con mới nói với mẹ chuyện trở về, hôm nay đã xảy ra chuyện, vậy thì có vẻ hơi trùng hợp quá.

Thật ra trong lòng hắn không có oán trách gì cha bởi vì chuyện này, cha cũng lo toan cho cả Chu gia mà thôi. Nếu cha không làm như vậy, sau này cả nhà phải chết. Muốn trèo lên cao, buộc phải đối mặt với nguy hiểm từ tứ phía, chẳng qua hôm nay nó lại hiện hữu rõ ràng ngay trước mặt hắn. Vì vậy, hắn hận kẻ đã làm lộ tin tức, hận người “ăn cây táo rào cây sung”.

Trúc Lan mím môi, cô đã nghĩ tới chuyện này trước rồi. Hồi nãy trong lúc chờ đợi, cô có suy nghĩ thử xem là ai. Tin tức chắc chắn là được truyền trực tiếp từ trong Chu phủ ra ngoài, thật sự không ngờ, cho tưởng Chu gia bất khả xâm phạm hóa ra vẫn bị bại lộ.