Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 441: Tàn Nhẫn



Chu lão nhị hạ quyết tâm tàn nhẫn, hắn chưa bao giờ là một người tốt:

- Mẹ, chuyện này cứ giao cho con điều tra.

Trúc Lan nhìn Chu lão nhị, nói: - Ừ.

Chu lão nhị còn chưa rời đi, hỏi:

- Mẹ, lúc con còn chưa về nhà, có phải cha còn gặp chuyện nguy hiểm hơn nữa đúng không?

Bằng không trong nhà sẽ không có nhiều gia đinh biết võ như vậy.

Trúc Lan cũng không che giấu, Chu Thư Nhân vốn dĩ ở trong thế khó, bọn trẻ nên biết điều này:

- Ừm, cho nên các ngươi phải biết bản thân có thể làm gì và không thể làm gì. Còn nữa, sau này ra ngoài cũng phải cẩn thận một chút.

Chu lão nhị mím môi, trước kia hắn chỉ nghĩ rằng hắn là Nhị gia của Chu gia, chứ chưa từng nghĩ tiếng gọi “Nhị gia” là do cha cho. Chu lão nhị thấy áy náy vô cùng, nói:

- Mẹ, nhi tử sai rồi.

Trúc Lan nhướng mày, đáp:

- Về đi, Triệu thị sợ hãi không ít, đang lúc cần ngươi.

- Dạ mẹ.

Đến trưa Chu Thư Nhân mới nhận được tin, anh vội vàng chạy về nhà, người anh lo lắng chính là Trúc Lan:

- Em có bị gì không?

- Em không ra ngoài, sao có thể xảy ra chuyện gì được. Em cố ý không cho người báo cho anh biết, mà sao anh vẫn biết được?

Chu Thư Nhân siết chặt nắm tay, nói:

- Có người muốn nói cho anh biết thì cho dù em có giấu đi, anh vẫn biết thôi.

- Đúng là có gan cảnh cáo trắng trợn quá nhỉ!

Chu Thư Nhân sợ nhất là Trúc Lan xảy ra chuyện, vẻ mặt đằng đằng sát khí. Nếu dám động đến Trúc Lan và đứa trẻ, anh sẽ quay xe đi theo phe ác cho mà xem. Những người này đang muốn ám chỉ đến Trúc Lan còn gì, xem ra vẫn chưa tổn thất lắm, cánh vẫn còn cứng, thế thì để anh gõ nát vậy.

t l để mặc Chu Thư Nhân ôm mình, hồi nãy lúc Chu Thư Nhân trở về hai mắt đỏ ngầu lộ vẻ giận dữ, đến tận lúc này cô còn cảm nhận được Chu Thư Nhân đang run. Trúc Lan thầm nghĩ, nếu những người này tiếp tục khiêu khích đến quá giới hạn của Chu Thư Nhân thì bọn họ đúng là đang đùa với lửa, bởi lẽ giới hạn nhân phẩm của Chu Thư Nhân không hề cao. Đặc biệt, Chu Thư Nhân còn là một người thù dai.

Chu Thư Nhân cảm nhận được độ ấm từ Trúc Lan, trong lòng yên tâm chút đỉnh. Anh sợ Trúc Lan mỏi nên buông tay ra, lạnh mặt nói:

- Chúng ta đối đãi với đám nô bộc này tốt quá, nên quên mất luôn ai là chủ tử.

Trúc Lan nhìn Chu Thư Nhân, nói:

- Anh định… thôi, coi như em chưa nói gì.

Bởi vì sớm hay muộn gì cũng sẽ nhuộm máu, có lẽ ở nơi mà cô không thấy, đã nhuốm máu rồi.

Chu Thư Nhân hiểu được những gì Trúc Lan không nói, anh nắm lấy tay Trúc Lan. Vừa đến thành Lễ Châu đã nhìn thấy máu, có quá nhiều người lo lắng thế giới sẽ không hỗn loạn, thậm chí có người cả gan gian dâm và trộm cắp, những người này cần phải diệt trừ. Anh chưa từng dính máu người vô tội, anh chỉ có thể đảm bảo điều này. Anh ôm Trúc Lan, híp hai mắt lại. Thật ra, đôi lúc cái chết chẳng hề đáng sợ, đáng sợ nhất là sống không bằng chết. Bọn họ chỉ thấy được anh mưu mô, chứ chưa thấy được anh tàn nhẫn đâu.

Chuyện xảy ra ở Chu gia nhanh chóng lan truyền, cha mẹ Trúc Lan lo lắng không yên, đích thân tới thăm Trúc Lan, bọn họ chỉ sợ người gặp nạn là con gái của họ. Tôn thị đi gấp, trên người toàn là mồ hôi, nhìn thấy Trúc Lan không bị sứt mẻ mới nói:

- Làm mẹ sợ muốn chết luôn.

Tuổi của con gái đã không còn nhỏ, nếu như thật sự xảy ra chuyện gì, chắc chắn sẽ là một xác hai mạng.

Đôi mắt Trúc Lan đỏ lên, cha mẹ vừa hay tin đã tới đây ngay, hoàn toàn không hề nghĩ tới an nguy của mình:

- Mẹ, sao cha mẹ lại tới đây?

Tôn thị: - Không nhìn thấy con, mẹ không yên tâm.

Tôn thị không suy nghĩ nhiều, không biết vấn đề sâu xa, bà chỉ lo lắng cho con gái thôi:

- Sau này con ráng đừng có ra ngoài nhiều quá.

- Dạ mẹ.

Tôn thị thở phào nhẹ nhõm, trái tim của bà cứ luôn đập loạn thình thịch thình thịch, con gái không có việc gì, bà cụ mới hỏi:

- Triệu thị sao rồi?

Trúc Lan: - Uống thuốc dưỡng thai xong đi ngủ rồi ạ.

Tôn thị yên tâm, mắng vài câu kẻ không biết đánh xe ngựa. Trúc Lan thấy mẹ vẫn còn lo lắng, bèn chớp mắt ra hiệu cho cha tỏ vẻ không có việc gì, trái tim Dương Dũng mới thả lỏng được một chút. Ông cụ thở dài, đằng sau quyền lực là máu, cháu trai có ngày hôm nay là vì bước trên con đường đẫm máu, con rể không phải võ tướng nhưng cũng như vậy, ông cụ chỉ mong không phải là máu của người trong nhà thôi.

Buổi chiều, Chu Thư Nhân không về nha môn. Anh lấy tấu chương đã được viết từ trước đó ra và lật xem lại một lần, rồi đốt nó đi. Anh định viết lại tờ khác, ồ, nếu đã rảnh rỗi đến vậy thì bận rộn lên mới tốt.

Chu lão nhị thật sự rất có bản lĩnh, sang ngày thứ hai đã tìm ra được người lộ tin tức. Trúc Lan nhìn Lập Thu quỳ trên mặt đất, lúc mua về nhà chỉ mới 10 tuổi, năm nay đã 12 tuổi. Cô bé gầy gò ốm yếu trước kia không còn, nay mới nhận ra, sau khi dậy thì cô bé có ngoại hình rất được. Trúc Lan quan sát Lập Thu, đây là nha đầu duy nhất chưa bị phân cho phòng nào mà vẫn luôn ở phòng may. Ừ, còn là một trong những người năm đó tự nguyện bán thân làm nô.

Chu lão nhị: - Mẹ, nên xử trí ả thế nào?

Trúc Lan còn nhìn Lập Thu, cô không muốn hỏi vì sao Lập Thu bán chủ. Rất đơn giản, vì không cam lòng. Trong số ba tiểu nha đầu, chỉ có một mình ả ta ở lì trong phòng may vá không được tiếp xúc với chủ tử nào. Vả lại suốt mấy năm qua, vẫn luôn thuê người nhà của con nha đầu này làm việc ở vườn trái cây, trong tay có chút của cải thế là nảy sinh tâm tư. Cô không cần đoán cũng biết, Lập Thu có suy nghĩ muốn chuộc thân, thành ra càng không có lòng cung kính đối với chủ nhân. Suy cho cùng, bởi vì Chu gia quá đơn giản, đơn giản đến độ một chút “lừa mình dối người” cũng không. Chủ tử dễ tính, nô bộc không biết bản thân là ai.

Trúc Lan uống nước trái cây trong tay, cũng không đáp lời Chu lão nhị. Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, Lập Thu thật sự sợ đến bàng hoàng. Ả ta không ngờ Nhị phu nhân sẽ xảy ra chuyện, lúc hay tin thì ả ta biết mình xong đời rồi. Nhưng rồi ả ta còn bình tĩnh lại suy nghĩ, ả ta chỉ truyền tin thôi, chẳng nói ra chuyện gì khác. Không ngờ, sang ngày hôm sau đã bị Nhị gia bắt được.

Chu lão nhị nhìn mẹ, hắn cho rằng mẹ mềm lòng. Đây chỉ là mới bắt đầu, mẹ cũng chưa từng nhìn thấy máu me, vả lại mẹ còn đang mang thai nữa, hắn hiểu được mà.

- Mẹ, hay là giao cho nhi tử xử lý được không?

Trúc Lan nhìn Chu lão nhị, có lẽ Chu lão nhị là người tàn nhẫn nhất Chu gia, lại là người cổ đại 100%. Hắn thích nghi với chuyện có nô bộc một cách dễ dàng, Chu lão nhị sẽ không vì Lập Thu còn nhỏ mà buông tha cho Lập Thu. Thoạt nhìn Triệu thị hay suy nghĩ vẩn vơ thôi, nhưng nàng ta là vảy ngược của Chu lão nhị đấy.

- Chờ cha ngươi về xử trí, nhốt lại trước đi.

Chu lão nhị yên tâm, hắn biết, cha mà tàn nhẫn thì đến hắn cũng còn phải sợ: - Dạ.

Lập Thu hoảng hốt, người mềm lòng nhất trong lòng chính là chủ mẫu:

- Chu mẫu, ta không dám nữa! Chủ mẫu, ta thật sự không dám nữa!

Trúc Lan phất tay, Tống bà tử lập tức đè Lập Thu lại. Không biết bà ấy ấn vào chỗ nào, Lập Thu đau đớn nên thả tay ra, Tống bà tử liền kéo Lập Thu ra ngoài.

Chu lão nhị ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn Tống bà tử. Thật sự không ngờ, bà tự theo hầu bên cạnh mẹ lại ghê gớm đến vậy. Sau đó ngẫm lại, hắn nghĩ chắc chắn là cha an bài.

*****

Nha môn

Trần đại nhân thấy Chu đại nhân tươi cười thì rùng mình một cái. Chuyện hôm qua thật sự đã k*ch th*ch Chu đại nhân rồi, bọn họ dám dùng con dâu đang mang thai của Chu đại nhân để ám chỉ nương tử của Chu đại nhân, đúng là gan dạ. Đây là cố tình chọc dao vào tim Chu đại nhân còn gì, ai mà không biết Chu đại nhân yêu thương nương tử của mình cỡ nào. Trần và Chu đại nhân đã làm việc với nhau được một thời gian, Trần còn không dám chọc giận Chu đại nhân nữa là. Trực giác nói cho Trần biết, Chu đại nhân không chỉ là cáo già, mà trong lòng vẫn luôn che giấu một con dã thú đấy.

Hà đại nhân híp mắt, Chu đại nhân ghim rồi.

*****

Chu phủ

Hoa thị và Miêu thị cùng nhau tới cửa, chủ yếu là tới coi Trúc Lan thế nào. Chu gia luôn sống yên ổn ở thành Lễ Châu, chuyện hôm qua cũng coi như là chuyện lớn. Trúc Lan ứng phó hai người bọn họ, thầm nghĩ mặc dù đã cảnh cáo rồi nhưng cô vẫn không yên tâm về Triệu thị và đứa bé trong bụng nàng ta. Thấy Chu Thư Nhân sắp sửa thuyên chuyển, cô hơi do dự không biết có nên dẫn theo cả Nhị phòng không.