Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 442: Ảnh Hưởng



Có một số người, điên lên một cái là cái gì cũng dám làm. Bọn họ có thể suy xét nhiều hơn một chút nếu đó là cô, ai bảo Chu Thư Nhân để ý cô nhất, bọn họ cũng không dám bức Chu Thư Nhân trở nên nóng nảy, cho nên sẽ không dễ gì ra tay với cô. Thế nhưng Triệu thị và Chu lão nhị làm sao có được “đãi ngộ” như vậy cơ chứ!

Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan liền nói ra băn khoăn của mình. Chu Thư Nhân im lặng, kế hoạch vẫn không theo kịp thực tế:

- Đi chung luôn vậy. Nếu như Lão Nhị vẫn không thay đổi thì cho đi làm con nuôi luôn.

Trúc Lan: - … Ừm.

Cô không có ý định nói cho Chu lão nhị biết trước, định bụng khi nào gần đi sẽ dò xét thử.

Chu Thư Nhân thay quần áo xong, nói:

- Anh đi xử trí Lập Thu, em nghỉ ngơi trước đi.

Trúc Lan lắc đầu, nói:

- Em cũng muốn đi, tránh cho tất cả nô bộc cho rằng chủ mẫu như em dễ nói chuyện hơn. Vả lại, chắc chắn sau này em sẽ tiếp xúc rất nhiều, anh yên tâm đi, em không sao đâu.

Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, nếu như có thể, anh thật sự không mong Trúc Lan sẽ tiếp xúc với những thứ này. Thế nhưng Trúc Lan nói đúng, sớm hay muộn gì cũng phải tiếp xúc.

- Được.

Trong hai năm qua, đúng là Chu gia chưa từng trừng phạt nô bộc. Bởi vì Trúc Lan quản lý chu toàn, cho nên đây là lần đầu xảy ra chuyện lớn như vậy. Nô bộc đứng đầy trong sân, chủ tử của các viện cũng đã tới rồi. Lập Thu quỳ trên mặt đất, nơm nớp lo sợ ra sức dập đầu:

- Lão gia, chủ mẫu, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi.

Ả ta hối hận, không nên tham bạc, không nên làm chuyện suýt chút nữa hại chết Nhị phu nhân.

Triệu thị khoác áo choàng thật kín, nhìn chằm chằm vào Lập Thu. Suýt nữa đã một xác hai mạng, nàng ta mà chết thì Ngọc Sương và Minh Thụy làm sao bây giờ? Trẻ con không có mẹ, sau này cuộc sống có thể tốt không? Trong lòng nàng ta hiểu rõ, tướng công còn trẻ, tương lai chắc chắn sẽ lấy người khác, con của nàng ta chẳng phải sẽ làm chướng mắt mẹ kế hay sao? Lập Thu không chỉ hãm hại nàng ta và đứa nhỏ trong bụng, mà còn hãm hại cả Ngọc Sương và Minh Thụy nữa. Triệu thị hận không thể ăn tươi nuốt sống Lập Thu, cho nên mới nằng nặc đòi tới xem.

Lý thị cũng hơi sợ hãi, trông nàng ta có vẻ hời hợt và lớn gan, trái lại chưa từng tiếp xúc với chuyện gì cả thành ra nàng ta mới là người nhút nhát nhất. Lý thị không thể so với Triệu thị, Triệu thị chạy nạn nên đã quá quen với cảnh chết chóc, Triệu thị thật sự không sợ người chết. Đổng thị thì có thân phận, từ nhỏ đã từng thấy cảnh xử trí nha hoàn. Phản bội chủ tử, có nhiều tâm tư,... nàng ta đều thấy cả rồi, cho nên trong lòng không có cảm giác gì cả. Tuyết Hàm và Ngô Ninh mím môi, họ cũng quen dần với chuyện này rồi, nhưng cũng không hiểu, làm nô bộc ở Chu phủ nhẹ nhàng hơn các phủ khác, tại sai còn muốn phản bội bọn họ. Trái tim nam nhi Chu gia cứng cỏi hơn nhiều, đến cả Chu lão đại còn dùng ánh mắt lạnh lùng để nhìn. Chu lão đại vẫn luôn bôn ba bên ngoài, mở mang không ít.

Chu Thư Nhân ra hiệu cho đầy tớ Cẩn Ngôn bên cạnh, nói:

- Đánh gãy một tay và một chân của nàng ta đi, sau đó ném vào phòng củi một đêm. Sáng sớm ngày mai lấy khế ước bán thân của nàng ta ra, gọi người nhà tới chuộc người.

Cẩn Ngôn lạnh lùng bước xuống bậc thang, Lập Thu suýt nữa sợ đến hôn mê. Ả ta mới 12 tuổi, dáng dấp không tệ, ả ta còn định lấy người trong sạch sau khi chuộc thân cơ mà.

- Chủ mẫu, chủ mẫu, ta thật sự sai rồi, thật sự sai rồi. Cứu ta đi mà!

Nét mặt Trúc Lan không hề thay đổi, trong lòng lại nghĩ, Chu Thư Nhân xử lý như thế mới là tàn nhẫn. Anh đập gãy tay Lập Thu, sau này tay nghề may vá của Lập Thu không còn, mà tay cũng tàn phế nốt. Đánh gãy chân thì không thể làm công việc khác được. Cuối cùng còn muốn người nhà Lập thu bỏ tiền ra chuộc người, chắc chắn là một khoản bạc không nhỏ. Người nhà Lập Thu sẽ oán Lập Thu, bọn bọ không nhớ năm đó Lập Thu tự nguyện bán mình làm nô. Mục đích của Chu Thư Nhân chính là bản chất con người.

Chu gia có quá nhiều người thông minh, bởi vì thông minh nên mới sợ hãi. Đám nô bộc cúi đầu run bần bật, lúc này bọn họ mới ý thức được: chủ mẫu và lão gia không chỉ tốt bụng, mà cũng rất tàn nhẫn. Tống bà tử và Tống Hưng bên dưới nhìn nhau, trước kia cho rằng Chu đại nhân chỉ có mưu kế, thiếu đi sự tàn nhẫn, ấy vậy mà hôm nay được mở mang tầm mắt rồi.

Chu lão nhị nghiêng đầu nhìn cha, tay hắn run lên. So với cha thì cha mới thật sự tàn nhẫn, may mắn hắn là con trai ruột, đúng là cha đã nương tay với hắn. Triệu thị nhìn Lập Thu bị đánh gãy tay gãy chân rồi kéo ra ngoài, sắc mặt trắng bệch. Nàng ta nhìn thấy rất nhiều người chết, nhưng người chết là hết, trái lại sống sót mới gian nan nhất. Còn Lý thị thì đang bị sốc, nắm chặt tay tướng công.

Chu Thư Nhân đứng dậy, nói với Chu lão đại:

- Chuyện vườn trái cây giao cho con xử lý, không cần bất kỳ người nào có quan hệ họ hàng với Lập Thu nữa.

Chu lão đại đáp: - Dạ.

Chu Thư Nhân đưa mắt ra hiệu cho Trúc Lan, Trúc Lan đứng lên nói với nô bộc:

- Ta không hy vọng hôm nay là Lập Thu, ngày mai là các ngươi. Nếu có ý nghĩ "ăn cây táo rào cây sung" nữa thì vẫn còn rất nhiều thủ đoạn đang chờ. Được rồi, cũng không còn sớm, trở về hết đi.

Nói xong, Trúc Lan và Chu Thư Nhân quay trở vào nhà. Lúc hai người về đến phòng, Trúc Lan không còn sức lực để chống đỡ. Lần đầu cô nhìn thấy cảnh tượng này, phim truyền hình chẳng là cái thá gì cả, ở đây người ta đánh thật. Tiếng xương cốt nứt gãy lúc nãy vẫn còn văng vẳng bên tai cô.

Chu Thư Nhân lo lắng hỏi:

- Em không sao chứ?

Trúc Lan lắc đầu, cố gắng kiềm chế cơn quặn thắt trong bụng. Cô không thể nôn, nôn ra giống như đang nói cho nô bộc biết là cô mềm yếu không chịu đựng nổi, hôm nay lập uy coi như công cóc hay sao.

- Không có việc gì, cũng không còn sớm, em muốn nghỉ ngơi.

Chu Thư Nhân thở dài, Trúc Lan mạnh miệng mà thôi, làm sao không có việc gì cho được, rõ ràng là rất có việc.

- Được rồi, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi.

Buổi tối, Chu Thư Nhân không ngủ được, anh luôn lo lắng Trúc Lan sẽ gặp ác mộng. Cuối cùng, Chu Thư Nhân trằn trọc cả đêm, còn Trúc Lan thì không hề mơ một giấc mơ nào, ngủ rất ngon giấc. Trúc Lan thức dậy với tinh thần phấn chấn, trái lại quầng mắt Chu Thư Nhân thâm đen. Trúc Lan ngộ ra, hỏi:

- Anh lo cho em nên không ngủ được sao?

- Hôm qua có gặp ác mộng không?

Hai người nói cùng một lúc, Trúc Lan mỉm cười:

- Lúc mới ngủ thì em có mơ, sau đó giấc mơ thay đổi, mơ thấy đứa trẻ là không còn sợ. Cuối cùng em không nằm mơ nữa.

Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm vào cái bụng của Trúc Lan, nói:

- Con ngoan.

Trúc Lan "ui da" một tiếng:

- Lại đạp nữa rồi.

Tâm trạng của Chu Thư Nhân không tệ, nói:

- Đứa bé này đang đáp lại anh đấy.

- Em thấy anh nghĩ nhiều thì đúng hơn, mỗi buổi sáng nó đều cựa quậy thế này.

Bởi vì đứa bé, ăn cơm sáng xong, Chu Thư Nhân nhanh nhẹn xử lý ổn thỏa mọi chuyện, Trúc Lan rất biết cách tự điều tiết bản thân. Lúc Chu Thư Nhân ra khỏi nhà thì Trúc Lan đã không có việc gì nữa.

Người nhà Lập Thu tới chuộc Lập Thu, tất nhiên muốn gặp Trúc Lan hòng xin xỏ, nhưng không tới được chỗ của Trúc Lan đã bị Đinh quản gia cản lại. Người nhà Lập Thu thật sự không có ồn ào chuyện này, nô bộc ký tên bán đứt mà còn phản bội chủ tử thì không đáng được thương hại. Có điều người nhà Lập Thu quỳ gối van xin ở cổng Chu phủ và thảm trạng của Lập Thu nhanh chóng được truyền rộng khắp.

Người ở nha môn có những cái nhìn rất khác về Chu Thư Nhân. Trần đại nhân cho rằng, khiêu chiến Chu đại nhân không ngừng đã phóng thích con dã thú trong lòng Chu đại nhân rồi. Bây giờ quan lại trong nha môn nhìn thấy Chu Thư Nhân đều tỏ ra rất cẩn thận, trước kia chỉ nghĩ Chu Thư Nhân là con hổ mặt cười, gài hàng chứ không ra tay tàn nhẫn. Bây giờ trong lòng ai cũng sợ hãi, cẩn thận ngẫm lại bản thân có từng làm mích lòng Chu đại nhân không.

Hà đại nhân tìm cơ hội sáp vào, nhỏ giọng hỏi:

- Làm như vậy có thể ảnh hưởng đến thanh danh của Chu đại nhân trong lòng bá tánh hay không?

Cái tiếng "tàn nhẫn" mà lan ra ngoài, sẽ tạo thành ảnh hưởng không nhỏ cho Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân ý nhị trả lời:

- Đôi khi, danh vọng ít đi một chút sẽ tốt hơn.

Hà đại nhân lập tức hiểu ra nghĩa bóng trong đó:

- Chu đại nhân nói chí phải.