Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 443:



Bi kịch của Lập Thu thật sự có chút ảnh hưởng đến Chu Thư Nhân, ai bảo trước kia Chu Thư Nhân xây dựng hình tượng gần gũi với mọi người - một vị quan tốt yêu dân như con. Có người cảm thấy Chu Thư Nhân tàn nhẫn, cũng có người cảm thấy nên làm vậy. Mỗi người có một cách nhìn, chưa kể có đến hàng chục nghìn người, đồn đại quá nhiều dẫn đến mất dần tính chân thật, thanh danh của Chu Thư Nhân nửa tốt nửa xấu. May mà ở thời cổ đại không có “seeding”, tất nhiên nô bộc ký tên bán đứt phản bội chủ nhân cũng chẳng có giá trị lợi dụng gì.

*****

Kinh thành

Hoàng thượng nhận được tin báo thì rất bất ngờ, ngài còn sợ lòng dạ Chu Thư Nhân không đủ tàn nhẫn, đang định mài giũa một khoảng thời gian. Xem ra giờ không cần nữa, có thể tiết kiệm khá nhiều thời gian. Hoàng thượng lấy thánh chỉ ra, đây là thánh chỉ thăng chức cho Chu Thư Nhân, ngài ném cho Liễu công công:

- Đốt bỏ.

Liễu công công đón lấy, đáp: - Tuân mệnh.

Ánh mắt Thái tử nhìn thẳng, thầm nghĩ Chu đại nhân thật sự may mắn, thánh chỉ này chuẩn bị ban bố tới rồi, mà Chu đại nhân còn chạm tới trái tim của phụ hoàng. Y đã xem qua thánh chỉ, tòng ngũ phẩm thăng lên hai cấp - tòng tứ phẩm, hiện tại có lẽ đã thay đổi rồi.

Thái tử không thể không thừa nhận, có người luôn gặp may mắn, tất nhiên họ cũng rất có bản lĩnh. Đúng là giúp y cảm thấy hả giận!

Hoàng thượng bảo Thái tử có thể trở về, Thái tử nhướng mày, điều này có nghĩa Hoàng thượng không muốn nói cho ai biết, chờ nổ banh xác cả đám đây mà!

Hoàng thượng chờ Thái tử đi ra ngoài, mới cho người viết thánh chỉ. Viết xong, ngài sai người đi tuyên chỉ. Liễu công công cúi đầu, mặc dù Chu đại nhân chưa về Kinh Thành, Chu đại nhân và Hoàng thượng ở cách xa nhau mà còn có thể phối hợp với nhau hết sức ăn ý. Cho dù phẩm cấp không cao, Liễu công công cũng không thể lơ là.

*****

Thành Lễ Châu

Hết tháng Giêng, bụng của Trúc Lan đã hơn sáu tháng, bụng của Triệu thị lớn hơn của cô một chút. Bây giờ Trúc Lan còn chưa tới mức mệt lả, chờ thêm hai tháng nữa đi, cô có muốn đi theo xe thì Chu Thư Nhân cũng sẽ không cho. Trúc Lan tựa vào người Chu Thư Nhân, nói:

- Khi nào thánh chỉ đến vậy? Bụng ngày một lớn hơn, làm sao mà em đi được?

Chu Thư Nhân cũng rầu, ban đầu tưởng đâu thánh chỉ sẽ đến trong vòng tháng Giêng, ấy vậy mà giờ đã qua tháng Giêng.

- Chắc là sắp rồi.

- Mong là sớm sớm một chút.

Trúc Lan hy vọng đứa trẻ trong bụng thương cô nhiều hơn, nhất định phải đủ mười tháng mới chui ra nhé.

Bởi vì Chu gia có đám người Tống bà tử, cho dù trong lòng Trúc Lan nắm chắc, nhưng cũng không nhắc tới chuyện thu dọn hành lý trước. Mấy ngày nay Lý thị lại mon men tới gần cô, bởi vì chuyện của Lập Thu đã dọa Lý thị, nàng ta đành phải tìm kiếm cảm giác an toàn từ trên người cô. Thời gian Lý thị nán lại mỗi ngày cũng không lâu lắm, Minh Huy ngủ rồi, Lý thị mới đến.

Trúc Lan đang nói chuyện với Lý thị thì Đinh quản gia kích động chạy vào:

- Chủ mẫu, có tin vui, có tin vui!

Trúc Lan hiểu rõ trong lòng, ngoài miệng lại hỏi:

- Có tin gì vui?

Sống trên đời sống cần có kỹ thuật diễn, kể từ khi có thêm Tống bà tử, Trúc Lan nhận ra kỹ thuật diễn xuất của mình tiến bộ rất nhanh, nhìn xem cô tỏ ra kích động thật đến cỡ nào!

Đinh quản gia cười toe toét, nói:

- Cẩn Ngôn vừa báo tin về, lão gia được thăng quan rồi, thăng lên làm tri phủ, mà còn là tri phủ ở Tân Châu.

Trúc Lan sửng sốt, lần này thật sự không diễn. Vãi chưởng, nhảy liền ba cấp, từ tòng ngũ phẩm lên chính tứ phẩm, cô cũng trở thành cung nhân*. Hèn chi Đinh quản gia kích động như điên! Vả lại tri phủ Tân Châu là châu thành gần Kinh Thành nhất, đúng rồi, Bình Cảng nằm trong phạm vi quản lý của Tân Châu mà. Trúc Lan cạn lời nhìn trời, ném bọn họ tới nơi lộn xộn nhất à?

(*Cung nhân: cấp bậc mệnh phụ của tương ứng với phẩm cấp Tứ phẩm của chồng.)

Đinh quản gia vỗ trán một cái, sực nhớ ra bản thân đã quên chuyện gì:

- Chủ mẫu, Cẩn Ngôn có nói chủ mẫu chuẩn bị tiếp chỉ luôn đấy.

Trúc Lan hiểu ra, thánh chỉ sắc phong của cô cũng tới cùng lúc. Trúc Lan đã có kinh nghiệm tiếp chỉ, cô nhanh chóng chuẩn bị xong và dẫn cả nhà đi ra tiếp chỉ. Cô đưa túi tiền được chuẩn bị sẵn cho quan binh, cầm thánh chỉ trong tay mà cô kích động khỏi phải nói. Chuyện khiến cô vui mừng khác là bởi vì không có ở Kinh Thành, cho nên cô không cần tiến cung cảm tạ, thật sự quá tuyệt. Đúng, đúng, cô cần đi thu dọn hành lý nữa, cô phải nhanh nhanh một chút, bởi vì còn đang mang thai đây.

Quan binh và thị vệ đến tuyên chỉ cũng không đi ngay, bọn họ ở lại chuẩn bị hộ tống Chu gia đến nơi nhận công tác. Lý thị chờ quan binh đi hết, còn cảm thấy không chân thật:

- Mẹ, cha thành Tri phủ thật sao?

Trúc Lan gật đầu: - Ừm.

Đổng thị sững sờ, cha chồng đang là Tri châu của châu thành trực thuộc triều đình, mặc dù quyền lợi cùng cấp Tri phủ nhưng phẩm cấp không sánh bằng. Thuyên chuyển đến châu thành trực thuộc triều đình khác còn đỡ, quyền sở hữu ruộng đất thay đổi thì lợi ích chỉ giảm đi một chút thôi. Không ngờ lại nhảy một bước quá nhanh, trực tiếp thăng lên Tri phủ, còn là Tri phủ Tân Châu. Phải chăng tiếp theo cha chồng sẽ vào triều?

Trúc Lan trở về phòng ngủ, ngắm nhìn phục sức dành cho Cung nhân. Lộng lẫy hơn của nghi nhân một chút, chủ yếu là đồ trang sức.

Chu lão đại và Chu lão nhị vô cùng kích động, Chu lão đại nói:

- Mẹ, có phái người đi báo cho ông ngoại một tiếng chưa ạ?

Trúc Lan: - Ừ nhỉ, mẹ vui quá nên quên mất, con đi sắp xếp đi.

Sau đó Trúc Lan dặn dò con gái:

- Hôm nay trong phủ có chuyện vui lớn, mọi người trong nhà đều phải ăn mừng. Còn nữa, thưởng cho tất cả nô bộc trong phủ một tháng tiền tiêu vặt.

Lý thị hoàn hồn, nói:

- Mẹ, chỉ thưởng cho nô bộc thôi ư!

Trúc Lan phụt cười, lúc nãy Lý thị còn đang ngơ ngác, nghe tới bạc là tỉnh liền:

- Ai cũng có phần, tiền tiêu vặt của người trong nhà tháng này tăng lên gấp đôi.

Lý thị cười toe toét:

- Mẹ tốt quá đi.

Sau đó Trúc Lan tiếp tục sai bảo Đinh quản gia:

- Kiểm kê lại tất cả đồ đạc trong nhà cho ta.

Cô muốn coi lại nên mang cái gì đi. Lần này phải ở trong nha môn, không biết hậu viện của Tri phủ Tân Châu rộng cỡ nào. Có điều, những thứ quý giá đều mang đi hết, bởi vì Chu gia sẽ không quay lại thành Lễ Châu nữa.

Đinh quản gia hăng hái 100%, ông ấy trở thành quản gia của nhà Tri phủ, trước kia làm sao dám mơ kiểu này.

- Tiểu nhân lập tức đi kiểm kê sơ qua.

Trúc Lan nói với các phòng:

- Các ngươi cũng về thu dọn hành lý của mình đi, cái gì có thể đóng gói thì cứ đóng gói lại trước.

Sau khi Trúc Lan sắp xếp xong hết, Xương Liêm mới hay tin và trở về nhà. Hắn tới chúc mừng mẹ, rồi về viện của mình thu dọn hành lý.

*****

Đại phòng

Lý thị vui vẻ thu dọn hành lý, trong miệng lẩm bẩm:

- Tướng công, chàng trở thành Đại gia của nhà quan Tri phủ rồi đấy.

Chu lão đại tươi cười, nói:

- Nàng cũng đâu có kém gì, Đại phu nhân.

Lý thị cảm thán:

- Sao ta cảm thấy như đang nằm mơ thế nhỉ?

Mới vài năm trước, nàng ta cảm thấy có 20 lượng bạc trong tay là đủ đứng thẳng sống lưng lắm rồi. Bây giờ mặc đồ tơ tằm, đeo trang sức mấy chục lượng, có tôi tớ, thật sự như đang nằm mơ.

- Ây da, đau, đau.

Lý thị rưng rưng nước mắt, cái mặt của nàng ta!

Chu lão đại thả tay ra, cười tủm tỉm:

- Đau nghĩa là không phải đang mơ.

Lý thị tức giận, sao có thể bắt nạt người ta như vậy?

Có véo thì véo một bên được rồi, véo cả hai bên, nhũn ra thành cái bánh nướng lớn rồi sao?

Chu lão đại thấy tình huống không êm nên vội vàng muốn chạy, sức lực của Lý thị không nhỏ, điểm này hoàn toàn được thừa hưởng từ người Lý gia. Nàng ta túm lấy quần áo của Chu lão đại, nói:

- Ta cũng phải véo mặt chàng, ai bảo chàng véo mặt ta.

Quyên Hoa đứng ở ngoài cửa, vào không được mà ra cũng không xong. Đại gia rất thích bắt nạt Đại phu nhân, mỗi lần đều bị Đại phu nhân trả đủ, mà đại gia vẫn tìm đường chết không biết mệt mỏi.

*****

Nhị phòng

Triệu thị và Chu lão nhị không thu dọn hành lý, hành lý của họ cũng ít, đa số còn ở Xuyên Châu.

Triệu thị: - Tướng công, chúng ta trở về Xuyên Châu hay là đi theo cha mẹ?

Chu lão nhị trầm tư một hồi, trong lòng hắn muốn đi theo cha mẹ, nhưng hắn đã suy nghĩ rồi, hắn phải tôi luyện bản thân.

- Ta sẽ qua nói với mẹ, chúng ta sẽ không đi cùng cả nhà.