Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 444: Trở Tay Không Kịp



Trúc Lan nghe Chu lão nhị nói vậy thì rất vui mừng, ít nhất có thể chứng minh Chu lão nhị thật sự đã hạ quyết tâm tôi luyện bản thân. Đây là khảo nghiệm cuối cùng của cô, Chu lão nhị không khiến cô thất vọng.

- Ta rất vui mừng vì ngươi có thể tới tìm ta nói chuyện này, nhưng mà không được đâu. Biết đâu sau này sẽ càng có nhiều chuyện tương tự chuyện Triệu thị, các ngươi phải đi cùng chúng ta mới được.

Nhất là sau khi Chu Thư Nhân trở thành Tri phủ Tân Châu, có liên quan đến Bình Cảng, người hãm hại mình chỉ có hơn chứ không bớt.

Chu lão nhị hiểu được ý tứ của mẹ, cả nhà ở cùng một chỗ, có cha che chở và sống trong hậu viện nha môn Tân Châu, nếu có ai đó nảy sinh ý đồ cũng sẽ kiêng kỵ một chút. Hắn và Triệu thị ở Xuyên Châu quá xa cha mẹ, thật có chuyện thì bọn họ chính là mục tiêu hàng đầu.

Chu lão nhị nói:

- Mẹ, con lập tức sai Đông Mặc trở về Xuyên Châu xử lý căn nhà và cửa hàng ạ.

Hắn muốn giữ lại vườn cây ăn quả, hắn biết mẹ cũng sẽ giữ lại vườn cây ăn quả của nhà, mỗi năm cho người tới xử lý thu hoạch quả là được. Tạm thời vườn táo là nguồn thu nhập lớn nhất của Nhị phòng.

Chu lão nhị nhắc nhở Trúc Lan khiến cô trầm tư giây lát. Cửa hàng, toà nhà đang ở và đất đai có thể bán hết, chỉ để lại vườn trái cây.

*****

Chu Thư Nhân nhảy vọt lên làm Tri phủ Tân Châu gây sốc toàn bộ các thế lực ở thành Lễ Châu. Ai cũng cho rằng Chu Thư Nhân sẽ hồi kinh, Chu Thư Nhân không hồi kinh, vậy bọn họ giở trò làm gì thế nhỉ?

Giờ thì hay rồi, Chu Thư Nhân trở thành Tri phủ Tân Châu, còn quản lý Bình Cảng. Nếu như hỏi rằng nơi nào có nhiều bạc nhất hiện nay, đáp án là cảng, cũng là nơi thế lực khắp nơi tụ hội. Một loạt hành động vừa qua đã bị cảnh cáo, người ta làm Tri phủ Tân Châu. Mặc dù chưa hồi kinh, nhưng thành Tân Châu là châu thành nằm gần Kinh Thành nhất, cũng là châu thành trung tâm. Tri phủ Tân Châu, tuy chỉ là tri phủ, song vị trí cực kỳ trọng yếu. Không phải thân tín của Hoàng thượng thì không có cửa ngồi vào, ai bảo thành Tân Châu nằm gần Kinh Thành làm chi. Hoàng thượng bổ nhiệm nằm ngoài dự kiến của tất cả mọi người, rất nhiều người thật sự cho rằng Chu Thư Nhân sẽ vào kinh và trở thành cận thần bên cạnh Hoàng thượng.

Trần đại nhân ghen tị thôi rồi, Trần phấn đấu bao nhiêu năm mà vẫn chỉ là Đồng tri, năm nay cũng không nhắc tới cho Trần lên chức. Trần cố giấu đi lòng đố kỵ, nói:

- Chúc mừng Chu đại nhân nha.

Bay thẳng lên làm tri phủ - Tri phủ Tân Châu, bước tiếp theo chắc chắn là vào triều. Nghe nói mỗi đời Tri phủ Tân Châu đều sẽ vào triều, Trần ghen ghét tới độ trong lòng trở nên vặn vẹo.

Chu Thư Nhân vẫn còn ngây người, Hoàng thượng đúng là xem trọng anh, Bình Cảng loạn cào cào! Cẩn thận ngẫm lại, cuối cùng Hoàng thượng mới là người ghê gớm nhất. Ngài nhử tất cả mọi người, diệt trừ sạch sẽ đám người không thích an phận, còn đặt anh vào ván cờ tuyệt diệu mang tên Tân Châu.

Trần đại nhân: - Chu đại nhân, Chu đại nhân!

Chu Thư Nhân hoàn hồn, đáp: - Sao đó Trần đại nhân?

Trần đại nhân không tức giận, đổi lại là Trần thì Trần cũng mừng như điên thôi.

- Chúc mừng Chu đại nhân nhé!

Chu Thư Nhân chắp tay, nói: - Cảm ơn, cảm ơn.

Trần đại nhân: "..."

Trần chẳng thấy vui chút nào, sau này còn chưa biết thăng quan đến nơi nào đâu!

Hà đại nhân là người vui mừng nhất, Hà đã cược đúng:

- Chu đại nhân, chúc mừng.

- Cảm ơn, cảm ơn.

Hà đại nhân cười ha ha, đúng là chia vui. Trong lòng thầm nghĩ, Chu đại nhân mau mau trèo lên cao đi, rồi kéo Hà theo một đoạn nào.

Chu gia và Dương gia tràn ngập niềm vui, gia quyến của các quan viên khác ở thành Lễ Châu ghét không chịu được. Hoa thị vò nát khăn tay, sau này nhìn thấy Dương thị còn phải cúi đầu, đúng là khiến thị ghen tị thôi rồi.

Buổi tối, Chu Thư Nhân không về ăn cơm, bởi vì có chuyện đáng mừng cho nên đi uống rượu xong mới về. Trúc Lan cười hỏi:

- Chừng nào lên đường?

Chu Thư Nhân xoa bụng Trúc Lan, đáp:

- Hoàng thượng cho anh thời gian hai tháng, em tranh thủ chuẩn bị đi. Lên đường càng sớm càng tốt, chúng ta không cần phải quá gấp gáp, chậm rãi mới tốt cho em và con.

Trúc Lan: - Năm ngày! Cho em thời gian năm ngày, là chúng ta có thể khởi hành luôn.

Chu Thư Nhân ôm eo Trúc Lan, nói:

- Lần này chuyển đến Tân Châu, chúng ta cần phải cẩn giác hơn nhiều. Hoàng thượng bổ nhiệm anh đến quản lý Tân Châu, xem ra ngài muốn để anh từ từ xử lý tình hình nhiễu loạn ở Bình Cảng rồi.

Trúc Lan cau mày, hỏi:

- Anh chỉ là Tri phủ thôi mà, Hải vụ tư hoạt động độc lập ở Bình Cảng còn gì? Nếu như em nhớ không lầm, thì Hải vụ đại thần là hàm Chính tam phẩm, cao hơn anh hai bậc đấy.

Chu Thư Nhân híp mắt, trả lời:

- Mấy năm trở lại đây, Bình Cảng khá loạn, đấu đá và tự gây thiệt hại lẫn nhau không ít. Chắc chắn Hoàng thượng có cài người vào, Hoàng thượng bảo anh xử lý cũng không phải là xử lý ngay lúc này, chuột còn chưa được nuôi mập cơ mà.

Trúc Lan: "..."

Hai năm mà còn chưa nuôi mập à? Cho dù có người giám sát Hải vụ tư, cũng phải béo ngậy cả rồi. Hoàng thượng muốn nuôi con chuột bự cỡ nào?

Chu Thư Nhân vuốt phẳng giữa trán Trúc Lan, nói:

- Được rồi, đừng suy nghĩ nữa. Mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng nguy hiểm và cơ hội luôn tồn tại song song nhau. Mấy năm này mà không tranh thủ lúc Hoàng thượng thẳng tay càn quét vớt vát đôi ba công trạng, sau này chẳng biết phải bò bao lâu mới lên được chỗ cao.

Trúc Lan nghiền ngẫm:

- Anh và Hoàng thượng ở cách xa nhau, nhưng hai người rất ăn ý.

Phong cách hợp tác giữa Chu Thư Nhân và Hoàng thượng trước giờ đã diệt trừ không ít người. Lần này lại ở gần hơn, giao lưu càng tiện, Trúc Lan thấy thương mấy vị hoàng tử quá.

*****

Hậu viện nha môn

Hoa thị thấy lão gia uống rượu giải sầu, trong lòng cũng không thoải mái.

- Lão gia dừng ở vị trí đồng tri rất nhiều năm rồi, sao lần này không cho lão gia lên chức cơ chứ!

Trần đại nhân cũng rất muốn biết vì sao lại không có mình. Một trận gió lạnh chợt thổi tới sau lưng khiến Trần đại nhân run lên, hình như Trần biết vì sao lại không có mình rồi. Lúc trước Chu đại nhân bị làm khó dễ, chính Trần đã xa lánh Chu đại nhân. Trần đại nhân lập tức tỉnh táo, vừa nghe nương nói oán trách bất công, Trần vội bịt kín miệng Hoa thị:

- Đừng có nói nữa, nàng quên mật thám rồi sao.

Hoa thị sợ toát mồ hôi hột, thị quên thật.

Bên chỗ Hà phủ, Hà đại nhân đang vui vẻ uống rượu.

*****

Bởi vì thánh chỉ của Hoàng thượng được niêm phong, chờ tin tức được thả bồ câu hoặc ngựa phi nước đại trở về Kinh Thành đã là chuyện của vài ngày sau đó. Quyết định bổ nhiệm của Hoàng thượng đánh cho mọi người trở tay không kịp.

Thái tử nhận được tin tức không khỏi sững sờ, y nhắm mắt nhớ lại mỗi một hành động của phụ hoàng. Chu Thư Nhân gửi tặng "mồi câu", phụ hoàng thuận thế câu cá, diệt trừ một số phần tử. Kinh Thành có kha khá vị trí bị bỏ trống, phụ hoàng lập tức đề bạt kha khá người vào. Y từng xem qua thánh chủ phụ hoàng đã viết, lúc trước phụ hoàng muốn chuyển Chu đại nhân đến giám thị Hải vụ ti, giữ chức tòng tứ phẩm. Mặc dù không được phẩm cấp cao như Giám thị ti đại nhân, nhưng giữ chức rất quan trọng. Sau đó, phụ hoàng thấy được Chu đại nhân có thể tàn nhẫn, ngài nhanh chóng có sắp xếp mới. Thái tử đột nhiên mở to hai mắt, hoá ra là vậy, hoá ra là vậy. Phụ hoàng đẩy nhanh tiến độ, Thái tử bội phục trong lòng. Phụ hoàng biết Chu đại nhân hành sự tàn nhẫn, lập tức đưa ra phản ứng nhanh nhất, đẩy Chu đại nhân lên vị trí khác thích hợp hơn. Thái tử kích động, lần này y đã ý thức sâu sắc được sự chênh lệch giữa mình và phụ hoàng. Cũng hiểu ra rằng, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của phụ hoàng cho nên phụ hoàng mới có thể đưa ra những quyết định chính xác nhất. Y còn thua xa!

Thái tử bỗng bật cười, cười ha hả thành tiếng. Làm trò nữa đi, ra sức làm trò nữa đi!

*****

Trong phủ Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử phải vận khí đến mấy lần. Ngăn cản không cho Chu Thư Nhân tiến vào Tân Châu ư? Tỷ lệ bằng không. Chắc chắn phụ hoàng đang theo dõi gắt gao. Lần này phụ hoàng không hề nương tay, thế lực trong tay hắn là tổn thất nặng nề nhất. Hắn còn dám hành động chắc, sau lưng đã túa mồ hôi lạnh rồi. Suốt mấy ngày nay, mỗi khi phụ hoàng nhìn hắn, hắn đều cảm thấy ớn lạnh trong lòng.