Điều khiến hắn buồn bực nhất chính là Thái tử chẳng hề hấn gì, hắn cảm nhận được răng hàm phía sau đau nhức. Nếu nói Thái tử tầm thường thì Thái tử lại không tầm thường một chút nào. Hoặc là không hé răng, một khi hé răng ắt sẽ thấy máu. Nếu nói Thái tử cảnh giác bọn họ, Thái tử biết rõ mấy huynh đệ họ đang vay mượn thế lực mà vẫn án binh bất động.
Tam hoàng tử đã bỏ qua Chu đại nhân, dù sao người cảnh cáo Chu đại nhân cũng là Nhị ca, hắn chưa làm gì cả. Hắn nghĩ đến Đại ca, phải chăng Đại ca đã biết từ đầu. Ghen tị thật đấy, lúc trước phụ hoàng tạo phản và cưới nhóm mẫu phi, thế lực đứng sau gần như ngang bằng, chỉ khác ở chỗ thứ tự trước sau mà thôi: mẫu thân của Thái tử là Hoàng hậu, mẫu thân của bọn họ chỉ là phi tần? Đổi lại là bất kỳ ai cũng thấy không phục, cứ nhớ phụ hoàng đi đến đâu cũng dẫn Thái tử theo là hắn lại thấy bực bội.
*****
Thành Lễ Châu
Chu Thư Nhân hoàn toàn không thèm suy đoán phản ứng ở phía Kinh Thành, chẳng liên quan gì đến anh, anh chỉ cần biết không còn ai dám hành động bất cẩn là được. Thời gian năm ngày nhanh chóng trôi qua, Trúc Lan bán hết đất đai cho nhà mẹ đẻ, cửa hàng và vườn cây ăn quả thì giao cho nhà mẹ đẻ chăm. Chu gia không cần trở về thu hoạch hằng năm, Dương phủ sẽ xử lý đâu vào đó và đưa đến Tân Châu. Vườn táo của Chu lão nhị cũng nhờ cậy nhà bà ngoại.
Hành lý đã được sửa soạn xong hết, hơn hai mươi chiếc xe ngựa, đa số là những thứ giá trị và hành lý, ngoài ra còn có chiếc xe thồ vật liệu gỗ. Chu gia thăng quan tiến chức rời đi, Trúc Lan nhận được rất nhiều quà tặng tiễn biệt thiết thực, chất đầy cả một chiếc xe. Trần đại nhân đưa quà hết sức giá trị, đến vài cân lá trà ngon, và bản gốc sách hiếm. Trúc Lan khá là bất ngờ, bởi vì tặng quà quá đắt tiền. Sau đó Chu Thư Nhân giải thích thắc mắc của cô, rằng Trần đại nhân tự mình hù mình thôi.
Một ngày trước khi lên đường, Trúc Lan mang theo những thứ đã được thu dọn của mình đến Dương phủ. Trúc Lan có chút ngậm ngùi, lần này chuyển đi, trừ khi cha mẹ qua đời, bằng không cô sẽ rất khó trở về. Tôn thị cũng rất buồn bã, bà cụ luôn biết với năng lực của con rể thì chia lìa chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Biết là biết vậy, nhưng không ngờ lại tới nhanh thế này. Bà cụ lau nước mắt, nói:
- Con nhớ phải tự chăm sóc bản thân thật tốt.
Bà cụ còn định chờ con gái sinh sẽ đến trông chừng, bây giờ không được nữa rồi, chỉ mong Phật tổ có thể phù hộ con gái sinh nở bình an.
Đôi mắt Trúc Lan đỏ hoe, cha mẹ Dương gia đối xử với cô rất tốt, đúng là một cặp cha mẹ mà cô hằng mơ.
- Mẹ, cha mẹ cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt. Con đã trả tiền cho Trương đại phu rồi, cứ cách nửa tháng ông ấy sẽ đến bắt mạch một lần.
Trúc Lan ngừng lại một chút, rồi mới nói tiếp:
- Trong nhà mà có chuyện gì thì phải viết thư cho con đấy nhé, không được gạt con.
Tôn thị không muốn khóc, bởi con rể thăng chức là chuyện vui mà:
- Được, được, mẹ nhớ cả rồi.
Trúc Lan lấy cái hộp con gái đang cầm qua, nói:
- Mẹ, con gái không ở bên cạnh, con biếu cha mẹ cái này.
Tôn thị tò mò mở cái hộp ra, nhìn thấy nhân sâm lâu năm:
- Ông già, ông xem thử cái này bao nhiêu năm vậy?
Dương Đại Dũng có hiểu biết về nhân sâm, nói:
- Con nha đầu này làm bừa, sắp sinh tới nơi rồi, mau mau cầm cây nhân sâm trăm năm này về đi.
Tôn thị sửng sốt: - Trăm năm?
Trúc Lan nín khóc mỉm cười:
- Cha, cái này con để lại đây. Đây là gốc nhân sâm được Ngô Minh gửi tặng, Thư Nhân cũng có tìm nhân sâm cho con rồi, đã có hồi âm, còn tốt hơn cả gốc nhân sâm này.
Trong tay ông cụ Lữ thật sự có hàng, nhân sâm thiên nhiên 150 năm, có thể mua được. Đã có nhân sâm của ông cụ Lữ, Trúc Lan bèn đưa gốc nhân sâm của Ngô Minh cho cha mẹ.
Tôn thị lắc đầu, nói:
- Vậy cũng không thể nhận được, cái này quá đắt tiền rồi.
Trúc Lan nắm lấy tay mẹ, nói:
- Trong mắt con gái, cha mẹ là vô giá, đây chỉ là những vật ngoài thân, huống chi con gái vẫn còn.
Dương Đại Dũng đậy nắp hộp lại, nhân sâm đúng là thứ tốt dùng trong tình huống nguy cấp. Trong nhà toàn là võ tướng, Dương gia không có của cải chất đống, bọn họ thật sự rất cần dược liệu tốt. Ông cụ cũng có nghe nói, con rể bán hết quà cáp được tặng, biết con gái không thiếu bạc cho nên ông cụ mới dám ích kỷ vì Dương gia lần này.
- Cha nhận, coi như cha nợ con cái này.
Trúc Lan mím môi, nói:
- Cha, cha nói vậy là con không vui đâu, nợ cái gì mà nợ! Cha mẹ cho con sinh mệnh, con nợ cha mẹ mới đúng.
Dương Đại Dũng bật cười ha ha, không uổng công ông thương yêu đứa con gái này:
- Được rồi, không nói nữa, không nói nữa.
Bên trong cái tráp cuối cùng là ngân phiếu, tổng cộng 200 lượng. Tôn thị sống chết không nhận, lúc này Dương Đại Dũng cũng kiên quyết không nhận, Trúc Lan đành phải cầm về. Bọn họ ở lại Dương gia ăn bữa cơm chung, hôm nay Chu Thư Nhân cũng đến, ăn cơm xong mới về nhà.
Trên đường trở về, Trúc Lan thở dài, Chu Thư Nhân bèn hỏi:
- Sao thế?
Trúc Lan cảm thán:
- Em hơi buồn thôi, thân phận chúng ta thay đổi cho nên thái độ của Đại ca và Nhị ca đối với chúng ta cũng thay đổi. Năm nay càng thêm rõ ràng, Đại ca và Nhị ca hết sức cung kính với anh, mà hai người chị dâu thì ra sức lấy lòng em. Không thể quay lại như xưa.
Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, anh biết Trúc Lan rất để ý người Dương gia. Dương gia thay đổi khiến lòng Trúc Lan hụt hẫng, bây giờ chỉ có duy nhất ba mẹ vợ là không thay đổi thôi, bọn họ thật sự yêu thương con gái.
Về đến Chu phủ, trong nhà trống trải, mọi người nghỉ ngơi qua loa rồi mai bắt đầu lên đường. Lần này rời đi, Thi Khanh cũng đi theo họ. Thi Khanh đã bán căn nhà nhỏ rồi, hôm nay ngủ lại Chu phủ một đêm.
Thi Khanh ngủ ở phòng dành cho khách, nhìn tên đầy tớ nhà mình vui vẻ, hắn không khỏi cười:
- Chu đại nhân còn chưa vui được như ngươi đâu đấy.
Đây là điểm khiến Thi Khanh phải ngước mắt nhìn, thăng chức mà Chu đại nhân có thể lấy lại bình tĩnh chỉ trong nháy mắt.
Tên đầy tớ cười tủm tỉm nói:
- Tiểu nhân mừng cho công tử mà, Chu đại nhân làm quan càng lớn thì sau này mới không có ai dám coi thường công tử nữa.
Thi Khanh mím môi, làm gì không có, vẫn sẽ có thôi đồ ngốc! Chu đại nhân không phải sư phụ, chỉ là tiên sinh của hắn, che chở chỉ là tạm thời. Sau khi hắn tham dự kỳ thi hương, Chu đại nhân sẽ không tiếp tục lo chuyện của hắn.
Tên đầy tớ không biết mình nói gì sai, thấy công tử không cười nữa, liền ngậm miệng lại.
Thi Khanh nói:
- Ngươi cũng đi nghỉ sớm đi, ngày mai lên đường sớm đó.
Tên đầy tớ đáp: - Vâng.
Sáng sớm hôm sau, Chu gia rời thành Lễ Châu. Đoàn xe Chu gia, cộng thêm thị vệ hộ tống, hoành tráng đi ra khỏi thành. Trúc Lan vén mành xe lên, nói:
- Có người đứng ở cổng thành tiễn anh kìa, mọi người đều thấy những vất vả của anh suốt hai năm qua.
Chu Thư Nhân thả mành xuống, thấy chẳng có gì để xem:
- Tiếc là còn chưa nhận được dù của muôn dân.
- Do anh không chịu làm đó.
Chu Thư Nhân: - À ừ.
Trúc Lan dựa vào Chu Thư Nhân, nói:
- Em nghĩ chờ sau khi có chênh lệch, mọi người sẽ nhận ra anh thật tốt. Biết đâu lúc đó có thể nhận bù thì sao.
Chu Thư Nhân cười, đáp:
- Không có khả năng.
Trúc Lan nghĩ lại cũng phải, thật sự đưa cho Chu Thư Nhân "dù của muôn dân" còn không phải là làm phật lòng Tri châu đương nhiệm sao. Có điều không biết Chu Thư Nhân đi rồi, ai có thể ngồi lên chức Tri châu. Thành Lễ Châu giống như một miếng thịt béo ngậy, Chu Thư Nhân đã để lại quá nhiều thành tựu cho tòa châu thành này.
Trúc Lan bỗng nhiên "ui da" một tiếng làm Chu Thư Nhân hoảng sợ:
- Bị làm sao? Bị làm sao vậy?
Chu Thư Nhân hoảng hốt đỡ Trúc Lan ngồi dậy, sợ hãi tới mức giọng nói cũng thay đổi.
Trúc Lan xoa bụng, nói:
- Hôm nay bé con vui quá hay sao mà đạp em liên tiếp mấy cái.
Chu Thư Nhân đen mặt, nói:
- Chờ nó ra đời, coi anh có gõ đầu nó không.
Trúc Lan cười trộm:
- Nói trước bước không qua nha.
Chu Thư Nhân: "..."
Đúng là rất có khả năng anh không làm được, đây là đứa bé của anh và Trúc Lan, sao anh nỡ lòng đi trách mắng nó.
Trúc Lan không khỏi bật cười thành tiếng, chờ đứa trẻ này chào đời, đám trẻ Chu gia sẽ càng cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa cha ruột và cha kế.