Bên trong xe ngựa của Trúc Lan và Chu Thư Nhân chỉ có hai người bọn họ, đám người Tống bà tử ngồi ở xe ngựa đằng sau, Tống Hưng là người đánh xe. Bởi vì có Tống Hưng, đâm ra Trúc Lan và Chu Thư Nhân cũng không nói chuyện quá nhiều, trái lại bọn họ đánh cờ suốt cả chặng đường, hoặc là Chu Thư Nhân đọc sách cho Trúc Lan nghe. Tống Hưng ngồi ở bên ngoài thùng xe, khuôn mặt không lộ cảm xúc. Hắn từng gặp được đôi phu thê ân ái nhất, nhưng tình cảm vẫn không sánh bằng Chu đại nhân và chủ mẫu.
Chu gia có hai người đang mang thai, xe ngựa không chạy quá nhanh. Mới hết tháng Giêng, tuyết còn chưa tan, đường sá bằng phẳng không mảy may gập ghềnh cho nên Trúc Lan không thấy mệt lắm. Buổi tối tới được nhà trạm, trong nhà có nhiều nha hoàn và đầy tớ, chốc lát đã thu xếp xong mọi thứ. Cả căn phòng được thay bằng đồ dùng của mình, Trúc Lan cảm thán:
- Những gì em từng nghĩ tới trước kia giờ thành hiện thực cả rồi.
Chu Thư Nhân: - Anh nỗ lực là để chúng ta có được cuộc sống tốt hơn mà. Tối nay em muốn ăn gì?
Trúc Lan: - Ăn mì sợi và trứng ốp la.
Chu Thư Nhân sai Tống bà tử đi gọi món, còn mình ở lại bên cạnh Trúc Lan.
Ăn cơm chiều xong, Trúc Lan lập tức thấy hơi díu mắt, cô ngáp một cái, không lâu sau đó đã chìm vào giấc ngủ.
*****
Đội ngũ đi đường thật sự rất hoành tráng, chờ đến lúc được nghỉ ngơi nữa đã là khuya rồi, cũng may ngày mai không cần dậy sớm. Khi Trúc Lan dậy thì mọi thứ đã đâu vào đấy, ăn cơm xong mới tiếp tục lên đường. Đoạn đường phía trước không có nhà trạm nào cả, đến tối Chu Thư Nhân sẽ tìm một cái thôn và dẫn Trúc Lan đến đó ngủ lại qua đêm. Trúc Lan ăn uống thoải mái suốt cả đoạn đường, nghỉ ngơi cũng đủ, cho dù Chu Thư Nhân chăm sóc chu đáo, anh vẫn lo lắng và đề phòng như thường. Không đến mười ngày, toàn bộ đoàn xe đã ý thức được sâu sắc rằng Chu đại nhân quan tâm đến nương tử của mình thế nào.
Đứa trẻ trong bụng Trúc Lan cũng không quậy phá, trái lại đứa trẻ của Triệu thị khá là khó chịu, nàng ta phải thường xuyên uống thuốc an thai. Trúc Lan không ngờ, sức khỏe của mình lại tốt hơn Triệu thị. Cũng phải, Triệu thị rảnh rỗi là ở lì trong phòng thêu thùa, không dễ ra ngoài vận động, làm sao sức khỏe tốt được?
Khi có sự so sánh, Trúc Lan càng thêm có niềm tin vào việc sinh con. Nhờ có Triệu thị làm thước đo nên thần kinh căng thẳng của Chu Thư Nhân cũng được thả lỏng chút đỉnh. Có trời mới biết, bụng của Trúc Lan lớn lên từng ngày, tinh thần của anh không yên bao nhiêu. Trúc Lan là người cảm nhận được rõ nhất Chu Thư Nhân thật sự bất an, cô chỉ có thể cố gắng hết sức giữ vững tâm thái, nói cho Chu Thư Nhân biết rằng cả cô và đứa trẻ đều rất khỏe mạnh. Bây giờ Chu Thư Nhân giống như thuốc nổ, có người dám dùng Trúc Lan để uy h**p anh ấy à… hừ hừ, chắc chắn Chu Thư Nhân sẽ nổ tung.
Bọn họ đi đường rất chậm, lộc cộc hơn một tháng mới đến thành Tân Châu, cách thời gian Hoàng thượng cho khoảng vài ngày. Làm hại Tri phủ Tân Châu tiền nhiệm không ngừng phái người đi hỏi đã đến đâu rồi. Tới thành Tân Châu, thần kinh âu lo của Chu Thư Nhân giãn ra không ít. Đến nơi cần đến, Trúc Lan và đứa trẻ vẫn còn bình an.
Tòa nhà phía sau nha môn đều trống, Trúc Lan nghĩ thầm, quả nhiên châu thành trung tâm giàu có, lớn hơn ở thành Lễ Châu, chỉ tính tiểu viện và gác mái đã có vài cái rồi. Chu Thư Nhân đi tiếp quản công việc, Tri phủ Tân Châu tiền nhiệm thăng chức vào triều, cần phải gấp rút trở về cho nên vội vàng bàn giao công việc. Hậu viện có hai bà tử trông sân, Trúc Lan bèn gọi người tới hỏi:
- Lầu các và tiểu viện không ít, là có từ lúc mới xây hay sao?
Bà từ làm việc nặng nhọc trả lời:
- Tri phủ đời trước có nhiều di nương, tiểu thư và công tử trong nhà cũng không ít. Cho nên Tri phủ đại nhân tự mình tu sửa lại cho đủ ở ạ.
Trúc Lan: “...”
Lúc nãy có nhìn thoáng qua Tri phủ tiền nhiệm, nhìn kiểu gì cũng không giống người háo sắc mà. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Trúc Lan dò hỏi bà tử làm việc nặng nhọc xong thì cho người lui xuống trước, cô ngồi trên cái ghế cao, nói:
- Hai người các ngươi vào kiểm tra đi.
Hậu trạch của Tri phủ tiền nhiệm có nhiều nữ nhân, tranh đấu cũng nhiều. Cô xem phim truyền hình không phải là xem qua loa, nên cẩn thận một chút thì hơn, ai biết bên trong có gì. Tống bà tử là cao thủ, Trúc Lan rất yên tâm, Liễu Nha đi theo bà ấy có thể biết thêm kiến thức.
Trúc Lan, con gái và các con dâu ngồi chờ, Tống bà tử nhanh chóng trở ra. Tống bà tử lắc đầu, nghĩa là không có vấn đề. Trúc Lan nghĩ kỹ lại thấy cũng phải, Tri phủ tiền nhiệm vừa đi, người nhà Tri phủ tân nhiệm đến sau lại xảy ra chuyện sẽ ầm cả lên, xem ra có người quét tước tòa nhà trước rồi. Trúc Lan liếc mắt nhìn Tống bà tử, nhanh chóng chuyển tầm mắt đi. Tri phủ phu nhân đời trước đúng là chu đáo, để lại bản đồ của phủ.
Trúc Lan phân bổ các viện:
- Cả nhà Lão Đại ở trong cái viện nằm gần vườn hoa, Lão Nhị ở viện trước gần sân nhất, Lão Tứ ở viện nằm góc Đông Bắc, Tuyết Hàm và Ngô Ninh ở sương phòng của chính viện…
Chẳng mấy chốc mà Trúc Lan đã phân bố xong. Lần này Ngọc Sương và Ngọc Lộ ở chung với nhau, hai cô bé còn nhỏ nên sân viện cũng nhỏ một chút. Đã có nơi ở, mọi người trở về sắp xếp hành lý. Trúc Lan nghĩ đến hơn hai mươi xe ngựa hành lý bên ngoài, bỗng nhiên có chút đau đầu. Lúc thu dọn mất vài ngày, thì lúc sắp xếp cũng mất vài ngày. Trúc Lan chờ trải đệm trước, trong phòng khá ấm, Trúc Lan nằm xuống nghỉ ngơi. Lúc cô thức dậy, Chu Thư Nhân đã về:
- Bàn giao xong hết rồi à?
Chu Thư Nhân: - Bàn giao xong rồi, em xem kỹ tòa nhà chưa? Chúng ta ra ngoài tản bộ không?
- Em cũng đang có ý này.
Chu Thư Nhân cầm chiếc áo choàng dày cộp của Trúc Lan lên, bọc Trúc Lan kín mít. Trúc Lan không thoải mái bèn hất nhẹ ra:
- Nặng quá.
- Em mới vừa ngủ dậy, trên người vẫn còn mồ hôi, đừng để bị cảm.
Trúc Lan: “...”
Sao cô cảm thấy lát nữa quay về mới dễ cảm mạo hơn nhỉ? Nhìn vẻ mặt bơ phờ của Chu Thư Nhân, được rồi, mặc thì mặc vậy.
Tòa nhà nha môn rất lớn, hoa viên có hồ nhân tạo, có hành lang và trồng không ít cây mơ, cảnh sắc rất tuyệt. Trúc Lan nhỏ giọng nói:
- Của cải của nhà Tri phủ tiền nhiệm thật dày.
Chu Thư Nhân nói: - Tất nhiên là phải dày rồi, Nhị công tử của An Bình hầu phủ mà lị.
Trúc Lan cũng có một chút hiểu biết về các thế lực trong kinh, An Bình hầu phủ không có tước hiệu giống như Diêu hầu gia, An Bình hầu gia là thân tín của Hoàng thượng. Vớt vát chút bạc trong giai đoạn tạo phản hèn chi hưởng thụ cỡ này, bây giờ bọn họ hưởng sái, thêm vài năm nữa tới lượt người khác hưởng sái. Trúc Lan đi dạo một vòng, phải xuýt xoa rằng quá là xa xỉ.
Cô và Chu Thư Nhân trở về chính viện, đồ có giá trị mang đến đã được cất vào nhà kho và kiểm kê xong rồi. Trúc Lan và Chu Thư Nhân đi xem một lần, sau đó ra ngoài khóa kỹ cửa lại. Chu Thư Nhân cười nói:
- Nhà ta cũng để dành được không ít của cải.
Trúc Lan giật giật khóe môi, nói:
- Chờ tới khi con gái lấy chồng đi, anh sẽ cảm thấy không có bao nhiêu ngay thôi.
Cô dành dụm chút đồ đạc trong này, còn chưa đủ làm của hồi môn cho một đứa con gái xuất giá đâu. Đếm số con gái trong nhà, tính cả nữ nhi nhà mình là còn ít đấy, Không, không, không thể nói vậy, cô còn nhớ rõ lời thề của Xương Liêm.
Chu Thư Nhân trầm mặc một hồi, nói:
- Anh cảm thấy việc em giúp các phòng đặt mua bất động sản rất tuyệt.
- Vì sao?
- Đừng để bọn họ tiêu bạc linh tinh, dùng bạc vào việc gây dựng sản nghiệp hết đi.
Trúc Lan gật đầu tán thành, cô cẩn thận tính chi phí, Chu Thư Nhân càng thăng tiến thì các cháu gái càng gả cao hơn, của hồi môn cho con gái xuất giá phải coi cho được. Ôi, tốc độ “cá kiếm” của cô và Chu Thư Nhân còn chưa đủ của hồi môn cho mấy cô bé đó lấy chồng đâu đấy. Vì vậy, sau này cô sẽ triệt để ủng hộ các phòng mua bất động sản và dành dụm nhiều tiền bạc hơn.