Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 447: Là Lỗi Của Anh



Chu Thư Nhân đã tới Tân Châu và tiếp quản xong, tin tức nhanh chóng lan truyền. Những người nhận được tin tức đều “ồ” một tiếng, tỏ vẻ đã biết.

Kinh Thành, Hoàng thượng nghe tin hồi lâu không nói nên lời. Ban đầu ngài có để ý, sau đó ngài chẳng buồn quan tâm nữa. Đoạn đường này có thể nói là đi quá chậm, chờ tin tức tới nỗi mất hết cảm giác mới mẻ rồi. Thái tử không khỏi cười thầm, Chu đại nhân quá là thú vị, Chu đại nhân mài mòn kiên nhẫn của tất cả mọi người không còn một mống.

Đột nhiên Hoàng thượng bật cười thành tiếng:

- Chu đại nhân đúng là đã dành tình nghĩa sâu đậm cho Dương thị.

Thái tử tiếp lời:

- Chu đại nhân là người có cá tính.

Hoàng thượng gật đầu tỏ vẻ tán thành, thật sự có cá tính. Ngài ra hiệu cho Thái tử trở về, Hoàng thượng nhìn theo bóng lưng Thái tử, ánh mắt sắc bén trước kia bỗng trở nên ôn hòa hơn hẳn.

Thái tử bước ra cửa điện, đi chưa được mấy bước:

- Ngũ đệ đang đợi ta à?

Trương Cảnh Hoành đang mân mê ngọc bội, nói:

- Hoàng huynh, lâu rồi ta không gặp mặt Đại ca.

Thái tử: - À, dạo này hơi bận.

Trương Cảnh Hoành vờ như hỏi bâng quơ:

- Bận cái gì vậy? Ta đến cung của mẫu hậu cũng không gặp được hoàng huynh.

Thái tử cau mày, đáp:

- Bận chuyện phụ hoàng giao cho.

Thái tử thật sự rất bận, vội vàng tính toán sổ sách, loại số sách cần gảy bàn tính để tính toán đó, mệt muốn chết luôn. Mấy ngày nay, tối nào cũng nằm mơ thấy gảy bàn tính. Y chưa bao giờ nghĩ tới chuyện phụ hoàng sẽ bảo y đi tính sổ sách.

Trương Cảnh Hoành bĩu môi, nói:

- Đến cả ta mà hoàng huynh cũng đề phòng, ta là đệ đệ ruột thịt của hoàng huynh đấy.

Thái tử liếc nhìn vị “đệ đệ ruột thịt” này, y cũng không ngờ đệ đệ ruột thịt cho người theo dõi hành tung của y. Đứa trẻ thật sự đã lớn, y cảm thấy y là Đại ca, cùng chung một mẹ, y sẽ che chở đệ đệ ruột thịt. Kết quả thì sao, y coi đó là điều hiển nhiên, nhưng người ta thì lại nghĩ khác.

Thái tử cong môi nói:

- Hoàng huynh còn có chút chuyện, đi trước đây.

Trương Cảnh Hoành thả ngọc bội trong tay xuống, xoay người rời đi.

*****

Hậu viện nha môn Tân Châu

Sau bữa cơm đầu tiên ở Tân Châu, Trúc Lan gọi Đổng thị đang định trở về sắp xếp hành lý lại. Chu Thư Nhân đi đến thư phòng sắp xếp sách vở, bây giờ trong phòng chỉ có hai người là Trúc Lan và Đổng thị.

Đổng thị lo lắng, hỏi:

- Mẹ, mẹ có chuyện gì muốn dặn dò con dâu sao?

Trúc Lan thầm rủa cổ đại một câu, nhưng lại không thể không cho viên phòng, nhỡ đâu có người cho rằng Đổng thị có vấn đề gì thì sẽ không tốt cho thanh danh của Đổng thị và cả Đổng gia.

- Con bé ngốc nghếch, con quên rồi à? Năm nay sắp sửa viên phòng.

Sắc mặt Đổng thị đỏ lên, tất nhiên nàng ta biết chứ, nàng ta vẫn luôn nhớ rõ trong lòng. Đôi má Đổng thị đỏ bừng, đáp:

- Con nghe theo mẹ hết ạ.

Trúc Lan điều chỉnh tâm trạng, biết da mặt Đổng thị mỏng, nói thẳng quyết định:

- Mẹ chọn ngày rồi, ngày các con thành thân là ngày lành. Áo cưới của con hơi chật, hai ngày nữa làm lại áo cưới đi.

Đổng thị mừng thầm trong bụng, đáp:

- Con cảm ơn mẹ.

Trúc Lan chờ Đổng thị ra ngoài, mới cầm bút lên viết thư. Chu Thư Nhân thăng quan, Trúc Lan còn chưa báo cho các nhà có quan hệ thông gia biết, bây giờ đã đến thành Tân Châu, cần phải viết thư thông báo. Phong thư cuối cùng là cô viết cho Xương Trí, thằng nhóc này thành công tử nhà tri phủ rồi.

Nghĩ đến Xương Trí, năm nay thằng nhóc này đã 16 tuổi, mà Trúc Lan vẫn không tìm được cô nương nhà nào thích hợp với nó. Trúc Lan hy vọng xác định hôn sự trước khi Xương Trí tham gia khoa cử, nhân lúc chưa ai ngấp nghé Xương Trí, đưa ra quyết định càng sớm càng tốt. Ấy vậy mà rầu ơi là rầu, trước mắt không có cô nương thích hợp. Cô cũng không định tìm ở Tân Châu, bên này quá chừng phức tạp.

****

Hôm sau, nhà Trúc Lan còn chưa thu dọn hành lý xong xuôi, Trúc Lan đã nhận được thiếp xin được tới nhà thăm hỏi. Bọn họ không chờ được cô thu xếp đâu vào đó, mà vội gửi thiếp mời tới rồi.

Chu Thư Nhân mở xem, nói:

- Không cần gặp.

Trúc Lan vuốt bụng, nói:

- Lúc em còn chưa hiểu về Tân Châu thì em cũng không có dự định gặp mặt, lý do có rồi, đi xe vất vả cho nên trong người không khỏe. Ai bảo em lớn tuổi rồi mà còn mang thai cơ chứ.

Chu Thư Nhân lo sốt vó, nói:

- Không được nói bậy.

Trúc Lan: “...”

Ừm, ngày nào mà đứa trẻ chưa ra đời thì ngày đó Chu Thư Nhân còn chưa được thả lòng.

Câu trả lời của Trúc Lan được truyền rộng khắp, cộng thêm mỗi ngày Chu Thư Nhân đều sa sầm mặt, chẳng hiểu kiểu gì lại đồn đứa trẻ trong bụng Trúc Lan khó giữ. Chu Thư Nhân nghe thấy lời đồn, sắc mặt hoàn toàn đen lại, giống như khẳng định lời đồn này vậy. Trúc Lan cạn lời nhìn trời, tin đồn càng ngày càng thái quá, là lỗi của Chu Thư Nhân hết.

Mấy ngày sau, Chu gia đã thu dọn hành lý xong hết, cái gì nên biết Trúc Lan cũng đã biết rồi. Trúc Lan rất có kinh nghiệm trong việc mở tiệc chiêu đãi, lần này không thể để cho Chu gia mất mặt, có quá nhiều người muốn thấy Chu gia “đội quần”. Trong lòng Trúc Lan hiểu rõ, sẽ có rất rất nhiều người tới gây sự, cho nên cô hết sức cẩn thận xem qua từ thực đơn đến đồ dùng một lần, đảm bảo không có vấn đề, Trúc Lan mới viết thiệp mời.

Trúc Lan không gặp quan quyến, nhưng Chu Thư Nhân thì khác. Những người tiền nhiệm nên gặp đều đã gặp được trong ngày đầu tiên nhậm chức. Thành Tân Châu phức tạp, mà còn không tin phục Chu Thư Nhân, cho dù anh có năng lực, nhưng lại thăng tiến quá nhanh. Chức tri phủ này của Chu Thư Nhân chỉ có thể dựa dẫm vào một mình Hoàng thượng, còn sau lưng đồng tri hay tri châu này nó đều có người đứng sau hết. Tri phủ tiền nhiệm có thể trấn áp được là vì người ta có thân phận cao, chứ Chu Thư Nhân xuất thân nhà nông đi học, cho dù có Hoàng thượng chống lưng thì vẫn bị gây khó dễ như thường. Những người này còn không mập mờ chơi anh mới là lạ, toàn nhắm vào những chỗ khó thấy thôi. Người ngoài như Chu Thư Nhân mở đầu công việc này đúng là không dễ dàng.

Trúc Lan đang viết thiệp mời, Chu Thư Nhân nghiền ngẫm nói:

- Anh nói không làm, em cứ coi lời đồn là thật rồi tĩnh dưỡng thật tốt là được, cớ gì phải chịu khinh bỉ.

Trúc Lan: - Bây giờ người nào cũng làm khó anh, tất nhiên em muốn thu được tin tức chính xác từ chỗ người thân của đám quan lại. Có người thật sự không muốn làm khó anh mà chỉ là bất đắc dĩ thì sao.

Chu Thư Nhân xót Trúc Lan, nói:

- Anh sợ em mệt mỏi thôi.

Trúc Lan cười đáp:

- Em chỉ cần nói thôi mà, không mệt chút nào.

Chu Thư Nhân tin Trúc Lan thì lợn cũng biết leo cây. Làm tốt một bữa yến tiệc, mọi thứ đều phải tinh tế, Trúc Lan tốn không ít tâm huyết rồi.

Chu Thư Nhân: - Anh thật sự không quan tâm việc bị làm khó, bọn họ chẳng qua thấy không thuyết phục mà thôi. Chuyện ở Tân Châu không cấp bách bằng Lễ Châu, anh có thời gian từ từ chơi cùng bọn họ.

Trúc Lan: - Nhưng mà em vẫn muốn giúp anh.

Càng đi lên cao, giao tiếp giữa các phu nhân lại càng quan trọng. Đừng coi thường nhóm quan quyến, thân nhân nhà quan là những người nhạy tin tức nhất.

Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, anh biết Trúc Lan không nỡ để anh vất vả.

*****

Vào hôm diễn ra yến hội Chu gia, những người nhận được thiệp mời đều tới. Không ai từ chối, đơn giản là vì bọn họ có tâm lý xem Trúc Lan mất mặt giống như Hoa thị và Miêu thị trước kia. Xuất thân của hai vợ chồng Trúc Lan không còn là bí mật nữa, trong mắt một số người, Trúc Lan là người tục tằng. Cộng thêm Chu Thư Nhân công khai làm cho người ta ghen ghét, bọn họ đều rất tò mò Trúc Lan là người đàn bà nhà quê thế nào. Vì vậy chẳng ai làm khó Trúc Lan, đến rất đông đủ, như một thói quen, không chỉ muốn thấy Trúc Lan mất mặt, mà còn muốn thấy Tuyết Hàm mất hết thể diện. Nhà nào cũng dẫn theo con gái, tuổi tác xấp xỉ Tuyết Hàm.

Trúc Lan thưởng thức vẻ mặt sửng sốt của đám quan quyến, cô uống một hớp nước trái cây chờ bọn họ tỉnh hồn.

Đào thị - Đồng tri nương tử mở lời:

- Ra mắt Cung nhân.

Trúc Lan cười nói:

- Nghi nhân cứ đứng lên đi.

Đào thị đứng dậy một cách cứng ngắc, thị rất bất ngờ, thị chẳng thấy nương tử của Chu đại nhân giống người đàn bà nhà quê chỗ nào cả. Nhìn tư thế ngồi và cách ăn mặc, giống như phụ nữ xuất thân từ nhà quyền quý. Lại xem tiểu thư Chu gia, thị càng trầm mặc. Thị là con nhà trâm anh phế phiệt, thị cũng đòi hỏi con gái của mình phải được như vậy từ nhỏ. Ấy vậy mà tiểu thư Chu gia không hề thua kém con gái của thị, chuyện này khiến Đào thị không cam lòng.