Sau khi Trúc Lan đón tiếp tất cả mọi người, bèn mời bọn họ ngồi xuống. Năm nay gặp mặt toàn là nữ quyến, Trúc Lan cười nói:
- Ta cũng không biết các vị phu nhân thích như thế nào, cho nên cứ chuẩn bị mỗi thứ một ít, xin đừng chê cười.
Đào thị nhìn cái bàn trước mặt, chuẩn bị rất thịnh soạn.
- Dương cung nhân thật sự không giống như xuất thân từ nhà võ tướng nhỉ?
Trúc Lan biết ý của Đào thị là xuất thân từ nhà vừa làm ruộng vừa đi học, ấy vậy mà Dương gia trở thành gia đình võ tướng, thế nhưng trong mắt của một số người thì võ tướng cũng th* t*c nốt.
- Trước kia ta cũng không hiểu, nhưng ưu điểm lớn nhất của ta là ham học hỏi.
Đào thị ý thức được rằng Dương thị không dễ chơi, Dương thị thẳng thừng không giả vờ giả vịt trái lại càng khiến người ta có cảm tình hơn. Đào thị mím môi, trong lòng hiểu rõ, hôm nay không có kịch hay để xem, cũng không cần ở lại bảo con gái ra chèn ép làm gì. Yến tiệc nhanh chóng kết thúc, đám người này thấy không có trò vui, ngồi thêm một lúc thì có người xin phép về trước, rồi một vài người khác cũng lục tục rời đi. Những quan quyến mới vừa đi toàn là những người có nhà mẹ đẻ quyền thế.
Trúc Lan không phải không có chút thu hoạch nào, mặc dù đều đi cả rồi, nhưng từ thái độ và lý do rời đi có thể nhìn ra có người làm một đằng nói một nẻo. Trí nhớ của Trúc Lan không tệ, gần như có thể ghi chép ra hết. Một lần chạm mặt không hỏi ra được cái gì, cô phải tham gia thêm vài lần nữa mới được. Hôm nay không xem được trò hề của cô, nên cô cũng chưa nói chuyện được với nhiều người, tin tức có ích vẫn còn quá ít.
Có lẽ biết được Trúc Lan không hề nhà quê, tạm thời không có ai mời Trúc Lan. Trúc Lan tiếc nuối vuốt bụng, chờ thêm một thời gian nữa thì đến mời cô cũng không đi được. May là Chu Thư Nhân không muốn Trúc Lan mệt lòng, không có ý định từ từ bông đùa rồi chậm rãi thu phục nữa. Anh đáp trả vài lần, sau đó chuẩn bị xử lý từng người một.
Mới đó mà đã đến ngày Xương Liêm và Đổng thị viên phòng, viện của Tứ phòng được trang hoàng mới lại. Buổi tối cả nhà ăn cơm, Xương Liêm và Đổng thị tỏ ra hết sức thẹn thùng. Sau những tràng cười thiện chí, Xương Liêm và Đổng thị đỏ mặt rời đi.
Sáng sớm hôm sau, lúc ăn cơm sáng, Trúc Lan để ý Đổng thị, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy thay đổi. Đổng thị không dám nhìn thẳng Xương Liêm, ăn một bữa cơm mà cứ cúi đầu. Trúc Lan cảm thán, tuổi trẻ thật tuyệt!
Trên môi Đổng thị luôn nở nụ cười ngọt ngào, Lý thị cười xòa:
- Mẹ, Tứ đệ muội cười khùng luôn rồi.
Đổng thị: “...”
Trúc Lan: “...”
Lý thị vội vàng giải thích:
- Tứ đệ muội, ta không có ý gì đâu, ta chỉ…
Được rồi, Lý thị không cần phải nói thêm gì nữa, Đổng thị đỏ mặt đứng dậy lui xuống. Nàng ta đang mắc cỡ đó!
Triệu thị cười nói:
- Tình cảm của hai vợ chồng Tứ đệ thật tốt.
Nàng ta là người từng trải, nàng ta hiểu được.
Lý thị lâm vào hồi ức, hình như lúc nàng ta và tướng công thành thân không có ngọt ngào gì cả, năm đó tướng công còn chê nàng ta béo nữa. Sắc mặt Lý thị không tốt, nàng ta nghiến răng, lát nữa về phòng phải tính sổ với tướng công mới được.
Triệu thị ngước nhìn Đại tẩu, không biết Đại tẩu tức giận cái gì. Nàng ta chọc Đại tẩu sao?
Trúc Lan hiểu được Lý thị, không biết Lý thị lại suy diễn tới đâu rồi, cô thấy hơi mệt:
- Các con cũng về viện đi.
*****
Thôn Chu gia
Tuyết Mai đọc xong thư mẹ gửi về, hồi lâu mới hoàn hồn lại, nàng ấy bèn gọi con gái:
- Con gái, con ở nhà trông chừng đệ đệ, mẹ đến trường tộc tìm cha con cái.
Khương Mâu lo lắng hỏi:
- Mẹ, trong thư bà ngoại viết gì?
Tuyết Mai vui vẻ nói:
- Chuyện tốt, chuyện cực cực tốt. Ông ngoại của con thăng lên làm Tri phủ rồi.
Nàng ấy thật sự không ngờ, có một ngày nàng ấy trở thành tiểu thư nhà quan tri phủ. Nói xong, Tuyết Mai lập tức cầm thư ra ngoài.
Cùng lúc đó, nhà Chu tộc trưởng cũng nhận được thư của Trúc Lan. Chu tộc trưởng lấy hơi không lên trực tiếp hôn mê bất tỉnh. Chu Vương thị sợ hãi đi tìm thầy lang trong thôn tới xem, tộc trưởng mới từ từ tỉnh lại.
Chu Vương thị: - Ông cũng thật là, làm ta sợ muốn chết. Ông mà có mệnh hệ gì, ta biết làm sao bây giờ.
Tay Chu tộc trưởng không có bao nhiêu sức lực, nói:
- Mấy năm gần đây sức khỏe không ổn, già rồi, già rồi.
Vui đến không chịu nổi, may mà chưa ngủm củ tỏi, còn may! Ông ấy muốn sống lâu thêm vài năm, nhìn thấy cháu chắt của mình rạng danh nhờ Chu Thư Nhân. Chu tộc trưởng cười, nói:
- Đúng là tin tức đáng mừng.
Chu Vương thị đã biết trong thư viết gì từ miệng của cháu trai mình, đúng là chuyện vui, bà ấy cảm khái trong lòng:
- Lúc này mới có mấy năm, cứ như đang nằm mơ vậy.
Chu tộc trưởng nhìn cháu trai Minh Thanh, cháu trai chuẩn bị tham gia thi hương mà bây giờ còn rất kém cỏi. Ông ấy ho khan một tiếng, nói:
- Chu thúc của con lên làm Tri phủ, con thay ta đi chúc mừng Chu thúc của con đi.
Ông ấy không mong Chu Thư Nhân giữ Minh Thanh lại, chỉ mong có thể chỉ bảo một chút cũng được.
Minh Thanh kích động đáp lời: - Vâng ạ.
Trên mặt Chu Vương thị cũng lộ nụ cười, nói:
- Coi con mừng chưa kìa.
Minh Thanh mỉm cười ngây ngô, y rất khâm phục Chu thúc, thật sự hối hận bởi vì trước kia không thỉnh giáo thúc, đây là cơ hội hiếm có.
*****
Ở nhà Tuyết Mai
Khương Thăng trở về, đi tới đi lui, nói:
- Nương tử, cả nhà chúng ta đến chúc mừng nhạc phụ đi. Tính ngày thì lúc chúng ta tới nơi, chắc mẹ cũng sắp sinh rồi.
Tuyết Mai: - Ta vẫn luôn nhớ bọn họ, trước kia quá xa, ta có nhớ thương cũng không có cách nào cả, chỉ có thể lo lắng suông thôi. Bây giờ gần hơn rất nhiều, ta ước có thể tận mắt nhìn thấy mới yên tâm được.
Khương Thăng nói:
- Chắc chắn nhà tộc trưởng sẽ cho người đi chúc mừng, vừa hay chúng ta có thể đi cùng nhau, trên đường có người bầu bạn.
Khương Mâu không khỏi chen vào hỏi thăm:
- Mẹ, chúng con thì sao?
Con bé không muốn trở về nhà nội, bà nội đối đãi với con bé rất đáng sợ, không phải là không tốt, mà quá quá tốt. Con bé cũng không thích đám tỷ muội thúc bá, trước kia con bé còn nhỏ không hiểu, bọn họ lừa lấy hết trang sức của con bé, bây giờ con bé không bị mắc lừa, bọn họ lại nói con bé ích kỷ. Trang sức của con bé toàn là bà ngoại mua cho, cái nào cũng đi theo bộ, con bé còn chưa có khóc đây này!
Tuyết Mai nhìn con trai và con gái, chắc là cha mẹ cũng nhớ các cháu ngoại. Nàng ấy nói trong ánh mắt lo lắng của bọn trẻ:
- Cả nhà chúng ta cùng đi.
Trong lòng Khương Đốc, ông ngoại là người lợi hại nhất. Bạn học ở trường tộc đều rất sùng bái ông ngoại, thằng bé có thể gặp ông ngoại rồi. Khương Đốc chạy vọt ra ngoài.
Tuyết Mai sửng sốt:
- Nó đi đâu vậy?
Khương Thăng rất hiểu đứa con trai này, con trai vẫn luôn hỏi y chuyện về nhạc phụ, cười nói:
- Nó đi tìm chữ đẹp nhất của nó, chuẩn bị mang đến cho nhạc phụ xem đấy.
Tuyết Mai cũng cười:
- Tiểu tử này nôn nóng quá, chúng ta còn chưa đi mà.
*****
Thành Tân Châu
Bầu không khí ở Chu phủ không được tốt lắm, cái thai này của Triệu thị đúng là rắc rối. Hôm nay bị bức bình phong thêu xong đập trúng phần hông, lại động thai khí. Đại phu kê thuốc an thai, nói:
- Tình trạng của thai phụ không tốt lắm, có thể sinh non bất cứ lúc nào, nên chuẩn bị bà đỡ sẵn đi.
Trúc Lan bẻ ngón tay tính ngày, Triệu thị mang thai sớm hơn cô khoảng nửa tháng, cô sắp tám tháng, Triệu thị hơn tám tháng. Ban đầu Triệu thị còn được bình yên một chút, sau đó đi xe mệt nhọc, bây giờ tự mình va vấp, cô rất sợ cả đứa trẻ và Triệu thị sẽ xảy ra chuyện.
Buổi tối, Trúc Lan nằm mơ. Có điều thân phận thay đổi, thành cô là người có thể sinh non bất cứ lúc nào. Cô rặn mãi mà không ra, cuối cùng trước mắt tối sầm, không biết gì nữa. Trúc Lan hoảng sợ bật dậy vào lúc nửa đêm, Chu Thư Nhân cũng thức:
- Sao vậy?
Trúc Lan bình tĩnh một lúc, nói:
- Không sao, em nằm mơ thấy ác mộng.
Chu Thư Nhân thở hắt ra, không sao thì tốt. Mấy ngày nay đừng nói là Trúc Lan gặp ác mộng, đến cả anh cũng gặp ác mộng đây này. Anh âm thầm tính ngày, may mà chỉ còn ít thời gian nữa là đứa trẻ chào đời rồi.
Trúc Lan vừa mới ổn định và nằm xuống, Tống bà tử đứng ngoài cửa nói:
- Chủ mẫu, Nhị phu nhân sắp sinh.
Trúc Lan: “...”