Trúc Lan sợ Triệu thị khó sinh, nói:
- Cái thai này của Triệu thị quá vất vả, em phải đi xem mới được.
Chu Thư Nhân mím môi, trong lòng không muốn, anh không yên lòng vì Trúc Lan nhưng tự thâm tâm anh cũng biết nói không có tác dụng, thở dài:
- Anh đi cùng em qua đó.
- Không phải ngày mai phải đi Bình Cảng sao? Anh ngủ tiếp đi, có bà tử đi theo em, anh cứ yên tâm.
Chu Thư Nhân vừa mặc quần áo vừa trả lời:
- Không có em ở cạnh, em nghĩ anh ngủ ngon được à?
Trúc Lan im lặng, trước khi mang thai, Chu Thư Nhân đã hay lo cho cô rồi, huống hồ chi là lúc này. Nhưng cô cần phải đi xem, ai bảo cô là mẹ chứ, cộng thêm vừa mơ thấy ác mộng nên cô rất sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó thật.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân chưa tới cửa nhị phòng đã nghe thấy tiếng la hét của Triệu thị, bởi vì quá đau. Trúc Lan nghe mà trong lòng căng thẳng, Chu Thư Nhân lại càng khỏi phải nói, sắc mặt Chu Thư Nhân lập tức tái nhợt, kéo Trúc Lan không cho vào sân. Trúc Lan cảm nhận được tay Chu Thư Nhân đang run lên, trong lòng cô nghĩ, Chu Thư Nhân đã căng thẳng lắm rồi, chờ tới lúc cô sinh, nếu có thể nhịn được thì nhất định không được kêu, cố gắng để Chu Thư Nhân yên tâm hơn một chút.
Trúc Lan kéo Chu Thư Nhân vào sân, Chu lão nhị đang đi qua đi lại, Chu lão nhị nhìn thấy mẹ, lập tức như tìm được chỗ dựa tinh thần:
- Mẹ, mẹ tới rồi ạ.
Trúc Lan hỏi:
- Tình hình thế nào rồi?
Sắc mặt Chu lão nhị trắng bệch, Triệu thị chảy quá nhiều máu:
- Bà mụ vào rồi ạ, con không biết nữa.
Trúc Lan vác cái bụng to nên không vào, cô không đứng lâu được thành ra không vào để thêm phiền, nói với Tống bà tử:
- Ngươi vào xem đi.
Tống bà tử: - Vâng thưa phu nhân.
Chu lão nhị nghe từng tiếng kêu đau đớn ngày một cao hơn của nương tử, trên trán ứa mồ hôi:
- Mẹ ơi, Triệu thị từng sinh hai đứa nhưng chưa bao giờ đau thế này, mẹ, Triệu thị sẽ không sao đúng không?
Trúc Lan từng vào phòng sinh mấy lần nên cũng xem như là người có kinh nghiệm, nghe tiếng kêu đau đớn đó của Triệu thị khiến lòng cô nặng trĩu. Làm ơn đừng khó sinh mà, vị trí thai cũng đừng sai. Trúc Lan thấy Chu lão nhị đang nhìn mình chằm chằm, hắn đang tìm kiếm chỗ dựa tinh thần.
- Sẽ không sao đâu, bên trong có bà mụ và Tống bà tử rồi.
Chu lão nhị mím môi, trong lòng yên tâm hơn một chút, Tống bà tử rất thần bí, thông thường chỉ ở cạnh mẹ như một cái bóng, nhưng lại có năng lực lớn, còn dạy y thuật cho mẹ, hắn hi vọng Tống bà tử sẽ lợi hại hơn hắn nghĩ.
Trúc Lan không đứng nổi nữa, bụng cô lớn lắm rồi, đại phu tới rất nhanh, có đại phu khiến Trúc Lan đang cố gắng bình tĩnh thấy yên lòng hơn. Thời gian trôi qua từng chút, Trúc Lan rên lên một tiếng, chân cô bị chuột rút, thai lớn tháng đi kèm theo việc chân thường xuyên bị chuột rút, rất đau.
Chu Thư Nhân kêu đại phu:
- Mau tới đây xem.
Tiếng vang bên Trúc Lan dọa Chu lão nhị thót tim, rất sợ mẹ cũng muốn sinh.
Trúc Lan: - Chỉ là chân em bị chuột rút thôi.
Chu Thư Nhân vẫn thấy không yên tâm, bảo đại phu bắt mạch, đại phu sờ lên mạch đập và nói:
- Thai phụ và thai nhi đều khỏe mạnh, có điều ngồi lâu quá rồi, nên về nghỉ ngơi sớm một chút thì tốt hơn.
Chu lão nhị không đợi cha nhìn mình đã sốt ruột nói:
- Mẹ à, chỗ này có con trông rồi, mẹ về nghỉ trước đi. Bên này sinh xong, con sẽ tới sân chính báo tin liền.
Trúc Lan nghe thử động tĩnh trong phòng sinh, từ sau khi Tống bà tử vào, tiếng la của Triệu thị bớt rất nhiều, đúng là Trúc Lan không ngồi nổi nữa, cô phải suy nghĩ vì đứa bé trong bụng:
- Được, có tin thì lập tức tới sân chính báo đấy.
Chu lão nhị nhìn ánh mắt hài lòng của cha, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, có trời mới biết từ lúc cha vào sân tới nay đã dùng ánh mắt dao găm đó nhìn hắn rất nhiều. Hắn lo cho Triệu thị, nhưng cũng lo cho bụng của mẹ, lại còn phải chịu đựng đôi mắt chứa dao găm của cha, hắn cũng vất vả lắm.
Trúc Lan quay lại sân chính, Chu Thư Nhân nói:
- Xem em ngáp lớn chưa kia, mau nằm xuống ngủ đi.
Mí mắt Trúc Lan díu lại: - Ừm.
Trúc Lan mới vừa nhắm mắt lại nhanh chóng mở ra, nói:
- Lát nữa có tin gì, nhất định phải kêu em dậy đấy.
- Biết rồi.
Trúc Lan không ráng được nữa, trước nửa đêm mơ thấy ác mộng nên ngủ không ngon, sau nửa đêm thì lo lắng cho Triệu thị, cả người cô mệt rã rời, mắt vừa nhắm là ngủ ngay. Chu Thư Nhân chờ Trúc Lan ngủ, nói với Liễu Nha đang canh giữ bên ngoài:
- Nếu nhị phòng tới đây báo tin, có cần nhân sâm thì ngươi cứ đi lấy, không cần hỏi lại.
Liễu Nha cúi đầu: - Vâng ạ.
Thị đã sớm đoán được lão gia sẽ làm thế, trong lòng lão gia, chủ mẫu mới là quan trọng nhất.
Trúc Lan ngủ rất sâu, ngủ một giấc dậy, thấy độ sáng trong phòng, Trúc Lan im lặng. Dựa theo kinh nghiệm của cô thì qua giờ ăn sáng rồi, nói không chừng bây giờ đã hơn chín giờ. Liễu Nha nghe thấy tiếng vang thì vội bước vào:
- Chủ mẫu dậy rồi.
Trúc Lan nhìn Liễu Nha đang cúi đầu, nhất định là Chu Thư Nhân dặn dò, đáng lẽ cô không nên tin nếu có chuyện gì thì Chu Thư Nhân sẽ gọi cô dậy, sau khi thở dài thì hỏi:
- Triệu thị sinh chưa?
Liễu Nha cúi đầu:
- Nhị phu nhân còn chưa sinh ạ, lúc sáng đã đưa nhân sâm sang đó.
Trúc Lan ngồi không yên, nói:
- Ta đi xem thử.
Liễu Nha: - Vâng.
Trúc Lan rửa mặt thay quần áo, khoác áo choàng rồi đi qua, tiếng la của Triệu thị rất nhỏ, Trúc Lan rất sợ cảnh trong mơ trở thành sự thật, nhịn không được siết chặt nắm tay. Việc Triệu thị sinh con mang đến nỗi sợ khá lớn cho cô, trong lòng cô hơi sợ sinh con. Cô có ký ức của nguyên thân, nhưng bản thân thì chưa từng sinh sản bao giờ. Theo ký ức thì nguyên thân chưa từng bị khó sinh, sinh đứa nào cũng thuận lợi, hơn nữa Triệu thị, Lý thị và con gái đều từng sinh con bình an nên Trúc Lan có đủ tự tin, cô cảm thấy bản thân cũng làm được. Ấy vậy mà vào lúc này, sự kiên định đó của Trúc Lan đã bị dao động. Đến cô còn sợ thì Chu Thư Nhân lại càng khỏi phải nói, Chu Thư Nhân vốn đã căng thẳng rồi, nhất định sẽ càng thấy lo lắng hơn.
Trúc Lan đứng bất động trước cửa nhị phòng, Liễu Nha không dám hé răng, chuyện của Nhị phu nhân đúng là điềm xấu, chủ mẫu cũng đang mang thai đấy. Liễu Nha không mong chủ mẫu sẽ đi vào, rất sợ bị dính vận xui.
Nhưng Liễu Nha cũng khâm phục chủ mẫu, chủ mẫu mang thai nên dù đêm qua không tới cũng chẳng ai nói gì được, nhưng ngài lại vác bụng bầu thuyết phục lão gia tới đây, không chỉ tới mà còn ngồi canh một lúc lâu.
Sáng hôm qua nhờ đại phu bắt mạch xong, chủ mẫu đã bảo Nhị gia đi tìm nhân sâm trăm năm, gốc này là chuẩn bị dành riêng cho Nhị phu nhân, tiền bạc tính vào quỹ chung.
Tân Châu không hổ là châu thành gần Kinh Thành nhất, y quán có đủ các loại dược liệu quý hiếm, vừa đi đã mua được về.
Sáng nay, nhân sâm đã được dùng.
Trúc Lan hít sâu một hơi, nén cảm giác bất an trong lòng xuống, bước vào cửa nhị phòng.
Chu lão nhị thức trắng đêm, quầng mắt đen thui, hai mắt nhìn chằm chằm vào phòng sinh, tiếng kêu của Triệu thị càng ngày càng yếu, bây giờ dùng đến nhân sâm trăm năm rồi, nếu còn không sinh được nữa, hắn thật sự không dám nghĩ tiếp.
Trúc Lan nhìn dáng vẻ này của Chu lão nhị là biết tình hình bên trong nguy kịch, Lý thị cũng có mặt trong sân, Trúc Lan nhìn thấy Lý thị thì yên lòng hơn một chút.
Lý thị bước tới: "Mẹ ơi, chỗ này có con rồi, mẹ về trước đi, bên này vừa có tin là con chạy qua báo mẹ biết ngay."
Nàng ta lo lắng, không chỉ lo cho Triệu thị, lại càng sợ mẹ chồng xảy ra chuyện, sáng hôm nay cha chồng đã nói với tướng công kêu nàng ta tới trông chừng, nếu mẹ chồng có tới thì hãy khuyên mẹ đi về.
Trúc Lan lắc đầu ngồi xuống: "Mẹ không sao."
Cô muốn ở lại, không vượt qua được nỗi sợ trong lòng, cô về chỉ biết nghĩ loạn thôi, tự mình hù mình mới đáng sợ nhất, cô tin rằng, Triệu thị sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.
Da đầu Lý thị tê dại, bây giờ làm sao đây, muốn mở miệng khuyên, nhưng đối diện với ánh mắt bình tĩnh của mẹ chồng, nàng ta lại sợ, chỉ có thể cầu nguyện trong lòng, Triệu thị nhất định phải bình an đấy.