Thời gian trôi qua từng chút, sắc mặt Trúc Lan cũng càng ngày càng tái. Điều này khiến Lý thị sợ hãi, làm ơn đừng để mẹ chồng xảy ra chuyện gì, mẹ chồng mà xảy ra chuyện thì nàng ta không dám nghĩ tới cảnh cha chồng về tới nhà đâu, rõ ràng trong nhà không quá nóng nhưng sau lưng Lý thị lại toát mồ hôi ướt nhẹp.
Giữa trưa, trong bụng Trúc Lan có em bé, dù không muốn ăn nhưng vẫn cố gắng húp một chén cháo. Lý thị thì ăn không vô, bây giờ tâm tư nàng ta đặt hết lên người mẹ chồng rồi. Còn Chu lão nhị thì lo tới mức không thiết ăn uống gì cả, cứ đứng im chờ tin tức. Lúc Trúc Lan sắp không ngồi yên được nữa thì nghe thấy tiếng khóc của con nít, chỉ là tiếng khóc rất yếu ớt, Trúc Lan mừng rỡ đứng dậy:
- Sinh rồi.
Lý thị đặt mông ngồi xuống ghế:
- Cuối cùng cũng sinh xong rồi!
Còn tiếp tục sinh không ra chắc nàng ta chết mất.
Rất nhanh đã thấy Tống bà tử đi ra, chỉ là không ôm theo đứa bé:
- Chúc mừng chủ mẫu, Nhị phu nhân sinh thêm một tiểu thư.
Trúc Lan hỏi:
- Tình huống của Triệu thị và đứa bé thế nào?
Tống bà tử chần chờ một chút, sau đó nói:
- Cơ thể Nhị phu nhân bị thương tổn, sau này khó mà có thai nữa, vì đứa bé vừa sinh non lại vừa ở trong bụng quá lâu nên sức khỏe rất yếu, cần được nuôi dưỡng cẩn thận.
Nếu không chăm sóc kỹ, bất cứ lúc nào cũng có thể chết non.
Trúc Lan đoán được, nhưng mà mẹ và con đều an toàn là may lắm rồi. Còn đứa bé, Trúc Lan nhìn Tống bà tử nói:
- Phiền ngươi chăm sóc cho con bé trong một tháng sắp tới.
Giao người khác thì cô thấy không yên tâm, Tống bà tử góp rất nhiều sức vào lần sinh sản này của Triệu thị, giao đứa bé cho Tống bà tử, Trúc Lan thấy yên tâm hơn. Con bé đã chịu tội từ khi còn nằm trong bụng Triệu thị, cô hy vọng con bé có thể lớn lên bình an, mà không phải vừa hết ở cữ đã chết non.
Tống bà tử đáp lời:
- Vâng ạ.
Chu lão nhị tỉnh táo lại, đầu tiên là mừng rỡ vì Triệu thị và đứa bé không sao, lại nghe thấy Triệu thị khó mang thai nữa, Chu lão nhị sửng sốt, thế chẳng phải là nhị phòng chỉ có một đứa con trai thôi sao. Hắn im lặng một lát, cũng may là đã có con trai.
Bà mụ cũng nhanh chóng bước ra, mặc dù Tống bà tử đã bắt mạch cho Triệu thị nhưng vẫn mời đại phu vào xem, xác nhận Triệu thị sinh xong thì không còn vấn đề gì nữa, Trúc Lan mới hoàn toàn yên tâm. Trúc Lan đi theo vào để xem đứa nhỏ, con bé còn không lớn bằng hai đứa sinh đôi nhà Tuyết Mai lúc mới sinh, chẳng có mấy sợi tóc, Trúc Lan nhìn thấy hết hồn, rất sợ con bé có thể ngừng thở bất cứ lúc nào.
Trúc Lan ra ngoài, Lý thị đã tiễn bà mụ và đại phu về, Trúc Lan nói:
- Làm tốt lắm.
Lý thị đỡ mẹ chồng, đáp:
- Mẹ à, nhị đệ muội sinh bình an rồi, để con đưa mẹ về.
Để khắc phục nỗi sợ mà Trúc Lan cố gắng chống đỡ, đúng là bây giờ cô rất mệt:
- Được.
Ra khỏi sân nhị phòng, Lý thị nói:
- Mẹ à, mẹ tốt quá.
Nàng ta biết trong mấy đứa con dâu, mẹ chồng không thích Nhị đệ muội nhất, nhưng cho dù trong lòng mẹ chồng không thích thì khi biết Nhị đệ muội sẽ sinh non, mẹ chồng vẫn quyết đoán mua nhân sâm, bây giờ còn tự canh chừng. Bọn họ là con dâu chứ không phải nữ nhi ruột, qua đời thì vẫn cưới người khác về được, lại còn có thể cưới con dâu có thân phận tốt hơn nữa, nhưng mẹ chồng lại không nghĩ thế. Thân phận của nàng ta và Triệu thị thấp nhất, mà mẹ chồng chưa từng nghĩ tới chuyện đổi vợ cho con. Mẹ chồng như thế, nếu nàng ta không đối xử như mẹ ruột thì tự mình cũng thấy áy náy.
Trúc Lan vỗ tay Lý thị:
- Hôm nay dọa con rồi.
Đã nhiều lần Lý thị muốn khóc, cô biết chứ, chắc chắn là Chu Thư Nhân lại hù dọa vợ chồng lão Đại rồi.
Lý thị: - Không bị dọa ạ.
Trúc Lan bật cười nhưng không vạch trần Lý thị, Trúc Lan đứng trước mặt Lý thị để kéo kín áo choàng của nàng ta lại:
- Đừng để bị lạnh.
Lý thị cười toe toét:
- Vâng.
Chu gia có thêm người, bởi vì đứa bé quá yếu nên đám người Xương Liêm và Tuyết Hàm vẫn chưa được xem cháu. Tới tối Triệu thị mới tỉnh, bởi vì sợ Triệu thị biết chuyện cơ thể bị tổn thương dẫn tới cảm xúc dao động mạnh, nên Trúc Lan dặn dò không ai được nói với Triệu thị, chờ Triệu thị ở cữ xong rồi hẵng nói.
Chuyện Chu gia có thêm thành viên cũng xem như chuyện vui, chỉ là đứa bé này không khỏe mạnh lắm nên không làm tiệc tắm ba ngày, ai cũng biết tình huống cháu gái mới sinh của Chu gia không tốt lắm. Ngày nào Trúc Lan cũng sẽ hỏi thăm tình hình đứa bé, con bé này rất yếu ớt, bú sữa đã khó mà còn phải uống thuốc, trong lòng Trúc Lan khó chịu lắm. Trúc Lan cố gắng không để Chu Thư Nhân lo lắng, Chu Thư Nhân giải quyết công việc ở phủ nha đã đủ bận rồi, về còn phải lo cho cô từng giây từng phút, gần đây Chu Thư Nhân càng rụng tóc nhiều hơn. Nửa tháng sau, con bé cứng cáp hơn rất nhiều, sự khó chịu trong lòng Trúc Lan cũng vơi đi kha khá, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn. Chu Thư Nhân nhìn thấy hết, nghĩ thầm trong lòng, đứa bé chưa sinh này thương Trúc Lan thật đấy, không quậy chút nào, Trúc Lan lo lắng thì nó cũng biết thành thật, đúng là con trai ruột có khác, rất biết thương mẹ.
Chu phủ không đãi cả tiệc đầy tháng, theo ý Trúc Lan thì dù con bé có khỏe lại nhưng vẫn gầy yếu hơn mấy đứa trẻ bình thường rất nhiều, chờ ổn định vẫn tốt hơn. Triệu thị cũng biết tin cơ thể mình bị tổn thương nên khó mang thai tiếp, Triệu thị lặng đi một lúc lâu, nếu không phải Trúc Lan bảo người trông chừng thì có khi Triệu thị bỏ ăn luôn. Hai ngày sau, Triệu thị mới suy nghĩ thông suốt, Trúc Lan luôn để Tống bà tử nhìn chằm chằm Triệu thị, cô thật sự không mong Triệu thị giận chó đánh mèo lên con bé.
Chỉ chớp mắt, Chu gia đã đến Tân Châu hơn một tháng gần hai tháng rồi, công việc của Chu Thư Nhân ở nha môn đều trôi chảy, không bận rộn nên tâm trạng Chu Thư Nhân trong mấy ngày gần đây rất tốt, có điều tâm trạng hôm nay không được như thế. Trúc Lan nghĩ thầm, hai tháng qua đấu trí đấu dũng, Chu Thư Nhân đã gài bẫy khiến nhiều người phải chịu phục, đáng lẽ không ai dám ngáng chân nữa mới đúng.
- Sao thế?