Chu Thư Nhân ấn giữa mày, nói:
- Anh tranh thủ sắp xếp ổn thỏa quan viên các cấp ở Tân Châu là vì muốn bớt phiền toái, có thể dành nhiều thời gian để bên cạnh em lúc sinh con hơn.
Nói tới đây, Chu Thư Nhân càng bực bội hơn. Bụng của Trúc Lan đã hơn chín tháng, càng tới gần ngày sinh thì anh lại càng thấy không yên tâm. Mới vui mừng được mấy ngày vì quan viên Tân Châu không dám tùy tiện hành động thì hôm nay lại sinh chuyện.
Trúc Lan thấy chỉ có vị Hoàng Thượng bây giờ đang cách rất gần kia mới có thể khiến Chu Thư Nhân buồn bực như vậy thôi. Quãng đường từ Tân Châu đến Kinh Thành không tới một ngày, nếu dùng xe ngựa thì chỉ còn nửa ngày, cưỡi ngựa cấp tốc có khi còn chưa tới hai canh giờ. Bây giờ Tống bà tử không ở sân chính, vốn dĩ sau đầy tháng là về sân chính được rồi nhưng mà Trúc Lan vẫn thấy không yên tâm với thái độ của Triệu thị dành cho đứa bé, cho nên mới bảo bà ấy ở lại lâu thêm mấy ngày.
Bên cạnh Trúc Lan không có Tống bà tử, cô nhỏ giọng nói:
- Lại hạ chỉ gì rồi?
Chu Thư Nhân nghiến răng, nói:
- Lúc trước là Hải Vụ Ti ở Bình Cảng phụ trách tất cả những việc thu thuế, còn dám vượt mặt phủ thành địa phương lên thẳng triều đình mà, bây giờ lại giao về cho phủ thành, để phủ thành thẩm tra sổ sách xong mới dâng vào kinh.
Trúc Lan: "..."
Cô có nên nói Hoàng Thượng lợi hại không? Lâu lâu ném một quả bom, ban một chiếu chỉ làm dậy sóng.
Hai năm, việc buôn bán trên biển diễn ra thường xuyên hơn nên tiền thuế thu được cũng cao. Đây không thể gọi là miếng thịt mỡ nữa, không biết mấy năm qua đã vỗ béo được cho bao nhiêu thế lực, bây giờ kẹp cổ Hải Vụ Ti lại, hay lắm.
Trúc Lan rất cảm thán, nói:
- Đây mới là mục đích chính khi ném anh tới đây, nếu em nhớ không nhầm thì lúc anh tới Bình Cảng từng bị vượt quyền còn gì.
Tính ra từ đầu tới cuối chỉ mới hơn một tháng thôi. Thực chất ở gần Kinh Thành không tốt chút nào, bốc quan bát phẩm nào ra cũng có xuất thân thế gia, nếu không phải cha ta trâu bò thì là ông nội ông ngoại hoặc là chú cậu gì đó, hơn nữa những quan viên này còn vô cùng kiêu ngạo, ai cũng không nể mặt ai. Chu Thư Nhân là thân tín của Hoàng Thượng thì sao, người nhà bọn họ cũng được trọng dụng mà, lại còn ở Kinh Thành nữa, chỉ cần làm khó đúng mực thì hoàn toàn không sợ Hoàng Thượng biết. Ngược lại còn ước gì Hoàng Thượng biết nữa kìa, để Hoàng Thượng biết Chu Thư Nhân cũng chỉ đến thế là cùng.
Trong hai tháng ngắn ngủi này, vì Trúc Lan đang mang thai, mà Chu gia cũng có người vừa khó sinh, vậy nên chưa có ai tới kiếm chuyện với cô. Chu Thư Nhân thì khác, phải dạy cho đám người kiêu ngạo ngoài kia chịu phục, so tâm cơ rồi so thủ đoạn, vất vả lắm mới khiến đám quan viên Tân Châu an phận thì Hoàng Thượng lại ném cho một phiền toái lớn hơn.
Chu Thư Nhân nói một câu thấm thía:
- Vậy nên, chắc chắn quan viên của cả hai vụ đều đang hối hận.
Trúc Lan: - ...Chắc là hối hận xanh ruột rồi.
*****
Hoàng cung, Hoàng Thượng vừa mới ăn tối xong, hôm nay Hoàng Thượng và năm đứa con trai ăn cơm cùng nhau. Sau khi bữa tối kết thúc, Hoàng Thượng liếc mắt nhìn mấy đứa con trai rồi hỏi Liễu công công:
- Người tuyên chỉ về rồi à?
Trong lòng Liễu công công thương thay cho mấy vị hoàng tử, Hoàng Thượng giữ mấy vị hoàng tử ở lại suốt buổi trưa, bây giờ bọn họ vui mừng vì điều đó, chứ lát nữa thì chắc không vui nổi nữa đâu:
- Vâng, người đã về rồi.
Ngoài Thái Tử thì bốn vị hoàng tử còn lại đều thấp thỏm, hôm nay phụ hoàng giữ bọn họ ở lại ăn trưa đã rất bất thường rồi, có thể thấy được chiếu chỉ vừa ban bố không bình thường chút nào.
Hoàng Thượng cười tủm tỉm:
- Được rồi, hôm nay tới đây thôi, các con cũng trở về đi.
Thái Tử dắt đám đệ đệ ra khỏi đại điện, đi một lúc thì Nhị hoàng tử bước tới gần:
- Hoàng huynh, không đúng, Thái Tử mới phải. Huynh ở cạnh phụ hoàng cả ngày, có biết chiếu chỉ đó là gì không?
Đúng là Thái Tử có biết, chuyện này phải bắt đầu nói từ lúc phụ hoàng biết Chu đại nhân và công tử các nhà gài bẫy nhau. Phụ hoàng theo dõi như đang xem kịch vui thôi, y cũng may mắn được xem. Cứ tưởng Chu đại nhân muốn nắm được nha phủ Tân Châu thì cũng phải mất ba bốn tháng, không ngờ chưa tới hai tháng đã kết thúc rồi. Lý do là Chu đại nhân muốn ở bên cạnh nương tử lúc sinh con nên mới đẩy nhanh tốc độ. Bởi vì tốc độ của Chu đại nhân nhanh, khiến tốc độ của phụ hoàng cũng phải nhanh theo, vốn dĩ phụ hoàng viết sẵn chiếu chỉ này để chờ tới hè mới tuyên. Thái Tử không nói gì với đám đệ đệ đang sốt ruột, cười ha hả rồi xoay người đi mất, dù sao lát nữa về tới nhà là biết ấy mà, chờ thêm tí thời gian có là bao.
Nhị hoàng tử nhìn chằm chằm bóng lưng của Thái Tử, biểu cảm trên mặt suýt thay đổi. Cơn tức dâng lên, nhìn là biết Thái Tử cũng biết. Không hiểu sao Thái Tử lại được lòng phụ hoàng như thế, ghen tị thật.
Sau khi quay về các phủ, ai cũng biết nội dung chiếu chỉ là gì, có người lập tức buột miệng nói, vừa mới lên mặt xong đã ban một chiếu chỉ thế này, được lắm, được cái rắm chứ được cái gì.
*****
Trong phủ Thái Tử, Thái Tử đứng ngoài sân nhìn ánh trăng trên bầu trời. Hôm nay ánh trăng đúng là vừa to vừa tròn, gió lạnh thổi qua khu vườn yên tĩnh khiến tâm trạng đang hưng phấn của Thái Tử bình tĩnh lại. Phụ hoàng không chỉ không giấu y về hành động lần này, mà còn chỉ cho y biết mưu tính phía sau nó, y không được kích động, phải giữ vững tấm lòng như lúc ban đầu.
Thái Tử cảm thán, Chu đại nhân là quân cờ sống, phụ hoàng liên tục dùng Chu đại nhân là để hoàn thành việc giăng lưới, sáng sớm ngày mai là tới lượt Hữu thị lang* của Hộ bộ*.
(*Hữu thị lang: là cấp dưới của Thượng thư - người đứng đầu một bộ. Ngoài Hữu thị lang thì còn có Tả thị lang.)
(*Hộ bộ: nằm trong lục bộ, lo việc liên quan đến kinh tế như quốc khố, thuế má, lương bổng các quan viên...)
*****
Hôm sau, phủ Tân Châu, Chu Thư Nhân vừa mới bước vào được mấy bước, Đồng tri Uông đại nhân nhướng mày nói:
- Chu đại nhân, hôm nay Hữu thị lang Lý đại nhân của Hộ bộ bị xét nhà đó, ngài biết không?
Chu Thư Nhân nén xuống không để khóe miệng run lên, Uông đại nhân, tôi biết ông già của ông là quan to nhất phẩm, vậy nên không cần khoe khoang mình nhận được tin nhanh đâu. Nhưng ngoài miệng Chu Thư Nhân không nói thế:
- Tin tức của Uông đại nhân nhanh quá, mặc dù phủ thành Tân Châu gần với Kinh Thành, nhưng muốn gửi tin tốc hành cũng phải chờ lát nữa mới nhận được. Uông đại nhân, Chu mỗ bội phục ngài.
Uông Cự cười gượng, dạo gần đây bị tên này chọc tức ngu người rồi, không ngờ ông ấy lại khoe khoang một cách ngây thơ như thế, may mà lão gia tử nhà mình không biết, chứ ông ấy không muốn bị phạt quỳ đâu:
- Chu đại nhân nói đùa, ấy chà, xem trí nhớ của ta này, ta còn bận việc, sao mà ta có thể quên được hay thế nhỉ.
Chu Thư Nhân thầm trợn mắt trong lòng, để mặc Uông đại nhân chuồn mất, Chu Thư Nhân ngồi xuống uống trà. Mặc dù tin tức của anh không nhanh nhưng anh lại biết tính, từ chiếu chỉ hôm qua thì anh đã biết Hoàng Thượng sẽ giải quyết nội gián trong Hộ bộ, không ngờ đó lại là Hữu thị lang. Chu Thư Nhân cạn lời rồi, Hộ bộ ư, không có Hộ bộ thượng thư vờ như không biết thì sao mà Hữu thị lang giấu giếm được chứ? Còn không phải Thượng thư nhận được chiếu chỉ của Hoàng Thượng nên mới làm thế à, chẳng lẽ đám người này tưởng có thể giấu được sao?
Thật ra hành động của mọi người đều nằm dưới mí mắt Hoàng Thượng, Chu Thư Nhân lại cảm thấy buồn bực khó chịu. Hôm qua anh suy nghĩ cả đêm, mới đẩy ngược Hoàng Thượng một cái, sau đó ý thức bản thân tự đẩy mình vào bẫy, sớm biết như vậy anh đã làm việc thong thả hơn, ít ra cũng có thể ở bên Trúc Lan lúc sinh con. Giờ thì hay rồi, hôm nay Hoàng Thượng xử lý Hữu thị lang, vậy thì cũng sắp hạ chỉ kiểm tra lại sổ sách, chờ Hải Vụ Ti đưa sổ sách tới, anh đừng mong được rảnh rỗi. Đúng là phục Hoàng Thượng sát đất, bẫy trong bẫy, không cái bẫy nào kém cái bẫy nào.
Buổi tối, Chu Thư Nhân về phủ thì thấy được thiệp mời trên bàn:
- Của ai đấy?