Trúc Lan không tiện đứng dậy, có Chu Thư Nhân đỡ nên Trúc Lan mới ngồi dậy được:
- Thiệp của nhà Hải Vụ Ti đại nhân đấy.
Chu Thư Nhân mím môi bực bội, nói:
- Em đã hơn chín tháng rồi, không lẽ bọn họ không biết à?
Bây giờ bọn họ còn tới k*ch th*ch thần kinh của anh, được lắm.
Trúc Lan cười đáp:
- Người ta biết nên đây không phải thiệp mời, mà là một tấm thiệp xin tới thăm hỏi.
Chu Thư Nhân cười lạnh một tiếng:
- Khi không lại tới thì làm gì có ý tốt, bọn họ sốt ruột vì tin tức ở Kinh Thành rồi chứ gì.
Hữu thị lang không chỉ là nội gián mà Hoàng Thượng xóa sổ, mà ngài cũng hi vọng anh mượn việc này để nhanh chóng làm rõ ràng thuế vụ. Theo hiểu biết của anh đối với Hoàng Thượng thì tạm thời Hoàng Thượng còn chưa tính động vào đám người này.
Trúc Lan thắc mắc:
- Kinh Thành có tin gì sao?
Chu Thư Nhân: - Hữu thị lang bị xét nhà.
Trúc Lan: "..."
Vậy nên sắp tới cô đừng mong được yên tĩnh, Trúc Lan nhịn không được sờ bụng, may mà sắp sinh rồi, lúc ở cữ cô không cần gặp khách, chắc là có thể tránh mặt nhỉ?
Chu Thư Nhân nghĩ:
- Nếu không em nghĩ một lý do để từ chối đi.
Trúc Lan: - Em đồng ý mất rồi, bây giờ đổi ý lại không hay. Mà anh yên tâm đi, sáng mai chỉ gặp thôi nên không sao đâu, đúng lúc em muốn xem họ tính chơi mánh khóe gì.
Chu Thư Nhân không lên tiếng, sớm muộn gì Trúc Lan cũng phải gặp, đám người này không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ. Hơn nữa từ chối lần đầu thì lần thứ hai không tiện từ chối nữa, không bằng chấp nhận gặp:
- Nếu em thấy không thoải mái thì lập tức tiễn khách.
- Biết mà.
Thức ăn được bưng lên, Chu Thư Nhân đỡ Trúc Lan đi ăn cơm. Bây giờ Chu gia đã tách ra ăn cơm, Chu gia không mua thêm người, vì tòa nhà nha phủ này đã có vài nô bộc từ trước đó rồi. Trúc Lan chọn mấy người giỏi nấu nướng rồi đưa tới nhà bếp nên dù có tách ra ăn thì nhà bếp vẫn quán xuyến được. Nhà nào cũng biết tiền cơm một ngày là bao nhiêu, bản thân muốn ăn gì thì cứ gọi theo số tiền là được, vượt mức thì tự bỏ thêm bạc. Tách ra ăn cơm, Chu Thư Nhân là người thấy hài lòng nhất, cuối cùng cũng có thể ngồi ăn cùng một bàn với Trúc Lan.
Ăn cơm xong, Tống bà tử tới, đây là chuyện bình thường hằng ngày, Trúc Lan đều hỏi thăm đứa bé:
- Hôm nay tình hình đứa bé thế nào?
Tống bà tử đáp:
- Hôm nay tiểu thư bú được nhiều sữa hơn hôm qua, tay chân cũng có lực hơn.
Trúc Lan cười nói: - Vậy thì tốt rồi.
Cô cũng chưa bảo Chu Thư Nhân đặt tên cho con bé, nói cô mê tín cũng được, nhưng cô thật sự hi vọng con bé có thể lớn lên bình an.
Trúc Lan lại hỏi:
- Nhị phu nhân thì sao?
Tống bà tử không giấu giếm chút nào:
- Nhị phu nhân nghĩ thông rồi, hôm nay chăm sóc tiểu thư mà không cần tới nô tỳ, toàn bộ do Nhị phu nhân tự tay làm hết.
Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, vậy là tốt rồi, cô chỉ sợ Triệu thị oán trách đứa bé:
- Ngươi về đó đi, mấy ngày nữa trở về đây.
Tống bà tử: - Vâng ạ.
Trúc Lan hỏi Triệu thị thì lại nhớ tới Phương thị, Phương thị còn tưởng Chu gia sẽ ở thành Lễ Châu mấy năm nữa cơ, lúc biết Chu gia phải đi, Phương thị có ý định đi theo, nhưng cuối cùng lại dẹp bỏ suy nghĩ đó vì Tiền Thuận Thanh. Tiền Thuận Thanh học khá tốt ở học viện, cũng rất thích môi trường ở học viện, tiên sinh ở học viện không tồi. Phương thị chỉ nhắc với Triệu thị hai câu vào cuối năm trước khi đi, chứ không dám tới nói trước mặt cô.
Sáng sớm hôm sau, trước khi đi Chu Thư Nhân cứ thấp thỏm dặn dò Trúc Lan thêm lần nữa mới ra ngoài. Chu Thư Nhân đi chưa bao lâu thì nương tử Lưu thị của Hải Vụ Ti đại nhân đã tới, Lưu thị không tới một mình mà còn dắt theo hai cô con gái.
Sau khi Lưu thị ngồi xuống thì nói:
- Nghe nói năm nay muội muội bốn mươi rồi, nhưng sao ta lại thấy không giống nhỉ?
Trúc Lan cười nói:
- Lưu thục nhân cảm thấy ta bao lớn?
Bàn tay cầm chén trà của Lưu thị khựng lại, thị cố ý ra vẻ gần gũi, nhưng Dương thị đáp lại như thế là không muốn thân thiết, đây cũng là ý của Chu đại nhân sao?
Thị tới đây có chuẩn bị, cũng hiểu biết kha khá về Dương thị, biết Dương thị không phải người đơn giản, Lưu thị cũng không trông chờ vào việc mới nói một câu đã thân thiết với nhau:
- Ta cảm thấy muội muội chỉ mới ba mươi lăm thôi, ta không so được với muội muội, ta chỉ lớn hơn muội muội có bốn tuổi, cũng bảo dưỡng nhưng vẫn không trẻ hơn được!
Đúng là làn da Trúc Lan đẹp hơn một chút, nếp nhăn ở mắt cũng ít hơn, nhưng hoàn toàn là do mang thai béo lên mà ra:
- Lưu thục nhân nói đùa, ta thấy thục nhân mới trẻ hơn, không khác ta là mấy!
Lưu thị cười ha ha:
- Ta thích nghe lời này của muội muội.
Trúc Lan nghĩ thầm, cô cũng biết nịnh hót chứ bộ. Ngày trước, khụ khụ, cô cũng nịnh nọt biết bao nhiêu người. Trúc Lan thấy Lưu thị cười đến nỗi cây trâm trên đầu run loạn xạ, trong lòng cảm thán, nhà Hải Vụ Ti đại nhân giàu thật đấy, không nói tới trang sức trên đầu Lưu thị, chỉ riêng vòng ngọc trên tay Lưu thị đã là hàng hiếm khó gặp rồi. Lại nhìn chất liệu vải vóc quần áo, mấy năm qua hốt bạc nhiều đấy chứ.
Trúc Lan nhìn về phía hai thiếu nữ, lớn lên ưa nhìn, chỉ là trang sức chói mắt quá. Lưu thị thấy Dương thị nhìn hai nữ nhi nhà mình, trong lòng vui vẻ, cười nói:
- Xem ta kìa, quên giới thiệu rồi, đây là con gái thứ ba của nhà chúng ta - Mẫn Anh, năm nay mười sáu. Còn đây là tiểu nữ nhi Mẫn Du nhà ta, năm nay mười tuổi.
Trúc Lan biết về tình huống gia đình Hải Vụ Ti đại nhân là nhờ Chu Thư Nhân, lúc cô rảnh rỗi sẽ học, nhớ lại lúc học, khóe miệng Trúc Lan nhịn không được run rẩy, nhân khẩu nhà nào cũng quá trời, nhiều di nương nên cũng nhiều con trai con gái vợ bé, thêm đời cháu nữa, Trúc Lan phải học rất lâu đấy.
Chủ mẫu Mẫn gia của Hải Vụ Ti đại nhân rất lợi hại, Lưu thị là người tài lắm, thị không ghét con trai con gái vợ bé giống những chủ mẫu khác, đứa nào thị cũng mang tới nuôi gần mình, hơn nữa đều ghi con gái vợ bé dưới danh nghĩa của mình, còn con trai vợ bé thì Lưu thị lại không làm thế, nhưng cũng xem như có dốc lòng dạy dỗ. Lưu thị chỉ sinh một đứa con gái, chính là Mẫn Du, ghi dưới tên thị còn có ba đứa, hai đứa đã gả đi vì lợi ích rồi, chỉ còn mỗi Mẫn Anh thôi. Đột nhiên Trúc Lan đã biết Lưu thị tới làm gì, không phải để hỏi thăm tin tức mà là tới nhắc chuyện hôn sự. Cô không nghĩ Lưu thị muốn gả con gái út nhà mình cho Xương Trí, Mẫn gia không để Xương Trí vào mắt, nói không chừng nhà người ta muốn vào cung làm phi, vậy nên chỉ còn Mẫn Anh mười sáu tuổi thôi. Không nói về vấn đề gia thế, chỉ nói riêng về Mẫn Anh thì Trúc Lan không thích, vừa nhìn đã biết là bị tẩy não từ nhỏ.
Trúc Lan cười nói:
- Danh tiếng tiểu thư nhà Lưu thục nhân không phải ngoa mà.
Lưu thị vui mừng, nữ nhi do thị dạy dỗ đều là tiểu thư khuê các, thị không ngốc, cho mỗi đứa một phần của hồi môn là xong, thị chưa từng nghĩ dạy dỗ hư tụi nó, mà ngược lại còn dốc lòng dạy dỗ để có thể trao đổi lợi ích từ hôn nhân của chúng cho Mẫn gia:
- Muội muội cũng thích sao?
Trúc Lan nói thầm trong lòng, không thích, cảm ơn, cô tình nguyện để Xương Trí tìm một cô vợ ngang ngược còn hơn, cười nói:
- Thục nhân nói đùa.
Nụ cười của Lưu thị cứng lại, người thông minh đều hiểu câu đó có nghĩa là gì, thị chỉ muốn thử, Dương thị đã đáp lại. Lưu thị nhìn hai cô nương đứng sau Dương thị, thị biết Chu gia tiểu thư, cũng xứng với nhi tử nhà thị đấy, chỉ tiếc là đã đính hôn từ lâu, đối tượng đính hôn nhiều năm còn là thanh mai trúc mã đã có cảm tình hồi bé, dù thị có muốn tính chuyện hỏi cưới cũng sẽ không lợi dụng nhi tử của mình, trong lòng cảm thấy tiếc quá. Còn cô nương còn lại, nếu không vì thị phải tới Chu phủ thì sẽ không liếc mắt nhìn lần nào, thanh danh quá tệ, gia thế cũng kém cỏi.
Trúc Lan không thích cách Lưu thị nhìn con gái mình và Ngô Ninh như một món hàng, Lưu thị đối xử khiêm nhường với cô là vì Chu Thư Nhân, nhưng Lưu thị sẽ không khách sáo với Ngô Ninh, ánh mắt bắt bẻ đó, ánh mắt khinh thường đó, Trúc Lan liếc mắt nhìn thấy mặt mũi Ngô Ninh trắng bệch.
Trúc Lan kêu lên một tiếng, tiếng kêu này khiến Tuyết Hàm sợ hãi:
- Mẹ, mẹ sao vậy?
Trúc Lan xoa bụng, lần này thật sự không phải cô đang giả vờ, đúng là cô muốn tiễn Lưu thị về, nhưng cũng không nghĩ tới chuyện dùng bụng mình để làm bộ:
- Mẹ, mẹ sắp sinh thì phải.