Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 453:



Trúc Lan vừa nói xong thì cảm thấy quần hơi ướt, khiến cô xem nhẹ cơn đau co thắt ở bụng, cả người cứng đờ, vỡ ối rồi sao?

Tuyết Hàm ngơ ngác lặp lại:

- Sắp sinh?

Mọi người trong phòng choáng váng, Lưu thị sững sờ, thị thật sự không ngờ Dương thị sẽ sinh non, cau mày. Lúc này cũng không tính sinh non, đã hơn chín tháng rồi, bây giờ thị rất hối hận vì đã tới Chu phủ.

Vẫn là Liễu Nha đáng tin hơn một chút:

- Chủ mẫu, chúng ta tới phòng sinh.

Phòng sinh

Từ sau khi Triệu thị sinh non, Trúc Lan cũng sợ mình sẽ sinh non nên phòng sinh đã được chuẩn bị sẵn. Trúc Lan cảm nhận được cơn gò ở t* c*ng, cũng may vẫn còn chịu đựng nổi, mượn sức Liễu Nha để đứng dậy, nói với Lưu thị:

- Hôm nay khéo quá, đứa bé này nôn được chào đời rồi.

Vừa nói xong cô đã gọi Đinh quản gia, sau đó nói với Tuyết Hàm:

- Con tiễn thục nhân thay mẹ nhé.

Lưu thị mím môi, thị đi không được mà ở lại cũng chẳng xong. Chắc chắn sau khi thị đi thì tin Dương thị sinh con sẽ truyền ra, ai cũng cho là thị chọc Dương thị tức tới nỗi sinh non, thị có nói chuyện này không liên quan tới mình thì cũng không ai tin, còn nếu không đi thì thị sẽ phải đối mặt với lửa giận của Chu đại nhân. Cũng vì hiểu biết nhiều mà thị mới vô cùng khiêm nhường với Dương thị, trong lòng Lưu thị căng thẳng, Chu đại nhân thật sự rất yêu Dương thị, hơn nữa với tuổi tác của Dương thị, sinh non có nghĩa là nguy hiểm lúc sinh sẽ tăng cao, cho dù không liên quan gì tới thị thì Chu đại nhân cũng sẽ ghi thù Mẫn phủ. Vào giai đoạn mấu chốt này, Mẫn phủ cảm thấy bất an, nên nhất định không thể xảy ra xung đột với Chu đại nhân.

Tuyết Hàm thấy mẹ chậm rãi đi ra ngoài, trong lòng nôn nóng, sau khi tự véo mình một cái thì bình tĩnh lại, nàng bước tới trước mặt Lưu thục nhân:

- Thục nhân, mời ạ.

Ánh mắt Lưu thị sâu thẳm, thị thấy rõ Chu phủ tiểu thư từ luống cuống đến bình tĩnh. Tuổi còn nhỏ mà đã làm được như thế cũng không dễ gì, nhất là Chu gia có xuất thân vừa làm ruộng vừa đi học. Lưu thị thở dài trong lòng, chỉ tiếc là cô nương trước mắt đã đính hôn, sau khi cân nhắc, Lưu thị thấy đi về vẫn hơn, tránh chuyện Chu đại nhân thấy thị lại càng bực bội thêm.

- Được.

Bên Trúc Lan đã phái quản gia đi mời đại phu, trong phủ cũng có mời bà đỡ đến trước đó, Trúc Lan mới thấy yên lòng hơn hẳn.

*****

Nha môn, Chu Thư Nhân phái người để ý động tĩnh của sân sau vì sợ sẽ có chuyện xảy ra. Lúc Trúc Lan muốn sinh, gã sai vặt đã tới báo tin, Chu Thư Nhân đứng bật dậy, nhấc chân muốn đi. Mẫn đại nhân xụ mặt, gã tới lâu vậy rồi mà Chu Thư Nhân cứ luôn vòng vo với gã, sao bây giờ đột nhiên lại bỏ mặc gã rồi bỏ đi chứ?

Chu Thư Nhân đi tới cửa thì dừng lại, khí thế quanh người rất áp lực:

- Bây giờ nương tử của Chu mỗ sinh non, Mẫn đại nhân, Chu mỗ không nói chuyện với đại nhân nữa.

Chu Thư Nhân nghiến răng trong, trong suy nghĩ của anh thì chuyện Trúc Lan sinh con có liên quan tới Lưu thị, nếu hôm nay Lưu thị không tới thì Trúc Lan đã không sinh non rồi!

Mẫn đại nhân sửng sốt, không xụ mặt nữa, bây giờ chỉ thấy đầu đau như búa bổ. Nương tử của gã vô cùng thông minh, mấy năm nay chưa từng sơ sót lần nào, hôm nay tới đó vì muốn trục lợi trên hôn sự nên chắc chắn nương tử sẽ không chọc tức Dương thị. Vậy thì chỉ có thể nói là quá khéo, gã hận sự trùng hợp chết tiệt này. Nghe giọng điệu của Chu Thư Nhân, rõ ràng là cho rằng có liên quan tới nương tử. Mẫn đại nhân muốn giải thích, kết quả chỉ thấy Chu Thư Nhân lo chạy mà không màng tới hình tượng, tốc độ vô cùng nhanh, thật sự không giống người đã hơn bốn mươi tuổi.

Trúc Lan đến phòng sinh, cơn gò t* c*ng vẫn kéo dài theo tần suất. Trúc Lan cũng cảm thấy thật kỳ diệu, bây giờ chuyển dạ rồi nhưng cô lại thấy vô cùng bình tĩnh, vẫn còn sức để tính tần suất gò t* c*ng nữa cơ. Nếu có thể bỏ qua lớp mồ hôi ứa ra trên trán vì đau đớn thì càng tốt hơn.

Tống bà tử và bà mụ đều vào, bọn họ đã chuẩn bị xong dụng cụ để sinh sản. Tống bà tử kiểm tra một lát, thở phào nhẹ nhõm, bà ấy chỉ sợ chủ mẫu cũng bị khó sinh vì sinh non như Triệu thị, cũng may tình trạng của chủ mẫu không tồi. Nghĩ thầm trong lòng, đúng là người sinh sáu đứa rồi có khác, kinh nghiệm vô cùng phong phú, có vài cô nương mới cưới chỉ biết kêu gào lãng phí hết sức lực.

Trúc Lan vừa đếm tới số năm trăm thì cô đã nghe thấy tiếng cửa bị đẩy mạnh ra, mở to mắt nhìn thì choáng váng:

- Sao anh vào đây?

Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, có trời mới biết lòng anh hoảng loạn bao nhiêu trong lúc chạy về:

- Anh, anh lo cho em.

Trúc Lan bật cười, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Chu Thư Nhân nói chuyện lắp bắp đấy. Cô cố gắng nén cơn đau để cho Chu Thư Nhân thấy dáng vẻ tốt nhất của mình, cô nói với giọng điệu khẳng định:

- Em rất ổn, cục cưng cũng rất ngoan.

Chu Thư Nhân quan sát Trúc Lan cẩn thận, ngoài lớp mồ hôi mỏng trên trán thì đúng là Trúc Lan không nói dối, trái tim căng thẳng của Chu Thư Nhân cũng yên ổn lại:

- Chắc chắn con là một đứa bé ngoan.

Trúc Lan gật đầu:

- Đúng, thằng bé vẫn luôn rất ngoan, từ khi mang thai nó tới nay em chưa từng vất vả lần nào. Nó biết thương em, bây giờ đã hơn chín tháng rồi, cũng do nó sợ em thấy nặng nề quá nên mới ra đời sớm thôi.

Chu Thư Nhân vuốt phần bụng đã cao ngất của Trúc Lan, trong mắt chan chứa sự dịu dàng:

- Thằng nhóc này, nhất định đừng để mẹ con vất vả đấy, ra nhanh một chút.

Chu Thư Nhân dừng lại một chút:

- Nếu không, cha sẽ tức giận, rất tức giận đấy.

Trúc Lan: "..."

Anh đừng có hù nó, lỡ hù rồi nó không chịu ra luôn thì sao!

Ngoài phòng sinh, con cái Chu gia đều đứng chờ trong sân, không ai dám vào kéo cha ra.

Trúc Lan lại xuất hiện cơn gò, cô biết sau đó những cơn gò sẽ xuất hiện thường xuyên hơn, buông tay Chu Thư Nhân ra:

- Anh ra ngoài chờ đi, anh ở đây chỉ khiến em thấy áp lực hơn thôi.

Cô sợ thật đấy, sợ Chu Thư Nhân xúc động tới mức hôn mê. Xem đi, vừa rồi cô chỉ mới cau mày vì cơn gò mà Chu Thư Nhân đã siết đau tay cô rồi.

Chu Thư Nhân cố gắng bình tĩnh lại, anh muốn ở cạnh Trúc Lan, mím môi không lên tiếng. Khóe miệng Tống bà tử run rẩy, biết đại nhân nhà mình không kiêng kỵ gì, nhưng đại nhân ở lại chỉ có thêm phiền thôi, hít sâu một hơi:

- Lão gia à, nếu ngài ở đây, bà mụ sẽ không dám làm gì, xin đại nhân ra ngoài chờ cho.

Chu Thư Nhân nghiêng đầu nhìn thoáng qua bà mụ, mặt mũi bà mụ lập tức trắng bệch. Chu Thư Nhân im lặng một lát, cuối cùng cũng đứng dậy:

- Được, ta chờ ở ngoài.

Nếu không phải lo bà mụ sợ tới mức không làm nổi thì còn lâu anh mới chịu ra. Trong lòng Chu Thư Nhân vô cùng bực bội, mức độ chuyên nghiệp vẫn quá thấp, có thế mà cũng bị dọa!

Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân bước từng bước chân lưu luyến rời khỏi đây, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đi rồi, cô không cần kiểm soát biểu cảm nữa, cơn gò vừa rồi đau chết đi được.

Ngoài cửa, Chu lão đại nhìn thấy cha xụ mặt bước ra, kiên trì bước tới, Lý thị cũng căng thẳng bước lên theo. Suy nghĩ của hai vợ chồng giống nhau, đều lẩm bẩm trong lòng là không sợ cha, không sợ cha. Chỉ tiếc là chậm một bước rồi, Tuyết Hàm nhỏ tuổi nhất, cũng là đứa được cưng chiều nhất:

- Cha ơi cha, mẹ thế nào rồi?

Chu Thư Nhân thấy các con đều mang vẻ mặt lo lắng, lúc này vẻ mặt Chu Thư Nhân mới dịu đi:

- Tình huống tạm ổn.

Người trong sân đều thở phào nhẹ nhõm, bọn họ sợ nhất là mẹ lớn tuổi, tình hình không tốt.

Trong phòng sinh, Trúc Lan không biết đã qua bao lâu, chỉ biết mình đổ mồ hôi ướt hết quần áo rồi. Cô chỉ nghe thấy bà mụ nói cửa mình đã mở, hít vào thở ra theo lời Tống bà tử nói, Trúc Lan muốn mắng người, đau quá, cuối cùng cô nhịn không nổi phải kêu ra tiếng.

Trúc Lan đánh giá cao bản thân rồi, đau, đau quá đi, lại còn phải nghe hướng dẫn để dùng sức. Trúc Lan cảm thấy cực kỳ khó thở, đầu óc trống rỗng. Lần dùng sức cuối cùng, chỉ mới nghe thấy tiếng oe oe là Trúc Lan đã hết gượng nổi và ngất đi luôn. Cô đã có tuổi, dù dưỡng sức tốt thế nào thì cũng không chịu đựng được.

Tống bà tử vội vàng kiểm tra, sau đó cười tươi:

- Mất sức nên thiếp đi thôi.

Bà mụ yên tâm, hù chết bà ấy rồi, bà ấy thật sự không muốn đối mặt với Chu đại nhân đâu, sau đó cười toe toét nói:

- Là một vị công tử, cũng nặng tay lắm.