Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 454:



Ngoài cửa, bầu không khí xung quanh Chu Thư Nhân càng ngày càng áp lực theo thời gian trôi qua, không có đứa con nào dám đứng trước mặt anh, cứ cách một hồi lại lùi xa một bước. Khi Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng thét đầu tiên của Trúc Lan thì anh đã tính vọt vào, cũng may còn nhịn xuống được, anh sợ sẽ làm phiền bà mụ. Cuối cùng bây giờ anh cũng nghe thấy tiếng đứa bé khóc, lòng bàn tay Chu Thư Nhân toàn là mồ hôi, nhìn thấy Tống bà tử đi ra, anh chưa xem đứa bé lần nào đã nhấc chân muốn bước vào phòng sinh.

Tống bà tử cản lại:

- Lão gia, bà mụ đang lau chùi cho chủ mẫu, mở cửa ra sẽ có khí lạnh. Lão gia chờ lát nữa vào cũng không muộn.

Bàn tay vừa vươn ra của Chu Thư Nhân rụt lại, lúc này mới chú ý tới đứa bé, đứa bé này cũng xem như nghe lời, ít nhất không để anh phải chờ quá lâu.

Chu Thư Nhân thu tầm mắt lại, hỏi:

- Phu nhân có ổn không?

Tống bà tử nói:

- Nô tỳ đã kiểm tra qua, sức khỏe chủ mẫu không có vấn đề gì, chỉ bị mất sức nên ngủ rồi.

Cuối cùng trên mặt Chu Thư Nhân cũng có nụ cười, lúc Trúc Lan sinh con trong phòng sinh, trong đầu anh đã tưởng tượng tất cả những khả năng có thể xảy ra. Anh cũng không muốn nghĩ, nhưng lại không khống chế được, tự mình dọa mình sợ hãi.

Tống bà tử thấy ánh mắt lão gia lại dời sang đứa bé, lúc này mới ôm đứa bé tới:

- Là tiểu công tử, nặng gần sáu cân.

Chu Thư Nhân cười, con trai tốt đấy, thể thì sống ở cổ đại mới tự do hơn. Chu Thư Nhân vươn tay ôm lấy đứa bé, anh chưa từng nói với Trúc Lan là mình từng lén luyện cách bế con nít, mặc dù chỉ dùng gối nằm để luyện. Động tác của Chu Thư Nhân vẫn hơi lóng ngóng, nhưng có Tống bà tử hướng dẫn, rất nhanh Chu Thư Nhân đã quen tay.

Chu Thư Nhân cúi đầu nhìn đứa bé này, những đường nét của nó không tồi, kết hợp cũng ưu điểm của anh và Trúc Lan, nhưng tiếc là vẫn là gen của nguyên thân. Mà thôi thế cũng ổn rồi, vừa nhìn là biết thằng nhóc này là đứa biết nghe lời, dù thấy không thoải mái cũng chỉ cau mày thôi:

- Ngủ ngon quá nhỉ.

Đám người Chu lão đại ghen tị muốn chết, Chu lão đại không biết cha có từng bế mình lúc vừa sinh ra hay không, cũng không biết nhị đệ thế nào, nhưng từ khi hắn có ký ức tới nay thì biết cha chưa từng bế tứ đệ và ngũ đệ, đến muội muội cũng chưa được được bế lần nào. Ấy vậy mà bây giờ cha không chỉ bế tiểu đệ mà trên mặt còn có nụ cười chưa từng thấy, đây là lần đầu tiên hắn biết, cha có thể cười dịu dàng như thế, giống như trong mắt trong lòng chỉ có tiểu đệ thôi.

Chu lão nhị mím môi, đáng ra hắn nên biết từ sớm, nên biết từ thái độ của cha lúc mẹ mang thai, rằng cha thích tiểu đệ nhiều tới mức nào. Bây giờ nhìn thấy tận mắt mà lòng nhói quá, vì cha mẹ thích tiểu đệ như thế, có khi sau này toàn bộ sản nghiệp trong nhà đều để lại cho tiểu đệ rồi. Chu lão nhị tính toán xem trong tay mình có bao nhiêu tiền, vẫn nên mua vài cửa hàng thôi.

Xương Liêm thật sự hâm mộ tiểu đệ, vừa mới sinh đã được cha thích như thế. Sau đó lại hâm mộ cha lại được làm cha lần nữa, tuổi tác hắn cũng không nhỏ, dù thành thân sớm nhưng động phòng trễ, đám người cùng tuổi hắn đã có nhiều người làm cha rồi, hắn cũng muốn được làm cha. Xương Liêm nhịn không được tưởng tượng, nếu hắn là cha, nhất định sẽ không đối xử với nó giống như cách cha đối xử với đám huynh đệ bọn họ, khiến nhi tử cảm thấy mình như là cha kế.

Xương Trí không ở nhà, mà dù có ở thì cũng không để ý, tiểu đệ còn không thu hút hắn bằng một cuốn sách. Tuyết Hàm thì mừng rỡ, mẹ không sao cả, còn có tiểu đệ, nàng không còn là người nhỏ nhất nữa:

- Cha, con nhất định sẽ giúp mẹ chăm đệ đệ thật tốt.

Chu Thư Nhân nhìn con gái út, cười nói: - Được.

Lý thị không có cảm giác gì với tiểu đệ mới sinh, nàng ta biết mẹ chồng không sao thì vui vẻ cười toe toét, mẹ chồng bình an là tốt rồi. Đổng thị lại nhịn không được nhìn tiểu đệ thêm vài lần, đúng là đứa bé ngoan. Mẹ chồng lớn tuổi rồi mà còn sinh sản thuận lợi như thế, thật sự hiếm thấy. Đổng thị đỏ mặt, Tứ phòng còn chưa có đứa bé nào!

Bà mụ cũng ra rất nhanh, Chu Thư Nhân nói với Tuyết Hàm:

- Giao cho con đấy."

Nói xong, anh ôm đứa bé vào phòng

Tuyết Hàm đưa bao lì xì đã chuẩn bị sẵn cho bà mụ, lại sắp xếp Đinh quản gia thông báo cho hạ nhân, hôm nay là ngày vui nên phát tiền thưởng ba tháng, những chuyện này nàng đều đã bàn xong với mẹ từ trước.

Chu Thư Nhân đặt con xuống, nắm tay Trúc Lan, ngửi thấy mùi máu tươi trong phòng, Chu Thư Nhân nắm chặt hơn, không biết phải mất bao lâu mới bổ sung lại được lượng máu đã chảy hôm nay:

- Anh đang chờ em tỉnh lại.

Trúc Lan mơ thấy một giấc mơ đẹp, trong mơ, cô thấy đứa bé cứ xoay người cho tới khi trưởng thành, đang chuẩn bị xem cảnh con trai cưới vợ thì Trúc Lan bừng tỉnh vì nghe thấy tiếng con nít khóc. Trúc Lan tỉnh dậy, bây giờ đã qua lúc sinh hơn ba canh giờ, Trúc Lan cảm thấy cổ họng đau rát, lúc sinh kêu gào quá lớn, sau khi uống nước Chu Thư Nhân đưa cho thì mới thấy cổ họng thoải mái hơn một chút, Trúc Lan hỏi:

- Con đâu rồi anh?

Tống bà tử ôm thằng bé lại đây, Chu Thư Nhân đón nó:

- Ở đây, là một bé trai, nặng gần sáu cân.

Trúc Lan là người lần đầu làm mẹ, vừa nhìn thấy con thì quên sạch nỗi đau lúc sinh sản, mở to mắt nhìn con, cô cảm thấy sinh mệnh đúng là thứ quá kỳ diệu, vươn tay cẩn thận dè dặt vuốt lên mặt nó, cô cười ngây ngô:

- Con trai ơi, mẹ là mẹ nè.

Cô làm mẹ rồi, cô thật sự làm mẹ rồi.

Chu Thư Nhân cũng vui vẻ hớn hở nói theo:

- Con trai ơi, cha là cha đó.

Trúc Lan bật cười:

- Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh kìa.

Chu Thư Nhân cãi lại:

- Em cũng có khá hơn đâu.

Chu Thư Nhân thật sự xúc động, anh là người không cha không mẹ không người thân, ngoài Trúc Lan ra thì đứa bé này là vướng bận duy nhất, cảm giác trái tim đang căng tràn này, giống như muốn được hô to ra ngoài. Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, tay hai người đều đặt nhẹ lên người thằng bé, Chu Thư Nhân lại người ngây ngô, bọn họ là một nhà ba người. Trúc Lan cũng cười cong mắt, chỉ là bụng lại kêu rột rột, cô đói bụng rồi.

Tống bà tử đã chuẩn bị trước, Trúc Lan ăn mì xong thì thấy dạ dày thoải mái hơn rất nhiều, ăn uống xong xuôi, Trúc Lan tính thời gian:

- Đã trễ vậy rồi, anh đừng ở đây với hai mẹ con em nữa, mau về nghỉ ngơi đi.

Trúc Lan cố ý chuẩn bị phòng sinh là tính dùng để ở cữ luôn, vậy nên không thể ở chung với Chu Thư Nhân được. Chu Thư Nhân lại không muốn đi:

- Anh ở lại cùng hai mẹ con em.

Trúc Lan: "..."

Không, cô không muốn, thật đấy, chắc chắn qua thêm mấy ngày trên người cô sẽ có mùi, Chu Thư Nhân không chê cô, nhưng cô thì tự chê mình.

Chu Thư Nhân không cho Trúc Lan có cơ hội được phản bác, trực tiếp leo lên giường, còn ra hiệu cho Tống bà tử ôm con ra ngoài. Trúc Lan cạn lời nhìn Chu Thư Nhân híp mắt chơi xấu, cô cũng không còn sức để cãi nhau với Chu Thư Nhân, ăn uống no đủ xong mí mắt cô cứ sụp xuống, đối với con, Trúc Lan thấy vô cùng yên tâm, đến cháu gái mình mà Tống bà tử cũng có thể chăm sóc tốt được, thì càng không phải nói tới thằng bé khỏe mạnh thế này.