Trúc Lan sinh con bình an, cả thành Tân Châu đều biết. Mẫn gia thở phào nhẹ nhõm, sinh con bình an là được rồi. Mẫn gia chỉ sợ bị khó sinh thôi, không chỉ vì sợ Chu đại nhân ghi hận mà còn sợ thế lực khác chen chân vào, bây giờ ai cũng đang vội tìm người chết thay đấy! Đương nhiên, trong thành cũng có lời đồn Lưu thị chọc Chu Dương thị tức tới mức sinh non, nhưng mà chỉ cần Chu Dương thị bình an thì những lời đồn đãi này cũng không tạo nên sóng gió gì.
Sáng sớm hôm sau, cả người Trúc Lan đau điếng, thật sự rất đau, ngoài tay ra thì cô không muốn nhúc nhích chỗ nào nữa, đến việc cho con bú cũng phải nhờ Tống bà tử giúp một tay.
Chu Thư Nhân đi làm với tâm trạng không muốn chút nào. Lúc này Trúc Lan mới xốc áo lên nhìn bụng, cực kỳ khó coi, vô cùng xấu xí. Trong bụng không còn đứa bé nữa, chỉ còn lại phần bụng chảy xệ. Trúc Lan muốn phát điên, cô không còn ở độ tuổi hai mươi ba mươi trẻ trung với khả năng trao đổi chất tốt và hồi phục cao, cô đã bốn mươi rồi, thế này thì làm sao khôi phục lại được? Điều Trúc Lan thấy may mắn nhất là cô không bị rạn da, nhưng không khôi phục được thì trông vẫn xấu.
Tống bà tử thấy chủ mẫu than ngắn thở dài, nghĩ thầm, nữ nhân ở bất kỳ độ tuổi nào cũng yêu cái đẹp:
- Chủ mẫu, ta từng học được mấy chiêu, mặc dù không thể khôi phục dáng vẻ ban đầu, nhưng hiệu quả cũng tính là khá tốt.
Trúc Lan hết cách rồi, cô thật sự chưa từng học yoga, ngày nào cũng bận như chó thì đào đâu ra thời gian để học chứ:
- Thật à?"
Tống bà tử cười đáp: - Thật ạ
Trong lòng Trúc Lan mừng húm, có thể khôi phục được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Trúc Lan cảm thán trong lòng, người mẹ đúng là vĩ đại nhất, như cô đã được tính là hưởng phúc trong giai đoạn mang thai, nhưng thật ra cũng không thoải mái lắm, phần lớn thời gian vẫn rất vất vả, đặc biệt là giai đoạn sau, đứa bé lớn hơn nên nội tạng bị chèn ép khiến cô ăn cái gì cũng thấy khó chịu. Đó chỉ là trong lúc mang thai, đau đớn nhất phải kể tới lúc sinh sản.
Trúc Lan vân vê bàn tay nhỏ bé của con trai:
- Con trai ngoan, mẹ chờ con lớn lên báo hiếu cho mẹ đấy.
Thằng bé bĩu môi phát ra chút âm thanh từ cổ họng, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Không bao lâu sau, Lý thị và Đổng thị tới cùng nhau, Triệu thị thì sức khỏe còn yếu, dù sao cơ thể cũng bị tổn thương do khó sinh nên cần phải ở cữ gấp đôi.
Lý thị ngồi trên ghế:
- Mẹ, tụi con tới thăm đệ đệ.
Trúc Lan: - Không phải tới thăm mẹ à!
Lý thị lắc tay:
- Mẹ à, ý tụi con là thăm hết, thăm cả hai luôn.
Trúc Lan cười khẽ:
- Nhìn đi, thằng nhóc này hết ăn rồi ngủ.
Lý thị hâm mộ muốn chết, nàng ta hy vọng nhi tử của mình cũng sẽ ngoan ngoãn như thế, nhưng Minh Huy còn quậy hơn cả Minh Đằng. Hơn nữa thằng bé là kiểu học được cách đi khá sớm, bây giờ có thể tự vịn đồ rồi bước đi, thế nên ngày nào thằng bé cũng lần mò ra cửa, mà hễ bị bắt về là gào ầm lên. Nàng ta tới thăm mẹ chồng cũng là lén tới, nếu không chắc chắn thằng bé này sẽ đòi đi theo cho bằng được.
Đổng thị: - Mẹ, đệ đệ ngoan quá.
Trúc Lan thấy Đổng thị xoa bụng, nhìn nóc giường cạn lời. Cũng đúng, ở cổ đại đều mang thai sớm, Đổng thị mong đợi cũng là chuyện bình thường.
Lý thị và Đổng thị không ngồi bao lâu đã về, trước khi cha chồng đi đã cảnh cáo, để mẹ chồng nghỉ ngơi nhiều hơn. Lý thị và Đổng thị cùng nhau đi ra ngoài, nhỏ giọng nói:
- Bắt đầu từ hôm qua tướng công ta đã hơi lạ rồi, Tứ đệ cũng thế đúng không?
Hôm qua Đổng thị ngồi nghe Xương Liêm kể chuyện hồi nhỏ tới hơn nửa đêm, thứ Xương Liêm nói nhiều nhất chính là hâm mộ đệ đệ, Đổng thị nói:
- Chắc là vì hâm mộ đấy!
Nàng ta cũng nhìn ra, cha mẹ chồng thật sự rất thương tiểu đệ, không nói mẹ chồng, chỉ riêng cha chồng thôi, cha chồng không lạnh nhạt với thằng bé.
Khóe miệng Lý thị run rẩy, nàng ta không ngờ tướng công sẽ hâm mộ đấy, tướng công vốn là người không để tâm những chuyện vụn vặt mà:
- Cái này thì có gì phải hâm mộ, ai cũng là con trai của cha mẹ mà.
Đổng thị: "..."
Trong nhà này đại tẩu là người đơn giản nhất, biểu hiện của cha chồng hôm qua, người trong phủ đều nhìn thấy được, quá rõ ràng, không thèm che giấu tình thương ấy chút nào.
*****
Nha phủ, Chu Thư Nhân nhận những lời chúc mừng, hôm nay Chu Thư Nhân có chuyện vui nên tâm trạng thoải mái, đối với những lời nói chua ngoa của kẻ hâm mộ mình, Chu Thư Nhân cũng không tức giận. Anh không tức giận, không tức giận chút nào, anh rất vui vẻ.
Đồng tri Uông đại nhân sợ tới mức lui ra sau một bước:
- Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân cười tủm tỉm: - Sao?
Uông đại nhân: - ...Thôi đại nhân đừng cười thì hơn.
Xem bọn họ hốt hoảng sợ hãi tới mức nào kìa, khiến ông ấy không nói ra miệng nổi mấy câu ghen tị. Ông ấy hâm mộ Chu đại nhân có nhiều con trai, năm đứa con trai đấy, còn toàn là con vợ cả. Không giống ông ấy, muốn sinh con trai mà vất vả biết bao. Chỉ có một đứa con trai của vợ cả, đến con gái cũng ít thảm thương, thê thiếp năm người mà cả phủ chỉ có ba đứa bé.
Chu Thư Nhân cười hớn hở:
- Hết cách rồi, già mà còn có con trai nên phải vui thôi.
Uông đại nhân: "..."
Đâm thẳng vào tim.
Hôm nay cho dù phải đối mặt với sổ sách được đưa tới thì trên mặt Chu Thư Nhân vẫn mang theo nụ cười. Hiện tại anh đang vui nên trong lòng không thấy bực bội, chỉ là Chu Thư Nhân vừa xem sổ sách vừa cười khiến lòng người ta cảm thấy thấp thỏm. Nhất là người của Hải Vụ Ti, trong lòng bất ổn nhưng vẫn phải nhớ biểu hiện của Chu đại nhân để còn về báo lại cho Mẫn đại nhân.
Thật sự đơn giản là do tâm trạng Chu Thư Nhân tốt thôi, hoàn toàn không ngờ rằng, vì lúc trước mình hay cười lúc gài bẫy người ta, nên hôm nay cười nhiều quá khiến vài vị đại nhân của Hải Vụ Ti bị dọa tới nỗi nội bộ tự rối loạn trước.
*****
Hoàng cung, Hoàng Thượng biết hết từng hành động của Hải Vụ Ti, vậy nên cũng biết tin Chu Thư Nhân lại có con trai. Hoàng Thượng không thèm ngẩng đầu, dặn dò Thái Tử:
- Vào lễ tắm ba ngày hãy dùng danh nghĩa của con để tặng quà đi.
Đây là lần đầu tiên Thái Tử không kịp phản ứng trước mặt phụ hoàng, phụ hoàng có ý gì thế?
Thái Tử cân nhắc mãi cũng không nghĩ ra được mục đích của phụ hoàng khi làm việc này, chỉ có thể đáp lời:
- Vâng ạ.
Y rất tán thưởng Chu đại nhân, nhưng chưa từng nghĩ tới chuyện lén lút liên lạc, vậy tại sao phụ hoàng lại bảo y tặng quà chứ? Là vì ở Bình Cảng không có thế lực của y, nên mới muốn y nhúng một chân vào à? Trong đầu Thái Tử suy nghĩ rất nhiều khả năng, lúc ra khỏi đại điện đầu óc choáng váng.
Hoàng Thượng ngẩng đầu cười khẽ một tiếng, vẫn còn non lắm, ngài dặn dò Liễu công công:
- Truyền tin Thái Tử muốn tặng quà cho đám lão Nhị đi.
Liễu công công cúi đầu thấp hơn: - Vâng ạ.
- Hay thôi, đừng truyền, ngươi lui ra đi.
Sau lưng Liễu công công toàn là mồ hôi, đối với suy nghĩ của Hoàng Thượng, Liễu công công đã theo Hoàng Thượng nhiều năm rồi nhưng vẫn không đoán ra được.
*****
Tân Châu, Chu gia, Trúc Lan mới dậy chưa bao lâu thì Liễu Nha bước vào:
- Chủ mẫu, cả nhà đại tiểu thư đến rồi ạ.
Trúc Lan mừng rỡ ngồi dậy, hít hà một tiếng, đau quá:
- Thật sao?