Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 456: Nên Đính Ước Rồi



Liễu Nha chưa từng gặp Tam tiểu thư, nhưng từ quà Tết hằng năm chủ mẫu gửi cho Tam tiểu thư có thể thấy được chủ mẫu rất thương Tam tiểu thư. Liễu Nha cười nói:

- Thật ạ, người đầy tớ tới trước báo tin, bây giờ chắc là Tam tiểu thư đã đi tới hậu viện rồi.

Đã mấy năm rồi Trúc Lan không gặp cả nhà Tuyết Mai, lúc cô rời đi, hai đứa song sinh còn chưa tròn tháng, bây giờ chắc ba tuổi rồi. Trong miệng lẩm bẩm:

- Chắc là có dẫn cả đám trẻ tới đúng không?

Không lâu sau đó, Tuyết Mai dẫn Khương Mâu và mấy đứa nhỏ đi theo đằng sau Tuyết Hàm vào phòng, Tuyết Mai rưng rưng nước mắt:

- Mẹ!

Tuyết Mai chỉ lo tới không kịp lúc mẹ sinh, nàng ấy cố ý đi sớm, thế nhưng đi đường không quá thuận lợi. Hai đứa song sinh trước giờ chưa từng được đi xa nhà, cho nên cực kỳ hưng phấn, cộng thêm tháng ba còn rét, bị cảm giữa đường. Bọn họ dừng lại ở thành Hoài Châu khá lâu, không ngờ không ngừng đẩy nhanh lộ trình mà mẹ vẫn sinh xong rồi. May mà mẹ không bị gì, có trời mới biết, lúc vừa đến hậu viện và biết tin mẹ sinh, nàng ấy cảm thấy hoảng loạn trong từng nhịp thở.

Trúc Lan nắm tay con gái lớn, ba năm không gặp, Tuyết Mai thay đổi không ít, nàng ấy chín chắn hơn nhiều. Trước kia, trong mắt Trúc Lan, Tuyết Mai là một đứa trẻ chưa tốt nghiệp đại học, còn rất non nớt. Trúc Lan đưa mắt nhìn các cháu ngoại. Cháu ngoại lớn không có vào, năm nay Khương Đốc đã bảy tuổi rồi, một nửa người lớn, không thích hợp vào phòng sinh. Trúc Lan kéo tay Khương Đốc 6 tuổi, năm cô đi tóc của bé con còn chưa dài ra, bây giờ lại cài trang sức được rồi. Cuối cùng là hai đứa sinh đôi 3 tuổi, hai đứa nhỏ này trông thật giống nhau.

Tuyết Mai thấy mẹ đang nhìn đám trẻ nhà mình, cười nói:

- Nhìn mẹ làm gì, mấy đứa các con ồn ào đòi bà ngoại miết còn gì. Hôm nay gặp được bà ngoại, sao lại không gọi nữa vậy?

Khương Mâu chớp mắt, cô bé vẫn còn ấn tượng trong trí nhớ: - Bà ngoại.

Trúc Lan vuốt tay Khương Mâu, hỏi:

- Có còn nhớ bà ngoại không?

- Có ạ.

Con bé không có nói dối, trong ký ức, bà ngoại cho con bé ăn ngon, còn dạy con bé đọc chữ.

Hai đứa song sinh chạy tới, nghiêng đầu nhìn nhìn, đứa lớn hơn một chút nói:

- Bà ngoại, con là Khương Bình, con là ca ca.

Đứa gầy một chút: - Con là Khương An, con là đệ đệ ạ.

Trúc Lan nghe tên lập tức hiểu ra, hai vợ chồng Tuyết Mai hy vọng hai đứa sinh đôi bình an lớn lên. Thai đôi khó nuôi, bình an chính là kỳ vọng lớn nhất của cha mẹ.

Trúc Lan mỉm cười: - Được, được.

Tuyết Mai thấy sắc mặt mẹ không tệ, mới thấy yên tâm:

- Mẹ, tiểu đệ đâu rồi?

- Ở đây.

Trúc Lan đang ngồi nghiêng người, đứa trẻ ngủ ở bên trong, lúc cô ngồi dậy đã che khuất nó. Cô ôm thằng bé con chưa tỉnh ngủ qua cho Tuyết Mai, Tuyết Mai cẩn thận đón lấy. Đây là đứa con tới lúc tuổi già quý tử của cha mẹ đấy. Nàng ấy nhìn kỹ diện mạo, nói:

- Tiểu đệ toàn chọn những ưu điểm của cha mẹ thôi.

Đứa nhỏ này còn không nhẹ nữa.

Khương Mâu cũng tiến lại gần:

- Mẹ, đây là tiểu cữu cữu sao?

Hai đứa song sinh lặp lại: - Tiểu cữu cữu, tiểu cữu cữu.

Trúc Lan: “...”

À ừ, con trai của cô có vai vế cao. Tưởng tượng sau này lớn lên, bị một đám trẻ lớn hơn cả mình gọi là thúc thúc và cữu cữu, cô lại không nhịn được cười.

Tuyết Mai cẩn thận đặt đệ đệ xuống, hỏi:

- Mẹ, có đặt tên cho đệ đệ chưa ạ?

Trúc Lan im lặng, lúc đứa trẻ chưa chào đời, cô và Chu Thư Nhân đã nghĩ rất nhiều cái tên. Cuối cùng đứa trẻ ra rồi, cô và Chu Thư Nhân lại lâm vào rối rắm, bởi vì tên nào cũng thấy không hay.

- Còn đang suy nghĩ.

Tuyết Mai không suy nghĩ nhiều, nàng ấy đáp lời:

- Đúng là nên suy nghĩ kỹ hơn thật.

Đệ đệ nhỏ tuổi nhất này mới là người có phước nhất, đến cả tiểu muội cũng không sánh bằng. Tiểu muội phải làm thôn cô vài năm, tiểu đệ vừa chào đời đã là công tử nhà tri phủ. Chờ tiểu đệ lớn lên, phẩm cẩm của cha càng cao, thân phận của tiểu đệ cũng càng cao. Tuyết Mai nhìn tiểu đệ, nhớ tới Xương Trí bèn hỏi:

- Mẹ, chúng con có tới tìm Xương Trí trước khi đến đây. Xương Trí đi theo sư phụ ra ngoài học hỏi rồi ạ, cho nên không có về cùng chúng con.

Trúc Lan: “...”

Cô không thất vọng, thật đó. Thằng nhóc Xương Trí mà chịu ở nhà mới là kỳ lạ.

Tuyết Mai cảm thấy tiểu đệ còn quá lông bông, mà tiểu đệ đâu còn nhỏ nhắn gì:

- Mẹ, năm nay tiểu đệ 16 tuổi, không còn nhỏ nữa. Có phải mẹ nên tìm chỗ đính ước cho tiểu đệ rồi hay không, nó cũng có thể yên ổn ở nhà.

Nàng ấy cảm thấy nên có người quản tiểu đệ ra trò mới được.

Trúc Lan: - Mẹ cũng có nghĩ tới chuyện cho nó đính ước, nhưng không thấy ai thích hợp.

Tuyết Mai nghĩ lại tính cách của tiểu đệ mình, thấy thương đệ muội tương lai quá chừng.

Đang nói chuyện thì Lý thị và Đổng thị hay tin chạy tới, Lý thị sợ đánh thức đứa trẻ nên nhỏ giọng gọi:

- Tam muội!

Đổng thị: - Tam tỷ.

Tuyết Mai nhất thời sửng sốt. Nàng ấy là con gái lớn của cha, ngày lễ ngày Tết đều sẽ nhận được quà cáp giá trị từ nhà mẹ đẻ. Nàng ấy khá có tiếng ở nguyên quán, từng gặp không ít phu nhân nhà thương nhân ở huyện thành hay phu nhân nhà quan, nhưng thật sự chẳng có mấy người so được với Lý thị. Tuyết Mai cảm thán, hoàn cảnh quả là có thể thay đổi một người. Sau đó ngẫm lại, mẹ rất biết cách dạy người, tính cách như Đại tẩu đây mà còn dạy dỗ nên thân được.

Tuyết Mai đứng dậy, nói:

- Đại tẩu, Tứ muội.

Sau đó bảo mấy đứa trẻ chào hỏi.

Bây giờ Lý thị thấy mấy tên tiểu tử là lại đau đầu, con gái tốt hơn, yên tĩnh đằm thắm. Nàng ta kéo tay Khương Mâu qua, nói:

- Mới có mấy năm không gặp, Mâu Mâu càng ngày càng xinh đẹp.

Nói xong, Lý thị lấy ngọc bội đã chuẩn bị sẵn trong cổ tay áo ra và đưa cho Khương Mâu:

- Cái này là quà của Đại cửu mẫu, con đừng chê nhé.

Miếng ngọc bội này nằm trong của hồi môn mà nàng ta chuẩn bị cho con gái mình. Bắt đầu từ năm ngoái, nàng ta gặp được đồ tốt sẽ mua một ít. Nàng ta không định sinh nữa, Đại phòng chỉ có một cô con gái, tất nhiên nàng ta hy vọng con gái có đủ tự tin. Hôm nay nghe tin Tuyết Mai về nhà, nàng ta lựa chọn một hồi, cầm ngọc bội ra.

Nàng ta tiếp tục lấy hai túi tiền đưa cho hai đứa sinh đôi coi như quà gặp mặt, nói:

- Đây là quà của Đại cữu mẫu.

Bên trong là bạc, hai đứa này còn quá nhỏ, cho bạc thì hơn.

Tuyết Mai thật sự bất ngờ, ánh mắt nàng ấy đã được rèn giũa không ít, khối ngọc bội này trí giá 20 lượng bạc là ít đấy, Đại tẩu nói cho là cho sao?

- Đại tẩu, cái này quá quý giá rồi.

Lý thị mỉm cười:

- Không quý, lâu lâu… không phải, ta thích con gái, không quý.

Lý thị thở hắt ra, suýt nữa thì đã nói thật ra rồi. Tam muội tới đây một chuyến không dễ, lại không phải năm nào cũng cho. Cẩn thận tính lại coi như bổ sung tiền mừng tuổi cho nhiều năm, nàng ta bỏ ra được mà.

Trúc Lan: “...”

Cô biết Lý thị nghĩ gì trong lòng, âm thầm bật cười. Hồi nãy cô còn ngạc nhiên sao nàng ta lại hào phóng dữ vậy.

Mấy năm gần đây, Tuyết Mai không ít cơ hội chơi vòng vo với nhóm quan quyến. Đại tẩu lỡ lời, nàng ấy lập tức hiểu ra, không khỏi khẽ cười. Đại tẩu thay đổi sắp không nhận ra, nhưng có những điều vẫn không thay đổi, lúc này cảm thấy thân thuộc:

- Cảm ơn đại tẩu.

Khương Mâu và hai đệ đệ cũng cảm ơn Đại cữu mẫu.

Đổng thị cũng có chuẩn bị quà, Đổng thị cho Khương Mâu một bộ hoa cài. Nàng ta không có con gái, không có trang sức dành cho phái nữ, chỉ có thể lấy ra trang sức dành cho cô nương hơn 10 tuổi để Khương Mâu cất lại sau này cài lên. Nàng ta cho hai đứa song sinh bạc.

Tuyết Mai bèn hỏi:

- Mẹ, Nhị tẩu đâu rồi?

Trúc Lan mới sực nhớ ra, Tuyết Mai vừa tới nên chưa biết được tình huống:

- Nhị tẩu của con bị khó sinh, ảnh hưởng đến sức khỏe. Bây giờ phải ở cữ dài hơn gấp đôi, lát nữa con qua đó thăm đi.

Tuyết Mai thấy mẹ có vẻ mệt mỏi, mẹ mới sinh con, cần được nghỉ ngơi hồi phục sức khỏe:

- Mẹ, bây giờ con dẫn bọn trẻ qua đó thăm luôn, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi.

Trúc Lan thật sự cảm thấy hơi mệt, đúng lúc Liễu Nha bước vào, cô hỏi:

- Đã sắp xếp xong hết chưa?

Liễu Nha gật đầu:

- Sân viện đều đã thu dọn sạch sẽ, hành lý của Tam tiểu thư cũng được đưa vào rồi ạ.

Trúc Lan khẽ “ừ” một tiếng, nói với Tuyết Mai:

- Trong mấy ngày nay, con có cần gì thì cứ đi tìm Tuyết Hàm, bây giờ Tuyết Hàm quán xuyến trong nhà.

Tuyết Mai đáp: - Dạ mẹ, con biết rồi ạ, mẹ nghỉ ngơi trước đi.

Tuyết Mai và mấy đứa trẻ ra ngoài, Trúc Lan mới nói với Tống bà tử:

- Ngươi đi đến phòng của ta, lấy bộ trang sức bằng vàng khảm hồng ngọc mang qua cho tiểu thư đi. Còn nữa, bảo Đinh quản gia đi tới cửa hàng trang sức, đặt bốn miếng ngọc bội.

Tuyết Mai tới bất ngờ không báo trước, làm cô không kịp chuẩn bị quà tặng gì cả. Lúc nãy bọn trẻ vào chào, cô bèn suy nghĩ nên tặng quà gì.