Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 457: Khâm Phục



Tuyết Mai dẫn đám trẻ đến thăm Nhị tẩu:

- Nhị tẩu!

Triệu thị tươi cười:

- Nghe nói muội đã đến rồi, mau để ta xem thử xem, mấy năm không gặp càng ngày càng xinh đẹp ra.

Tuyết Mai đáp lại:

- Nhị tẩu cũng chẳng thay đổi gì cả, vẫn là một đại mỹ nhân.

Triệu thị vuốt khuôn mặt gầy đi trông thấy của mình, nói:

- Có tuổi rồi, không còn xinh đẹp như trước kia nữa.

Tuyết Mai nhìn gương mặt tái nhợt của Nhị tẩu, âm thầm thở dài. Lần này Nhị tẩu đúng là nguy hiểm, trước kia nàng ấy và Nhị tẩu không thường lui tới, Nhị tẩu chăm sóc nàng ấy ở cữ nên mới nói chuyện nhiều hơn. Nhị tẩu ở lại nguyên quán hơn một năm trời, qua lại thường xuyên, tình cảm giữa nàng ấy và Nhị tẩu vẫn luôn rất tốt. Bây giờ Nhị tẩu không xinh đẹp như năm xưa nữa thật, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra tóc rụng khá nhiều. Cộng thêm lo cho con nhỏ, cơ thể tiều tụy, cả người Nhị tẩu không có sức lực hay tinh thần gì cả.

- Nhị tẩu, ta nghe nói đứa trẻ ổn hơn rồi mà, tẩu cũng đừng quá lo lắng. Chu gia chúng ta có phước, đứa trẻ sẽ không sao đâu. Tẩu phải chăm sóc bản thân nhiều hơn.

Lòng Triệu thị như quặn thắt, nàng ta có thể không lo lắng sao? Nếu như hỏi nàng ta có trách con gái út không, nàng ta thật sự không trách. Bởi vì nàng ta không mong con gái có một tuổi thơ giống như nàng ta. Sau đó nàng ta ngẫm lại, nàng ta đã có hạnh phúc rồi mà, cho nên nàng ta hoàn toàn nghĩ thông. Nàng ta có một đứa con trai rồi còn gì, một đứa đủ rồi. Chẳng qua nàng ta thật sự lo cho sức khỏe của con gái út, đứa nhỏ này chịu khổ cùng nàng ta, bây giờ yếu ớt hơn hẳn những đứa trẻ sơ sinh bình thường.

- Ta sẽ chăm sóc sức khỏe của mình thật tốt, muội cũng đừng lo lắng quá.

Nàng ta buộc phải điều dưỡng bản thân thật tốt, nàng ta còn cần chăm sóc con cái nữa mà. Nàng ta thật sự cảm kích mẹ chồng, nếu như không có mẹ chồng không cho nạp thiếp thì chắc chắn nàng ta sẽ suy nghĩ nhiều. Bây giờ có thể an tâm ở cữ là nhờ một tay mẹ chồng cả đấy, tiếc là chưa thể đi thăm mẹ chồng.

- Muội tới thăm mẹ, thấy mẹ khôi phục thế nào?

Tuyết Mai cười nói:

- Muội thấy mẹ đang hồi phục tốt lắm.

Triệu thị đáp: - Vậy thì tốt rồi.

Tuyết Mai không nói muốn xem đứa trẻ, bây giờ đứa trẻ quá yếu , nàng ấy không dám ôm lên. Nàng ấy lấy quà đã chuẩn bị sẵn ra, nói:

- Đây là quà mừng tắm ba ngày sau khi sinh và đầy tháng mà muội chuẩn bị sẵn hồi sáng, bây giờ đưa luôn một thể.

Triệu thị nhìn chiếc khóa và vòng tay bằng vàng tinh xảo, nói:

- Cái này quá đắt tiền rồi.

Cho dù Tuyết Mai được mẹ chồng bù đắp, thì món quà này vẫn khá đắt đỏ so với nhà Tuyết Mai.

Trong tay Tuyết Mai cũng có không ít tiền bạc, mẹ trợ cấp, cộng thêm một ít trang sức mà nàng ấy không dùng đến. Mặc dù có vẻ xa xỉ, nhưng nàng ấy vẫn cho được.

- Nên nhận. Hồi muội ở cữ chính tay Nhị tẩu làm lấy mọi chuyện và chăm sóc muội còn gì.

Nàng ấy vẫn luôn khắc ghi phần tình nghĩa này.

Triệu thị bỗng thấy ấm áp trong lòng. Nàng ta nhớ lại mẹ chồng từng nói hãy dùng chân thành đối đãi với nhau, đây là quả ngọt của nàng ta.

Buổi tối, Tuyết Mai và bọn trẻ ăn cơm chiều cùng Trúc Lan. Trúc Lan nói:

- Hôm nay cứ nghỉ ngơi trước, ngày mai bảo đám Đại ca dẫn các con đi chơi khắp nơi.

Tuyết Mai cười nói:

- Dạ. Trên đường tới đây con có nghe nói chùa miếu ở Tân Châu rất có tiếng, con còn đang định đi đây.

Thật ra nàng ấy muốn ở cạnh mẹ hơn, tiếc là mẹ vừa sinh xong cần được nghỉ ngơi. Về phần chăm sóc, lúc nãy nàng ấy có thử duỗi tay định làm nhưng toàn bị mẹ cản lại. Có bà tử rồi, không cần đến nàng ấy nữa, chi bằng nghe lời mẹ nói, đi dạo nơi nơi, sẵn tiện cho bọn trẻ được mở mang tầm mắt.

Trúc Lan ăn cơm ở cữ nhạt toẹt hai ngày liên tiếp, Chu Thư Nhân sợ cô ăn thấy ngán, bèn mời đầu bếp tới nhà thay đổi cách làm. Hiện tại, Trúc Lan rất thích ăn uống. Trúc Lan ăn cơm xong, hỏi:

- Ở viện có thiếu cái gì cũng đừng ngại nói, nơi này luôn là nhà con.

Tuyết Mai cảm thấy ấm áp trong lòng. Nàng ấy hiểu ý mẹ mà, ý của mẹ là nàng ấy là một thành viên trong gia đình này không cần biết đã xuất giá hay chưa. Nàng ấy cười nói:

- Mẹ, thiếu gì thì con sẽ nói, đảm bảo sẽ không khách sáo.

- Vậy là tốt rồi.

Sau khi ăn xong, Tuyết Mai liền dẫn mấy đứa nhỏ về viện của mình. Trên đường trở về, còn có thể nhìn thấy bà tử phụ trách việc nặng đang quét tước, bọn họ nhìn thấy nàng ấy sẽ cúi đầu chào. Tuyết Mai ngắm nhìn cảnh sắc trong sân, cho dù đi qua hai lần, nàng ấy vẫn thấy sửng sốt như thường, thật sự cứ như đang nằm mơ vậy.

Lúc Tuyết Mai trở về viện thì Khương Thăng và nhi tử Khương Đốc cũng đã về rồi.

- Hai cha con chàng cũng ăn xong rồi sao? Ta còn tưởng đâu sẽ uống thêm một hồi nữa.

Khương Thăng lắc đầu, nói:

- Nhạc phụ không uống rượu, đám người Đại ca cũng không ai uống, cho nên ăn cơm xong là ai về nhà nấy.

Tuyết Mai bật cười:

- Cha không uống rượu là vì mẹ đấy.

Khương Thăng cười mà không nói, nhạc phụ hoàn toàn không thèm che giấu việc muốn trở về bầu bạn với nhạc mẫu. Thật sự không ngờ, nhạc phụ làm tới chức quan Tứ phẩm, mà tình cảm dành cho nhạc mẫu chẳng hề thay đổi. Không phải là y không tin nhạc phụ, bởi vì y từng nhìn thấy rất nhiều người thăng quan phát tài liền cưới tiểu thiếp, cho nên y mới càng khâm phục nhạc phụ đại nhân hơn. Đáng tiếc, nhạc phụ nói rằng dạo này rất bận, không có thời gian nghỉ phép luôn, y muốn học hỏi cần phải chờ thêm một thời gian nữa.

Tuyết Mai thấy tướng công cũng hơi mệt mỏi, bèn nói:

- Chàng tắm rửa một cái rồi đi nghỉ ngơi đi, ta đi dỗ bọn trẻ ngủ, lát nữa quay lại.

Khương Thăng xoa bóp bả vai, đi đường quả thật rất mệt: - Ừm.

*****

Chính viện

Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân thì rất ngạc nhiên:

- Bọn anh ăn xong rồi à?

Chu Thư Nhân: - Ăn xong rồi.

Trúc Lan nhìn Chu Thư Nhân, ô hay, chắc chắn vị này muốn về với cô cho nên mới tốc chiến tốc thắng ở chỗ mấy đứa con trai đây mà. Nhìn là biết ngay, mấy đứa con trai và con rể cũng phải ráo riết ăn cơm.

Trúc Lan hỏi: - Minh Thanh theo tới, anh có nói chuyện với thằng bé chưa?

Trúc Lan nghe Tuyết Mai nói lại một số sự kiện ở quê. Sang năm có rất nhiều người muốn dự thi Hương, còn có một số học trò học tốt tham gia thi đồng sinh sớm. Trúc Lan không khỏi cao hứng, học trò càng nhiều, chứng tỏ dòng họ Chu thị ngày càng hưng thịnh. Thế lực gia tộc mạnh hơn, Chu Thư Nhân là người đi đầu, trong tay sẽ có thêm người để dùng.

Chu Thư Nhân thở dài, nói:

- Hôm nay đã đưa hết sổ sách đến, lật xem sổ sách cả ngày, bây giờ trong đầu anh toàn là con số, thật sự không có thời gian. Anh nghĩ cứ để Minh Thanh đi theo Xương Liêm đến Mạnh gia trước, để Mạnh tiên sinh chỉ bảo chút đỉnh, chờ anh bớt bận mới giảng giải cho nó được.

Trúc Lan nhướng mày, hỏi:

- Anh muốn giữ nó lại à?

Chu Thư Nhân gật đầu, nói:

- Ừm, anh không làm được chuyện cống hiến cho gia tộc mà không cần hồi đáp đâu. Vì tương lai, đời tộc trưởng kế tiếp phải do chính anh chỉ bảo mới được.

Trúc Lan im lặng, lời Chu Thư Nhân chính là sự thật. Chu Thư Nhân vẫn luôn tính kế dòng tộc Chu thị, anh không làm được cái chuyện hy sinh vì tộc giống như tộc trưởng.

- Vị tộc trưởng này của chúng ta cũng sẽ không có ý định cho anh lên làm tộc trưởng. Ông ấy không những không yên tâm, mà còn là vì ông ấy đã nhìn thấy bản chất của anh rồi.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Chính xác! Nếu như trước kia ông ấy từng có suy nghĩ đó, thì sau khi biết bị anh tính kế, ông ấy đã gạt phăng suy nghĩ đó rồi. Thật ra anh rất khâm phục tộc trưởng.

Trúc Lan cũng rất khâm phục, tộc trưởng của tộc Chu thị vẫn luôn tận tụy. Không nói tới chuyện thường xuyên tới xem trường tộc, chỉ xét tinh thần vì dòng tộc thôi, đủ để người ta phải kính trọng.

*****

Sáng sớm hôm sau, Chu lão đại và Chu lão nhị dẫn cả nhà Tuyết Mai đi chùa miếu chơi. Còn Trúc Lan thì đang xem danh sách quà tặng tròn ba ngày đứa trẻ được tắm. Sau khi Trúc Lan và Chu Thư Nhân bàn bạc sẽ không tổ chức yến tiệc, một mặt là vì đứa trẻ chào đời hơi sớm, một mặt là vì lúc này tổ chức lễ tắm ba ngày không thích hợp lắm. Bây giờ tất cả đang dồn hết sự chú ý vào việc thẩm tra và đối chiếu sổ sách ở Tân Châu, không nên làm lễ tắm ba ngày.

Mặc dù không tắm ba ngày, nhưng từ sáng sớm đã có người đưa quà tới cửa. Trúc Lan kinh ngạc nhìn danh sách quà tặng trên cùng, bất động hồi lâu. Trúc Lan nhắm mắt, rồi lại mở mắt, chắc chắn không nhìn lầm: THÁI TỬ?

Trúc Lan: "..."

Chơi cái trò gì vậy?!