Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 458: Trực Giác



Đừng nói Trúc Lan không biết đang chơi trò gì, mà việc làm này của Thái Tử trực tiếp làm tất cả mọi người trong kinh thành phải bùng nổ. Phải biết rằng, nhiều năm như vậy rồi, Thái Tử vẫn không làm ra chuyện gì quá giới hạn, cũng chưa bao giờ lấy tên tuổi của mình đi làm việc, toàn là Hoàng Thượng nói gì thì Thái Tử làm nấy. Đây là lần đầu tiên dùng chính danh nghĩa của mình tặng quà.

Ở kinh thành, lúc Nhị hoàng tử biết tin tức, phản ứng đầu tiên là không tin. Thái tử là người cẩn thận cỡ nào chứ, sao lại có thể lấy danh nghĩa của mình để tặng quà. Sau khi xác nhận nhiều lần, Nhị hoàng tử trầm mặc. Hiện tại Thái tử nhúng tay vào, có rất nhiều chuyện sẽ không dễ làm, chẳng lẽ phải vứt bỏ một số người?

Tam hoàng tử thầm nghĩ, cuối cùng Thái tử cũng để lộ răng nanh rồi ư, sau này phải càng cẩn thận hơn rồi. Nhiều năm như vậy, hắn vẫn chưa nhìn thấu qua được vị hoàng huynh này.

Các vị hoàng tử khác cũng có suy nghĩ gần giống như nhau, chỉ là vài vị hoàng tử cũng vui vẻ, chí ít thái tử có hành động. Chút động thái đó của Thái tử, sau này bọn họ cũng có thể thăm dò được điều gì đó. Các vị đại thần thì suy nghĩ sâu xa hơn, một số đại thần đang do dự đã từ bỏ tâm tư, không dám đứng vào hàng.

Về phía Trúc Lan, danh sách quà tặng đã ghi tên xong rồi, cho dù không làm lễ tắm ba ngày cũng kiếm được một mớ. Sau khi Tuyết Hàm kiểm tra danh sách quà tặng, xúc động nói:

- Mẹ, quan viên Tân Châu thật lắm tiền.

Trúc Lan nhàn nhạt nói:

- Ai bảo Tân Châu có Bình Cảng chứ.

Bây giờ Tuyết Hàm đã hiểu biết được không ít, mím môi:

- Vẫn là cha tốt hơn.

Trúc Lan cười nói:

- Đúng, vẫn là cha con tốt hơn.

Buổi chiều, cả nhà Tuyết Mai đã trở lại, còn mang điểm tâm chay từ chùa về, Trúc Lan nếm thử một miếng.

- Hương vị không tệ.

Tuyết Mai cười, nói:

- Điểm tâm chay của chùa thật sự rất nổi tiếng, con đoán mẹ sẽ thích nên mang về mấy miếng, chỉ tiếc rằng không thể lấy thêm chút nữa.

Lúc Trúc Lan vừa tới thời cổ đại đã đi đến chùa, sau đó có ai mời cô, cô cũng không đi nữa. Cô lấy khăn lau tay, hỏi:

- Con nói đi chùa xin quẻ, có cầu được không?

Tuyết Mai nheo mắt:

- Cầu rồi, con cầu bùa bình an cho cha mẹ trước, sau đó mới xin quẻ, hỏi về tướng công, quẻ tượng không tồi, ý đại khái là hậu tích bạc phát, thời cơ chưa tới*.”

(*Câu gốc là “Bác quan nhi ước thủ, hậu tích nhi bạc phát” ý nói người đọc sách nhiều đến đâu cũng chỉ có thể chắt lọc tinh hoa mà giữ lại, tích lũy nhiều đến đâu cũng chỉ có thể dùng từ từ từng chút một.)

Tuyết Mai xin quẻ, nàng ấy nghĩ rằng sang năm tướng công có thể đi thi, nhưng tướng công không muốn mà còn định chờ lại thêm vài năm nữa. Tướng công không vội nhưng nàng ấy sốt ruột, giờ lại có lời giải thích của quẻ tượng, nàng ấy cũng sẽ không khuyên tướng công nữa.

Trúc Lan im lặng, có đôi khi thật sự vô cùng thần kỳ, khá nhiều quẻ tượng rất chuẩn. Hôm qua, cô và Chu Thư Nhân còn nói chuyện Khương Thăng, Chu Thư Nhân cũng có ý nói khiếm khuyết của Khương Thăng nhiều quá, không vội, ổn định lại vài năm không có hại. Trúc Lan mỉm cười:

- Vậy lại đọc sách thêm mấy năm nữa thôi.

Tuyết Mai lấy ra lá bùa bình an, nói:

- Mẹ, đây là của mẹ và cha.

Trúc Lan cầm lấy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy bùa bình an, ở hiện đại cô chưa từng thấy qua. Nó là tâm ý của con gái, cô giao cho Tống bà tử rồi đứng lên, tìm một cái túi mang theo, thấy Tuyết Mai cũng mệt mỏi, bèn nói:

- Trở về nghỉ ngơi đi.

Hôm nay Tuyết Mai rất vui, trước kia ở nhà, bởi vì nàng ấy có con nên rất khó ra ngoài một lần, lại càng không nói đến chuyện đi chùa rồi mua sắm, nàng ấy nói với giọng điệu vui vẻ:

- Mẹ, con đi về đây.”

Buổi tối, Tuyết Mai không ăn chung với Trúc Lan, bây giờ cả nhà Tuyết Mai đang ở đại phòng ăn cơm, Trúc Lan chỉ ăn cùng với Chu Thư Nhân. Sau khi ăn xong bữa tối và đọc sách được một lúc, thời gian đã đến, Tống bà tử rời đi rồi, Trúc Lan mới nhỏ giọng nói:

- Thái tử tặng quà sang đây, anh có biết không?

Chu Thư Nhân bĩu môi:

- Quà tới rồi anh mới được biết.

Tin tức của nhóm người phủ nha môn rất linh hoạt, danh sách quà tặng vừa xong đã đến chúc mừng anh, anh cũng ngẩn người ra một hồi lâu!

Trúc Lan hỏi:

- Anh nói xem Thái tử là đang có ý gì đây?

Chu Thư Nhân nhỏ giọng trả lời:

- Anh đoán rằng đây không phải chủ ý của Thái tử. Tuy rằng mấy năm nay Thái tử không khiến người ta xem nhẹ, nhưng vẫn luôn là cái bóng bên cạnh Hoàng thượng, trốn ở sau Hoàng Thượng. Làm cái bóng lâu rồi, cho dù có năng lực, không tự thân ra tay thì vẫn không thể áp đảo được các đại thần.

Trúc Lan hiểu ra, trầm mặc một lúc:

- ...Ai bảo Hoàng Thượng quá lợi hại, Thái tử không thể không cẩn thận được. Nếu thật sự là ý của Hoàng Thượng, đây là kết quả cuối cùng của thái tử, Hoàng Thượng muốn diệt Thái tử sao?-

Khóe miệng Chu Thư Nhân cong lên, nói:

- Không biết có phải ảo giác của anh không, nhưng sao anh lại cảm thấy Hoàng Thượng như đang bắt tay vào dạy dỗ lại Thái tử vậy?

Mà còn chia thành từng bước để dạy dỗ, hơn nữa anh cảm thấy một quân cờ như mình cũng là đang giúp Hoàng Thượng trải đường cho Thái tử?

Đừng nói chỉ có Chu Thư Nhân có loại cảm giác này, Trúc Lan cũng có, Trúc lan càng thấy tội nghiệp các vị hoàng tử hơn.

*****

Đại phòng, Lý thị lấy bức thư ra và nói với tướng công:

- Phong thư này là đưa cho lễ tắm ba ngày hôm nay, Tề thị đưa cho ta. Tướng công à, Từ gia thật lợi hại, ngay cả mẹ sinh con cũng biết được.

Nàng ta đã trưởng thành hơn không ít, tuy rằng so với Triệu thị và Đổng thị, có thể thấy còn kém nhiều lắm, nhưng nàng ta cũng hiểu được rất nhiều. Phong thư này đủ nói rõ, có cả đống người đang nhìn chằm chằm vào Chu gia.

Chu Lão Đại nhìn Lý thị, buổi chiều hắn mới trở về một lúc, mà nương tử thật sự có thể nhịn được. Đổi lại là trước kia, hắn về đến nhà là lấy thư ra ngay, thế nhưng bây giờ đợi đến tối mới đưa cho hắn. Chu Lão Đại khẽ cười một tiếng, đừng nói nương tử đã có thể điềm tĩnh hơn, hắn cũng vậy thôi. Giờ mới đến Tân Châu chưa được bao lâu, hắn không thể ra ngoài, vừa bước ra đã có thể chạm mặt người muốn làm quen hắn.

Chu Lão Đại nhận lấy bức thư, nhìn một cái rất nhanh, chỉ là bức thư bình thường, rồi trả lại cho thê tử:

- Tự nàng xử lý, nàng muốn tiếp tục kết giao thì kết giao, không muốn thì ngắt đi.

Lý thị lấy lại bức thư, nói:

- Kết giao chứ, cũng không thể cắt đứt được, chàng không thấy trong thư nói, ta bán công thức có mùi vị rất tốt cho Tề thị, nàng ta còn hỏi ta có còn công thức nấu ăn nào khác không nữa đó!

Chu Lão Đại: - Nàng còn muốn làm ăn mua bán à?

Lý thị nhíu mày, nói:

- Ta muốn lắm đấy chứ, nhưng lấy đâu ra nhiều công thức nấu ăn như vậy, chờ lúc ta rảnh rỗi rồi nói sau, trước mắt không muốn liên hệ quá nhiều với Tề thị nữa.

Lý thị không ngốc, có thể nhìn ra được từ quà cáp được tặng trong lễ tắm ba ngày hôm nay, Tân Châu không bình yên.