Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 459: Thời Cơ Chưa Tới



Chu Lão Đại véo khuôn mặt tròn tròn của nương tử, người ngốc nghếch cũng trở nên thông minh, trong lòng không khỏi cảm thán, sự biến hóa của hoàn cảnh khiến bọn họ không thể không trở nên thông minh hơn. Chu Lão Đại ôm Lý thị, vì học phép tắc để không làm cho Chu gia bẽ mặt mà Lý thị đã âm thầm luyện tập sau lưng không ít. Lý thị không nói không có nghĩa là không cố gắng, hắn thấy được tất cả.

Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Lão Nhị đứng bên ngoài.

- Mẹ.

Trúc Lan nói:

- Vào đi.

Trong phòng có bình phong, hai ngày này, cô đều gặp mấy người Lão Đại qua vách bình phong ấy.

Chu Lão Nhị bước đến, nói:

- Mẹ, mẹ khỏe hơn chút nào chưa?

Trúc Lan ngồi dậy, đáp:

- Tốt hơn nhiều rồi, hôm nay ngươi đến có việc gì không?

Bởi vì đang ở cữ, chỉ những lúc có việc thì mấy người Lão Đại mới đến.

Chu Lão Nhị: - Mẹ, trong tay con có chút tiền, con thấy giữ lại cũng không bằng mua thêm cửa tiệm. Con muốn đi kinh thành mua cửa tiệm, ngày mai sẽ trở về.

Cách tấm bình phong, Trúc Lan không thấy rõ khuôn mặt Chu Lão Nhị, nhưng cũng có thể đoán được tâm tư của Chu Lão Nhị. Đứa trẻ chào đời, người cảm thấy bất an nhất chính là Chu Lão Nhị. Chu Lão Đại là con cả, Minh Vân lại là trưởng tôn. Hiện tại Minh Vân đã mười một rồi, trưởng tôn của chi trưởng như Minh Vân rất xuất sắc, thậm chí Chu Thư Nhân cũng hết sức hài lòng với đại tôn tử này, địa vị của con cháu Chu phủ rất vững vàng. Tứ phòng thì Xương Liêm đi thi khoa cử, có Chu Thư Nhân chỉ điểm, và Mạnh Cử Nhân dạy bảo, còn có tỷ phu Giang Minh. Cộng thêm tài nguyên từ cái danh Tứ công tử Chu phủ mang lại, Xương Liêm lại không ngu ngốc, tương lai cũng không tồi. Xương Trí lại càng không cần nói, ưu thế là tài giỏi, chỉ cần có người lót đường, tương lai sẽ rất xán lạn. Cuối cùng là đứa trẻ mới ra đời, đứa con ruột của cô và Chu Thư Nhân, cho dù sau này ở riêng, không nói đến phân chia tài sản, chỉ cần được cô và Chu Thư Nhân dạy dỗ, đứa trẻ không cần bận tâm. Vậy nên người không có cảm giác an toàn nhất chỉ có Chu Lão Nhị, con trai còn quá nhỏ, chờ Minh Thụy lớn lên có tiền đồ còn cần rất nhiều năm, Chu Lão Nhị đang muốn tăng thêm gia sản của mình.

Trúc Lan không phản đối:

- Mẹ ủng hộ ngươi lấy bạc ra đổi thành cửa tiệm, chỉ là bây giờ thời cơ không đúng, nếu ngươi muốn mua cửa tiệm, còn phải đợi một thời gian nữa.

Ít nhất cũng phải chờ sóng gió yên ổn bớt mới mua được. Bây giờ đi kinh thành mua tiệm, cô không cần nghĩ cũng biết nhất định sẽ mua được cửa tiệm tốt nhất với cái giá thấp nhất.

Chu Lão Nhị sửng sốt:

- Mẹ, thời cơ không đúng là sao?

Hắn biết gần đây người muốn lấy lòng cha không ít, nhưng hắn đi kinh thành mà.

Trúc Lan: - Mẹ cho ngươi biết ngọn ngành, gần đây không yên ổn.

Sau lưng Chu Lão Nhị toát mồ hôi lạnh, xem ra không chỉ là không yên ổn, mà còn rất nguy hiểm.

- Mẹ, con trai biết rồi, là con suy nghĩ không được chu toàn.

Trúc Lan không trách Lão Nhị, bởi vì Lão Nhị không tiếp xúc với những người này, hắn không giống như Xương Liêm được Mạnh Cử Nhân chỉ bảo.

Chu Lão Nhị mới rời đi một lúc, Tuyết Mai đã tới: - Mẹ.

Trúc Lan: - Sao con lại tới đây rồi, không phải hôm qua đã nói hôm nay muốn đi tiếp tục đi dạo phố hay sao?

Tuyết Hàm mỉm cười trả lời lại thay tỷ tỷ:

- Mẹ, Tam tỷ là bị dọa trở về đó ạ.

Trúc Lan: - Sao phải trở về?

Tuyết Mai nói:

- Mẹ, con và muội muội đi đến tiệm trang sức xem thử, vừa mới vào chưa bao lâu liền đụng phải người nhà quan. Họ niềm nở với con quá làm lòng con luống cuống, thế là đi về luôn.

Thật vậy, suýt chút nữa nàng ấy đã bị khen thành tiên nữ rồi. Nàng ấy nghe xong cả mặt đều đỏ bừng, dung mạo của mình quả thật coi được nhưng cũng không được tính là mỹ nữ gì cả.

Tuyết Mai nghĩ đến đây, nhịn không được nhìn về phía muội muội. Từ đầu đến cuối muội muội vẫn rất điềm tĩnh, mỉm cười lắng nghe, cho dù không quen biết, lúc rời đi cũng hành lễ rồi mới rời đi, không hề làm sai một phép tắc nào dù là nhỏ nhất. Nếu con gái nàng ấy có thể học được một nửa tiểu muội thì nàng ấy cũng yên tâm rồi.

Trúc Lan nở nụ cười, nói:

- Từ từ là quen.

Ban đầu Tuyết Hàm cũng giống Tuyết Mai, về sau thì nàng quen rồi. Chỉ là, những người này nhìn chằm chặp vào Chu gia rất chặt, ngay cả Tuyết Mai cũng biết rõ, xem ra việc Thái tử làm đã hoàn toàn làm rối bời lòng dạ người ta rồi.

Tuyết Mai lắc đầu nói:

- Ngày mai con không ra ngoài nữa, con ở nhà cùng mẹ.

Nàng ấy không giống muội muội, nàng ấy chẳng học qua bao nhiêu quy tắc. Nàng ấy không muốn làm mất mặt Chu gia, cũng càng sợ sẽ mang tới phiền phức tới cho Chu gia. Nhất là sau khi nghe muội muội giải thích xong, nàng ấy mới càng nhận thức được sâu hơn, đừng nhìn cha mình tiền đồ vô hạn mà lầm, phía sau cảnh tượng rực rỡ ấy là vô số cạm bẫy. Cha mẹ đã không dễ dàng lắm rồi, nàng ấy không thể gây thêm phiền phức nữa. Thậm chí Tuyết Mai hối hận không nên đến lúc này, nhưng lại nghĩ đến mẹ mới sinh, Tuyết Mai mím môi. Nàng ấy muốn rời đi, có điều không cam lòng bỏ lại cha mẹ nhiều năm không gặp.

Trúc Lan thấy Tuyết Mai do dự không nói, bèn nắm lấy tay Tuyết Mai:

- Đừng vội đi, ở lại một chút với mẹ, vừa hay để Khương Mâu và muội muội con học lễ nghi. Đúng rồi, gần đây cha con thật sự bận bịu không có thời gian, ý của cha con là ngày mai Khương Thăng và Minh Thanh đi theo Xương Liêm tới viện của Mạnh Cử Nhân, Mạnh Cử Nhân là môn khách của cha con, bản lĩnh không nhỏ đâu.

(*Môn khách: ám chỉ những người có tài, được quý tộc phong kiến giữ lại trong nhà.)

Mạnh Cử Nhân đáp ứng mười năm, cả nhà Trúc Lan đi khỏi Lễ Châu, Mạnh Cử Nhân cũng cùng đến thành Tân Châu. Lần này Mạnh Cử Nhân không cần mua nhà mà ở tại Chu gia, một mình một sân. Gần đây Chu Thư Nhân thật sự rất bận, việc dạy dỗ Thi Khanh cũng ngừng rồi, trước mắt Thi Khanh cũng đi theo Mạnh Cử Nhân học tập.

Tuyết Mai vô cùng ngạc nhiên, đến đây hai ngày, muội muội nghe ngóng được gì đều nói với nàng ấy. Nàng ấy biết Mạnh Cử Nhân là sư phụ của Tứ đệ, đó là người mà cha xem trọng. Nếu có thể được Mạnh Cử Nhân đến chỉ điểm, nhất định là sự trợ giúp không nhỏ với tướng công.

- Cảm ơn cha mẹ.