Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã qua một tuần, Chu Thư Nhân cũng đã tính toán xong hết sổ sách.
Trúc Lan mím môi, hỏi:
- Anh thật sự phải vào kinh à?”
Chu Thư Nhân chỉ chỉ vào đầu mình, nói:
- Đúng vậy, hai quyển sổ sách, một quyển là viết cho người ngoài xem, còn một quyển là ở trong đầu. Hơn nữa Hoàng Thượng đã cho truyền, anh cũng không thể không đi.
Anh không muốn vào kinh, vào kinh có nghĩa là trở thành tiêu điểm. Ban đầu mọi người đã nhìn chằm chằm vào sổ sách kiểm tra rồi, giờ anh lại phải vào kinh, hỏng mất, tất cả đều dán mắt vào anh. Anh thật sự vẫn rất cảm tạ Hoàng Thượng đã sai Thái tử làm như vậy, nếu không anh rất nguy hiểm. Thái tử nhúng tay vào dẫn đến không ít thế lực không dám động đậy, kìm hãm không ít người, làm rối loạn thế cục. Anh đã nhìn ra ngay lập tức từ sổ sách, và dự định bỏ một số người rồi, anh cũng sẽ không sợ có người nào bí quá hóa liều. Chu Thư Nhân híp mắt, cho dù định từ bỏ một vài người nhưng vẫn lo lắng về sổ sách sau khi kiểm tra, may mắn là từ đầu đến cuối anh cũng chỉ có một quyển, những mục chính xác đều ở trong đầu, coi như là vậy. Anh khóa sổ sách lại rồi mà cũng có người lén xem trộm cho được, trong khi anh có bỏ tro lên trên khóa? Nhưng mà người cổ đại lợi hại thật sự, tro anh thả lên đều có thể giữ nguyên, may mà hắn đã động tay động chân vào quyển sổ, chỉ cần động một chút anh cũng biết.
Trúc Lan rất lo lắng cho Chu Thư Nhân, tuy rằng Tân Châu không cách kinh thành bao nhiêu nhưng trong đầu óc của cô toàn là ám sát gì gì đó. Cô nắm lấy tay Chu Thư Nhân, nói:
- Không phải giữa đường sẽ có người ra tay chứ.
Chu Thư Nhân bật cười:
- Nghĩ gì vậy, yên tâm được rồi, sẽ không có đâu.
Nếu thật sự dám, đó là khiêu chiến với vương quyền, thế lực sau lưng mấy hoàng tử còn không có dũng khí này.
Trúc Lan cẩn thận nhìn chăm chú vào mắt Chu Thư Nhân, cuối cùng cũng yên tâm. Chu Thư Nhân sẽ không gạt cô, sau đó khóe miệng nhịn không được mà hơi giật, Chu Thư Nhân muốn gặp Hoàng Thượng, hai người này không gặp nhau mà vẫn có thể phối hợp đánh đôi, cuộc gặp này, Trúc Lan bất giác cảm thấy tội nghiệp các vị hoàng tử.
Chu Thư Nhân trông thấy Trúc Lan nhịn cười:
- Đang nghĩ gì đó?
Trúc Lan ghé vào bên tai Chu Thư Nhân nói:
- Anh và Hoàng Thượng đã tính gặp nhau chưa.
Chu Thư Nhân rũ mắt: - Rồi.
Ngẫm lại thật sự khiến cho người ta rất vui vẻ, quyển sổ sách nhỏ của anh ghi chép kĩ lại rồi!
Trúc Lan lặng lẽ nhìn nụ cười của Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân vốn dĩ không quá rộng lượng, mà còn vô cùng thích âm thầm tính sổ, chỉ là cô thích như vậy, Chu Thư Nhân như vậy đẹp trai lắm.
*****
Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Thư Nhân đã rời đi khi trời còn chưa sáng, quan sai bên người đi theo hộ tống không ít.
Trúc Lan tin vào câu không sao của Chu Thư Nhân, nhưng trong lòng vẫn lo lắng, bữa sáng còn có chút ăn không vô. Con cái Chu gia sau bữa sáng mới biết được cha lên kinh thành, Chu Lão Đại lập tức đi tới hỏi:
- Mẹ, cha tới kinh thành rồi sao?
Trúc Lan: - Ừ, trước khi cha con quay lại, mấy đứa không được xuất phủ đâu.
Chu Lão Đại lo lắng, trước đó vài ngày, hắn ra ngoài là có thể chạm mặt người ta, hắn đã sớm mặc kệ không đi rồi: - Vâng.
Trong lòng Chu Lão Nhị nghĩa, hy vọng cha có thể bình an trở về. Chuyện gì hắn cũng nghĩ tới điều xấu theo thói quen, nhưng lần này, hắn không dám nghĩ theo chiều hướng xấu.
Xương Liêm cũng lo lắng, nhưng nhớ lại lời nói của sư phụ, trong lòng Xương Liêm là nhẹ nhàng nhất, trái lại nói:
- Mẹ, mẹ đừng lo lắng quá, trong lòng cha biết rõ mà.
Trúc Lan cười đáp:
- Ừ, được rồi, mấy đứa cũng quay về hết đi, đừng ở đây với mẹ nữa.
Trong phòng vốn đã không lớn, lại còn nhiều người, vừa nhìn thấy đã khó chịu trong ngực.
Mấy người Chu Lão Đại trở về, thuận tiện dẫn theo cả thê tử của mình. Tuyết Mai và Tuyết Hàm không rời đi, hai tỷ muội định ở lại cùng mẹ. Trúc Lan thầm nghĩ, cô thật sự không cần giúp đỡ, nhưng hai nha đầu này lo lắng cho cô, cuối cùng chỉ có thể để các nàng ở lại.
*****
Kinh thành, Chu Thư Nhân thuận lợi tới nơi, xe ngựa thẳng hướng hoàng cung, giờ lâm triều đã kết thúc rồi. Chu Thư Nhân vừa xuống xe ngựa là nhìn thấy Liễu công công, Chu Thư Nhân lấy hầu bao đã chuẩn bị tốt ra đưa cho Liễu công công.
- Liễu công công.
Liễu công công khách khí nhận lấy, nói:
- Đại nhân, Hoàng Thượng đang chờ, đi lối này.
Chu Thư Nhân: - Làm phiền công công.
- Đại nhân khách khí rồi.
Chu Thư Nhân đi theo sau Liễu công công, thầm nghĩ đãi ngộ của anh thật là cao, được cả Liễu công công tới đón. Đoạn đường tới chính điện hơi xa, Chu Thư Nhân im lặng, tuy rằng chưa từng gặp mặt các vị hoàng tử, nhưng từ trong y phục cũng có thể nhìn ra được. Mới vừa đi được vài bước, Liễu công công liền dừng lại.
- Thỉnh an Nhị hoàng tử.
Chu Thư Nhân cũng hành lễ:
- Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử cười nói:
- Liễu công công và Chu Thư Nhân mau miễn lễ.
Chu Thư Nhân đứng thẳng người, thấy rõ tướng mạo của Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử trông không giống Hoàng Thượng lắm, dáng dấp cũng không ổn bằng Thái tử, coi như tạm được, nhưng mà vóc dáng không thấp.
Nhị hoàng tử cũng đang đánh giá Chu đại nhân, hắn đã quên mất mặt mũi Chu đại nhân từ đời nào rồi, bây giờ nhìn kỹ lại vô cùng thất vọng. Dáng vẻ hết sức tầm thường, thay đổi quần áo không mặc quan phục cũng chỉ là một kẻ thường dân mà thôi.
Liễu công công tằng hắng một tiếng:
- Nhị hoàng tử, Hoàng Thượng đang chờ Chu đại nhân.
Nhị hoàng tử mỉm cười, nói:
- Vậy sao, mau đi đi.
Liễu công công liếc mắt nhìn Chu đại nhân rồi im lặng, Chu đại nhân thật là trầm ổn mà.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, đây mới là Nhị hoàng tử, lát nữa không biết là bao nhiêu hoàng tử, anh đúng là có máu mặt quá, bọn họ tổ chức thành đoàn thể đến để xem anh.