Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 461: Chu Đại Nhân Đúng Là Kho Báu



Liễu công công không đoán trước được là Nhị hoàng tử, trong lòng thầm nghĩ, thật sự để Hoàng thượng đoán đúng rồi: người đầu tiên gặp mặt là Nhị hoàng tử. Liễu công công cúi đầu thấp hơn, đây mới là điểm đáng sợ ở Hoàng thượng. Hoàng thượng biết chắc các vị hoàng tử sẽ đến gặp Chu đại nhân, cho nên đoán xem ai là người đầu tiên gặp được Chu đại nhân.

Đi tiếp chưa được mấy bước, Liễu công công dừng lại, thoáng nhìn Tứ hoàng tử một cái thật nhanh, trái tim đập thình thịch thình thịch, Hoàng thượng lại đoán đúng nữa rồi:

- Tứ hoàng tử!

Tứ hoàng tử mỉm cười, nói:

- Liễu công công, ta vẫn luôn nghe người ta nói về Chu đại nhân, cảm thấy vô cùng tò mò cho nên cố ý tới chờ. Làm trễ nãi công việc của công công rồi.

Liễu công công cúi đầu, thứ tự của các vị hoàng tử, hắn nên nói là Hoàng thượng lợi hại phải không? Các vị hoàng tử đều rất lợi hại, nhưng hắn không dám nhìn thẳng vào Tứ hoàng tử. Tứ hoàng tử thích cười, là vì không muốn để cho bất kỳ ai nhìn vào mắt mình. Tất nhiên, tất cả những điều này đều do Hoàng thượng nói. Suy cho cùng, Hoàng thượng vẫn là người lợi hại nhất.

Chu Thư Nhân cũng cười chào hỏi:

- Tứ hoàng tử.

Nụ cười của Tứ hoàng tử càng tươi, nói:

- Quả nhiên lời đồn không sai.

Chu Thư Nhân thầm trợn trắng mắt, nhìn xem, lòng dạ của Tứ hoàng tử càng sâu hơn. Vì sao những lúc chơi khăm người khác anh lại mỉm cười, bởi vì khi đó mắt sẽ híp lại, người khác không thể nhìn thấu ý đồ từ đôi mắt anh. Tứ hoàng tử này có cùng suy nghĩ với anh.

Chu Thư Nhân không cười, mà mở to mắt, nhìn thẳng vào mắt Tứ hoàng tử:

- Thần không dám nhận.

Tứ hoàng tử chắp tay sau lưng, nói:

- Chu đại nhân rất tài tình đấy.

Dám nhìn thẳng vào hắn, mà hắn còn không nhìn ra bất cứ điều gì trong mắt Chu đại nhân, có thể nói không hổ là tâm phúc của phụ hoàng.

Liễu công công lén liếc mắt nhìn Chu đại nhân, trong lòng lại kính trọng Chu đại nhân thêm một chút:

- Tứ hoàng tử, nô tài xin phép đi trước.

Tứ hoàng tử: - Được.

Chu Thư Nhân đi theo phía sau Liễu công công, anh thậm chí còn cảm nhận được Tứ hoàng tử vẫn đang dòm ngó anh. Trong lòng khinh thường, Anh nằm ở giữa ván cờ, bây giờ mà không bộc lộ một chút sắc bén thì cứ chờ bị tính kế là vừa. Xin lỗi, muốn nhìn ra được thứ gì từ ánh mắt của anh à, trừ khi đạo hạnh cao thâm hơn anh nha. Tứ hoàng tử này còn chưa tu thành chánh quả, không nhìn thấu được đôi mắt của anh chính là minh chứng tốt nhất.

Chu Thư Nhân tưởng đâu sẽ còn phải gặp thêm Tam hoàng tử nữa, nhưng mà không có. Xem ra không phải tổ chức thành đoàn thể đến xem anh. Anh thấy hơi tiếc, vì anh cũng khá tò mò về Tam hoàng tử.

Liễu công công càng đi càng đổ mồ hôi lạnh, Hoàng thượng tính đúng hết. Mọi người đều hâm mộ hắn khi thấy hắn được hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng, thôi, hắn mới là người cần phải lo lắng và cảnh giác nhất đây. Đôi khi, hắn ước bản thân không nghe thấy gì hay không nói được gì. Đi tới chính điện, Liễu công công nói:

- Đại nhân, xin chờ một lát.

- Được.

Chu Thư Nhân đang mân mê sổ sách trong tay, khóe môi cong lên. Anh đang hưng phấn gần chết, lại gặp Hoàng thượng nữa rồi. Liễu công công vừa ra bắt gặp nụ cười tươi rói trên miệng Chu Thư Nhân, cố nén không cho khóe môi giật giật. Hắn không hiểu nổi Chu đại nhân đang vui vẻ vì chuyện gì.

- Đại nhân, mời vào bên trong.

Mọi người biết mà, hắn thật sự đã nhìn thấy rất nhiều vị đại thần được Hoàng thượng triệu kiến trông giống như cha già mới chết, hết sức chán chường.

Chu Thư Nhân cảm ơn Liễu công công, sau đó đi thằng vào đại điện không hề nhìn ngó xung quanh. Gặp Hoàng thượng là đầu gối lại đau, bởi vì phải quỳ, tâm trạng đang tốt cũng mất sạch.

- Tri phủ Tân Châu bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Hoàng thượng: - Chu ái khanh bình thân.

Thái tử nhìn mảnh gạch lát trên mặt đất, y cảm nhận được giọng của phụ hoàng có chút ngập ngừng. Nhưng mà đổi lại là y thì y cũng sẽ khớp thôi, y rất tò mò không biết Chu đại nhân đang mừng cái gì!

Lúc Chu Thư Nhân quỳ xuống, anh nhìn thấy đôi giày đứng bên cạnh mình. Thái tử cũng có ở đây à, thú vị rồi đây. Chu Thư Nhân dâng sổ sách lên, nói:

- Đây là quyển thượng sau khi thẩm tra và đối chiếu sổ sách của Hải vụ ti.

Hoàng thượng híp mắt, ngài không cần xem cũng biết bên trong viết gì, trong tay đã có một bản sao chép sẵn rồi. Ngài nhìn một cái là hiểu ra ngay, quyển thượng dành cho người ngoài xem thôi. Cho nên ngài mới cho gọi Chu Thư Nhân vào kinh, quả nhiên có niềm vui bất ngờ.

- Thế còn quyển hạ ở đâu?

Chu Thư Nhân nói: - Ở trong đầu vi thần.

Hoàng thượng cong cong khóe môi, quả nhiên là nơi an toàn nhất.

- Liễu công công, mau lấy giấy bút.

Liễu công công: - Tuân mệnh.

Giấy bút mau chóng được đưa tới điện, Hoàng thượng chỉ vào cái bàn ngay bên cạnh mình, và nói:

- Ái khanh, cứ viết ở chỗ này đi.

Chu Thư Nhân: - Tuân chỉ.

Hoàng thượng không hề dời chỗ, ngài chỉ uống trà mà chẳng đoái hoài gì đến sổ sách. Mấy quyển sổ này không có bao nhiêu vấn đề, đa số là những vi phạm không nghĩa lý gì. Có điều, Hoàng thượng khẽ nhếch khóe môi, ngài và Chu Thư Nhân đúng là quá ăn ý. Ngài thật sự không có ý định đụng đến quá nhiều người, phía trên không thể nói là đầy đủ, nhưng đại khái là đúng.

Chu Thư Nhân mà biết Hoàng thượng nghĩ gì, chắc chắn sẽ bật cười thành tiếng. Anh đoán rất nhiều, song không dám viết ra, anh mà đoán đúng hết đảm bảo sẽ mất mạng như chơi.

Thái tử liếc nhìn phụ hoàng, y cảm nhận được tâm tình của phụ hoàng đang rất tốt đẹp.

Thời gian chầm chậm trôi qua, Hoàng thượng cau mày. Đã hai khắc rồi, còn chưa viết xong, chẳng phải nên viết những điều trọng tâm hay sao?

Chờ thêm một lúc, Hoàng thượng đứng dậy đi qua. Sau khi nhìn thấy nội dung được viết, Hoàng thượng híp mắt và đứng bất động. Thái tử thật sự tò mò, rồi lại cảm thấy bản thân là người khổ nhất, cứ phải đứng yên cứ như bị phạt đứng.

Hơn một khắc sau, cuối cùng Chu Thư Nhân cũng đặt bút xuống. Mệt chết anh rồi, anh lại cảm thán, trí nhớ của anh quá tốt.

Hoàng thượng cầm sổ sách thật dài lên, nói:

- … Trí nhớ của ái khanh thật sự rất tốt.

Chu Thư Nhân: - Thần không dám nhận lời khen của Hoàng thượng.

Trong lòng thì nói, học hết kiến thức của ba năm phổ thông để thi đại học, thật ra thuộc lòng thứ này chẳng là gì cả. Nhớ lại trước đây, anh còn phải học nhiều hơn như vậy. Bên cạnh đó, anh có phương pháp ghi nhớ của riêng mình, nhớ mấy con số cũng không quá khó.

Hoàng thượng cảm thấy Chu đại nhân đúng là kho báu. Thái tử cồn cào trong bụng, tiếc là phụ hoàng không cho phép thì y không dám di chuyển, vẫn cứ đứng như bị phạt. Y rất rất muốn xem thử Chu đại nhân viết ra cái gì, song trong lòng lại thở dài, muốn biết cũng vô ích, phụ hoàng sẽ không cho y xem đâu. Hôm nay có thể nán lại gặp mặt Chu đại nhân cùng phụ hoàng đã là sự tín nhiệm của phụ hoàng dành cho y rồi.