Hoàng thượng xem nhanh các khoản vừa được viết ra, đôi mày cau chặt. Ngài nghĩ phải có tham ô, nhưng lại không ngờ con số khủng khiếp thế này. Ngài nhẩm tính từng dòng từng khoản một, tay ngứa tới độ muốn cầm đao lên lập tức. Biểu tình trên mặt Hoàng thượng không hề thay đổi, ngài bình tĩnh gấp quyển sổ lại. Cái này cất lại để dành ngày sau tính toán nợ nần, ngài phải giữ gìn cẩn thận.
Hoàng thượng gấp xong rồi tự mình cất, ngài híp mắt nhìn Chu Thư Nhân. Chu Thư Nhân có thể phát hiện vấn đề trong số những khoản thu chi giả này, không phải quan viên Hải vụ ti quá ngu xuẩn, mà là Chu Thư Nhân quá lợi hại. Ngài từng cho người tính toán sổ sách giả trước đó, nhưng con số kém xa của Chu Thư Nhân, và không hề viết ra chi tiết từng khoản từng khoản như Chu Thư Nhân.
Chu Thư Nhân biết Hoàng thượng đang nhìn mình, nhưng anh cực kỳ bình tĩnh. Bị thuyên chuyển tới sát mé Kinh Thành rồi, nếu anh tiếp tục khiêm nhường thì chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé mà thôi. Anh càng nổi trội, Hoàng thượng mới càng coi trọng. Về phần kiêng kị, không ai kiêng kị chứng tỏ tài trí của anh quá mức bình thường, chỉ cần anh có chừng mực là được.
Thái tử vẫn dán mắt vào nền gạch, chắc chắn Chu đại nhân đã viết ra thứ gì đó khác thường. Trong lòng thầm nghĩ, Chu đại nhân ra bài đúng là không theo lẽ thường chút nào, ngoại trừ phụ hoàng, Chu đại nhân đang che mắt tất cả mọi người.
Hoàng thượng cười nói:
- Ái khanh đã lập công lớn, ái khanh muốn được thưởng gì?
Chu Thư Nhân cúi đầu, chửi đổng một câu trong lòng. Đế vương thật sự là những người đa nghi nhất, lại thử anh rồi.
- Thần cần nuôi cả gia đình, tiểu nhi tử lại mới vừa chào đời, thần muốn…
Hoàng thượng ngắt ngang lời anh, cười nói:
- Trẫm đã hiểu ý của ái khanh rồi. Vậy thì trẫm sẽ ban tên cho tiểu nhi tử của ái khanh, là Chu Xương Trung.
Chu Thư Nhân: “...”
Nếu không phải đang ở cổ đại thì chắc anh đã vung tay đánh người rồi, thật sự làm anh tức chết. Anh và Trúc Lan đã nghĩ tên rất lâu, mấy ngày nay bận như chó mà anh chưa từng buông lơi chuyện đặt tên cho con. Đâu ra nhảy vô đặt tên dùm vậy, mặc dù tên do Hoàng thượng ban cho có ý nghĩa rất khác biệt, nhưng anh đếch cần. Tim như thắt lại, tên gì xấu quắc. Chu Xương Trung, khỏi nghĩ cũng biết chắc chắn là phải trung với hoàng quyền, đang nhắc nhở anh thì có!
Thái tử: “...”
Mặc dù y không nhìn thấy biểu cảm của Chu đại nhân, nhưng y đoán chắc Chu đại nhân tức đến chết mất. Từ sau khi phụ hoàng bảo y tặng quà, y cũng ngộ ra không ít, sẵn tiện chú ý nhiều hơn tình hình trong phủ của Chu đại nhân. Y biết bây giờ còn chưa quyết định cái tên, là vì muốn tìm một cái tên hay. Bỗng nhiên Thái tử thấy trong lòng thật thoải mái, y không phải một mình đối mặt với phụ hoàng nữa, đôi khi phụ hoàng rất biết cách chọc tức người ta.
Chu Thư Nhân thầm mắng đủ rồi, mới cúi đầu tạ ơn:
- Cảm ơn Hoàng thượng ban tên.
Thôi, không cảm ơn là bất trung, thật sự ngột ngạt.
Tâm trạng của Hoàng thượng cực kỳ tốt, ngài vui vẻ nói:
- Lúc này cũng không còn sớm, Chu đại nhân về đi.
Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, anh mệt tới chết đi sống lại, đổi lại là kết quả này, đến cả một hớp nước cũng không được uống. Ông thì ghê rồi!
- Tuân chỉ.
Liễu công công thở dài trong lòng, bây giờ chắc là Chu đại nhân hết cười nổi rồi. Hắn có kinh nghiệm nhiều năm, người được Hoàng thượng coi trọng cũng từng bị Hoàng thượng làm tức nghẹn. Liễu công công cúi đầu, nói:
- Mời Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân cúi đầu lui ra, sau khi ra khỏi đại điện, anh cắn chặt răng đi theo phía sau Liễu công công. Đãi ngộ cao cũng vô ích, tên của con trai anh, đi theo cả đời!
Hối hận không có tác dụng, biết trước thế này, anh cứ chọn bừa một cái tên trong số những cái tên đã nghĩ ra cho rồi, cái nào cũng oách hơn tên Hoàng thượng ban cho. Con trai, cha có lỗi với con, cho nên cha sẽ đặt tên ở nhà cho con.
*****
Bên trong đại điện, Hoàng thượng cất sổ sách, nói với Thái tử:
- Vị Chu đại nhân này của chúng ta rất thích tiền, thưởng trăm lượng vàng, một đôi lưu ly, con đích thân mang tới tặng.
Hoàng thượng vui vẻ bởi vì của cải nhà Hữu thị lang thật nhiều, nghĩ đến cảnh tượng thu lưới có thể hốt về một mớ, Hoàng thượng hiếm khi hào phóng thế này.
Thái tử thầm thấy kinh ngạc, y biết phụ hoàng ban tên là có ý định nhắc nhở, không ngờ phụ hoàng còn ban thưởng nữa. Thật ra, đích thân ban tên đã là phần thưởng rồi. Thái tử nghĩ rằng địa vị của Chu đại nhân trong lòng phụ hoàng lại cao hơn một chút.
- Nhi thần tuân chỉ.
Hoàng thượng vung bút viết xuống ba chữ Chu Xương Trung (周昌忠), nói:
- Mang luôn cái này cho Chu Thư Nhân đi.
Thái tử cố nén khóe môi run run, chữ phụ hoàng viết không thể xé rách mà cũng không thể đốt bỏ, còn phải lồng khung, y rất đồng cảm với Chu đại nhân.
- Vâng.
Trên đường Chu Thư Nhân xuất cung không gặp thêm vị hoàng tử nào nữa. Nghĩ lại cũng đúng, hỏi thăm chuyện trong chính điện, không vị hoàng tử nào có lá gan này.
Liễu công công đi cực kỳ chậm, Chu Thư Nhân thấy mà sốt ruột. Anh khát khô miệng, tiến cung một chuyến đúng là cực hình, đầu gối đau nhức. Anh cũng không muốn ngoan ngoãn quỳ xuống như vậy, nhưng không ngoan ngoãn không được. Rốt cuộc đã tới cửa cung, Chu Thư Nhân nghẹn họng nhìn trời. Đệch mợ, Thái tử còn đến sớm hơn cả anh, nghĩa là Liễu công công đi đường vòng hả?
Liễu công công cúi đầu, thầm nghĩ, nếu hắn không hiểu ý Hoàng thượng thì hắn đâu thể ở cạnh Hoàng thượng cơ chứ.
Thái tử thu hết phản ứng của Chu đại nhân vào mắt, khóe môi nhếch lên. Dung mạo của Chu đại nhân bình thường, bản lĩnh không nhỏ, mà tích cách lại hết sức thú vị. Thảo nào phụ hoàng rất thích trêu đùa Chu đại nhân:
- Đại nhân, Hoàng thượng thưởng lượng vàng cho đại nhân…
Chu Thư Nhân chẳng nghe gì nữa, sự chú ý của anh đã nằm trọn vẹn trên tờ giấy vừa mới tiếp nhận.
Lúc về đến xe ngựa và rời đi, Chu Thư Nhân mới cười giễu một tiếng. Anh cho rằng đạo hạnh của mình đủ sâu, nhưng so với Hoàng thượng thì đạo hạnh của anh vẫn còn nông lắm.