Niềm an ủi duy nhất là được trăm lượng vàng, và một đôi lưu ly. Thật ra anh không thích lưu ly lắm, anh thích ly ngọc được điêu khắc bằng ngọc thạch, nếu đủ để làm một bộ dụng cụ pha trà thì lại càng hay.
Chu Thư Nhân lên kinh, không chỉ lên kinh, mà còn được ban thưởng. Vàng không là gì, chủ yếu là Hoàng thượng ban tên cho con trai của Chu đại nhân. Mặc dù cái tên có ý cảnh cáo, nhưng cũng là ân sủng rồi. Quan trọng nhất là Thái tử đích thân mang phần thưởng tới, có nghĩa là gì? Hoàng thượng có ý tứ gì?
Lúc mặt trời lặn, Chu Thư Nhân mới về đến Chu phủ. Trúc Lan hay tin, lòng luôn lo lắng mới dần bình yên trở lại. Cô ngồi chờ Chu Thư Nhân về phòng.
Chu Thư Nhân thay quan phục xong mới quay lại đây, nói:
- Em xem, chẳng phải anh đã trở về bình an hay sao?
Trúc Lan cẩn thận ngắm nghĩa Chu Thư Nhân, tinh thần và sức khỏe đều ổn, cô đã hoàn toàn yên tâm:
- Ừa, anh thì ghê rồi.
Trúc Lan thấy trong tay Chu Thư Nhân có tờ giấy, bèn hỏi:
- Anh cầm cái gì về vậy?
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Tống bà tử đi ra ngoài, chờ Tống bà tử ra ngoài, Chu Thư Nhân nhỏ giọng nói:
- Hoàng thượng ban tên cho con trai anh.
Trúc Lan có linh cảm không hay lắm, tay hơi ngập ngừng rồi mới nhận lấy mở ra xem thử. Sau khi xem xong, cô nhắm hai mắt lại, nói:
- Không tệ.
Chu Thư Nhân vỗ vai Trúc Lan, kể ra những phần thưởng khác.
Trúc Lan im lặng, coi như có chút an ủi.
- Vàng Hoàng thượng ban thì cứ niêm phong đó, trong nhà có không ít bạc, số vàng này để dành đi.
Chu Thư Nhân hỏi:
- Em ăn tối chưa?
- Em chờ anh về đặng ăn chung đó, thức ăn đã nấu xong rồi, bây giờ ăn luôn hay sao?
- Ừm.
Anh thật sự đang rất đói bụng, suốt cả đoạn đường anh luôn cảnh giác không dám ăn gì. Sáng sớm uống được miếng nước, bây giờ trong bụng réo ầm lên rồi.
Liễu Nha nhanh chóng dọn thức ăn lên, hôm nay toàn là những món mà Chu Thư Nhân thích. Chu Thư Nhân đói bụng, cầm đũa lên liền há to mồm ăn. Trúc Lan thấy mà chua xót, không ngừng gắp thức ăn cho Chu Thư Nhân:
- Ăn từ từ thôi.
Bao tử Chu Thư Nhân có chút thức ăn, mới ăn chậm lại:
- Chờ mấy ngày nữa là xong cả rồi.
Trúc Lan hiểu được ý của Chu Thư Nhân, Hoàng thượng không có hành động lớn nào, phong ba sẽ nhanh chóng qua, Chu gia cũng có thể thả lỏng một chút.
- Ừm.
*****
Các phòng Chu phủ biết tin cha đã trở về, trái tim cũng trở về vị trí cũ. Khương Thăng kích động, nói:
- Biết bao nhiêu người làm quan nhiều năm mà còn không được thấy mặt Hoàng thượng, nhạc phụ đúng giỏi.
Tuyết Mai cắn đứt chỉ may, thả quần áo may cho con trai xuống và nói:
- Đừng thấy hoa nở mà ngỡ xuân về, hãy nghĩ xem cha ta không dễ dàng cỡ nào nhiều hơn đi.
Hôm nay không chỉ chủ tử Chu gia lo lắng, đến cả nô bộc cũng rất cẩn thận, nàng ấy không yên suốt cả một ngày.
Khương Thăng thở dài:
- Con đường đi đến quyền lực nào cũng sẽ bị nhuộm đầy máu.
Vì vậy, tính cách của y thật sự không thích hợp để đi trên con đường quyền lực. Sang năm y không tham gia thi cử, chờ đợt kế tiếp mới thi. Y định thi đậu cử nhân sẽ không thi nữa, y thích đi dạy học hơn. Mắng y không có tương lai cũng được, không có ý chí phấn đấu cũng được, y chỉ muốn sống bình yên.
*****
Hôm sau, thánh chỉ điều tra đã đến Bình Cảng, điều tra một số quan viên bị coi là đá kê chân từ đầu. Thánh chỉ ban ra, phong ba dần dần lắng xuống, Hoàng thượng thuận lợi tròng một cái khóa lên trên Hải Vụ Ti, chỉ còn chờ thời cơ thôi.
Thời gian trôi nhanh, sóng yên biển lặng hoàn toàn, Trúc Lan cũng sắp ở cữ xong. Bởi vì không phải ở cữ vào ngày mùa hè, cho nên Trúc Lan không quá cực khổ trong thời gian này, có Tống bà tử chăm sóc, mùi trên người Trúc Lan không tới nỗi nào, ít ra không khiến Chu Thư Nhân ngạt thở.
Triệu thị ở cữ xong trước Trúc Lan, nàng ta vừa khỏe lập tức qua thăm Trúc Lan. Biến cố lớn nhất trong nhà là có thêm hai đứa con nít. Cô cháu gái nhỏ của Trúc Lan vẫn còn uống thuốc, nhưng sức khỏe đỡ hơn nhiều, tiếng khóc cũng không còn yếu ớt như mèo kêu nữa. Xương Trung mỗi ngày một khác, Trúc Lan nghiêm túc lắng nghe Tống bà tử hướng dẫn, sữa mẹ rất tốt, sức khỏe thằng nhóc cũng tốt, sắp tám cân rồi.
Thấy sắp ở cữ xong, Trúc Lan thật sự không có ý định làm tiệc đầy tháng. Mặc dù phong ba qua đi, cô cũng không muốn. Cô chỉ hy vọng có thể kín tiếng một chút, tiếc là không được, ai bảo con trai út được Hoàng thượng ban tên cơ chứ. Trúc Lan lật xem danh sách món ăn do con gái viết, con bé làm việc càng ngày càng chu đáo, cô dùng ánh mắt bắt bẻ cũng không tìm ra được khuyết điểm nào lớn.
- Cứ làm theo danh sách món ăn này đi.
Tuyết Hàm nhận lại thực đơn, nói:
- Mẹ, bao nhiêu bàn ạ?
Trúc Lan: - Hôm đó chắc chắn sẽ có rất nhiều người tới, chuẩn bị cho dư một chút, 20 bàn.
Tuyết Hàm nhớ kỹ, cười nói:
- Mẹ, ở gần Bình Cảng quá tốt, Bình Cảng cái gì cũng có, còn có một số loại trái cây của nước khác nữa đấy.
Mấy ngày trước, trái cây Nhị ca mang về ăn rất ngon.
Trúc Lan: - Được rồi, mau đi làm việc đi, con có không ít chuyện để làm đâu đấy.
Tuyết Hàm: - Dạ.
Đợi muội muội đi, Tuyết Mai mới nói:
- Dung Xuyên lấy được tiểu muội đúng là có phước ba đời, tiểu muội mới có mấy tuổi mà đã có thể thu xếp Chu phủ chu toàn.
Trúc Lan kiêu ngạo, Tuyết Hàm là do một tay cô dạy dỗ mà, đương nhiên Tuyết Hàm cũng có khả năng học hỏi rất mạnh.
- Dung Xuyên đúng là rất có phước.
Tuyết Mai thầm thấy đáng tiếc, trong một tháng này, nàng ấy thường xuyên tháp tùng muội muội, cũng gặp một số tiểu thư nhà quan mời muội muội tới. Trong mắt nàng ấy, không ai sánh bằng muội muội. Nếu như muội muội còn chưa đính ước, nói không chừng sẽ có mối tốt hơn. Tuyết Mai lại trộm bật cười, nhìn mẹ đang trêu đệ đệ, cha mẹ thật sự không coi trọng xuất thân cao quý hay không, cha mẹ hy vọng tiểu muội được hạnh phúc thôi. Tuyết Mai cảm thấy ấm áp trong lòng, sinh ra ở Chu gia thật tốt.
Trúc Lan ngẩng đầu, hỏi:
- Sao lại nhìn mẹ như vậy?
Tuyết Mai: - Mẹ, con có chuyện này muốn nói với mẹ.