Trúc Lan thấy trong mắt Tuyết Mai tràn ngập ý cười, điều mà nàng ấy định nói chắc là chuyện vui.
- Chuyện gì?
Giọng nói của Tuyết Mai cũng nhuốm sắc thái vui vẻ, nói:
- Buổi chiều hôm qua, con và Đổng thị ăn cơm với nhau. Mẹ, thức ăn hôm qua cay xé lưỡi luôn, cả bàn toàn là món cay Tứ Xuyên, con ăn không được mấy miếng, mà Đổng thị còn cảm thấy không cay!
Trúc Lan hiểu ra, có thai phụ thích ăn chua, có thai phụ thích ăn cay.
- Con nghĩ Đổng thị có mang rồi hả?
Tuyết Mai gật đầu, đáp:
- Chắc vậy, hồi con mang thai Khương Mâu ăn cay rất giỏi, có điểm giống nhau.
Tuyết Mai vui thật, nếu không phải mẹ nói bởi vì viên phòng muộn thì nàng ấy đã tỏ thái độ lâu rồi. Tứ đệ năm nay mười chín, tuổi này người ta làm cha từ khuya kìa.
Trúc Lan tính ngày, khoé môi giật giật, có nên nói Xương Liêm và Đổng thị quá "chăm chỉ" không? Thật sự quá nhanh, Trúc Lan nhớ lại lời thề của Xương Liêm, cong cong đôi mắt:
- Chắc là con gái.
Tuyết Mai sửng sốt, nàng ấy không phải là người trọng nam khinh nữ, nhưng vẫn cảm thấy có con trai trước tốt hơn, ít ra có thể làm chỗ dựa cho muội muội. Nhớ lại năm xưa, Đại ca và Nhị ca không ít lần làm chỗ dựa cho nàng ấy đấy, một vài tên vô lại cũng không dám kiếm chuyện với nàng ấy. Có điều thấy Đổng thị ăn cay dữ quá, thật sự rất giống nàng ấy.
Tuyết Mai: - Chắc vậy, nhưng mà đôi khi cũng không chính xác lắm đâu.
Nhị tẩu nhà chồng mang thai cũng có thể ăn cay, nhưng lại sinh ra một thằng nhóc đấy thôi!
Trúc Lan: - Lát nữa con nhắn Tuyết Hàm mời đại phu đến khám thử.
Cô không nghĩ là Đổng thị không biết, Đổng thị không có kinh nghiệm nhưng bà tử bên cạnh có kinh nghiệm. Trúc Lan đoán là còn quá ít tháng, không dám chắc chắn, cho nên không mời đại phu.
Tuyết Mai vâng dạ, sau đó nói tiếp:
- Mẹ, mẹ cũng sắp ở cữ xong. Chúng con tới đây đã gần một tháng, chờ mẹ ra cữ, chúng con sẽ trở về ngay.
Trong một tháng này, tướng công tiến bộ rất nhiều, vậy là đủ rồi. Bọn họ không nên tiếp tục ở lại, ruộng đồng ở quê còn đang chờ bọn họ đấy.
Trúc Lan thật sự không nỡ, Tuyết Hàm và Ngô Ninh bận bịu, Lý thị bị Minh Huy quấn lấy thật chặt, Triệu thị phải trông chừng tiểu nữ nhi thời thời khắc khắc, còn Đổng thị thì vội vàng lo toan cho gia đình nhỏ của mình. Trong một tháng qua, gần như chỉ có Tuyết Mai bầu bạn với cô. Mấy cô cháu gái đều đang học phép tắc cả, Trúc Lan định bụng sau khi ở cữ xong sẽ tìm sư phụ dạy cầm kỳ thư họa cho Ngọc Sương và Ngọc Lộ. Tính ra, trên dưới Chu gia, từ Chu Thư Nhân đến Minh Thụy, không ai rảnh rỗi.
Tuyết Mai thấy mẹ không nói gì, biết mẹ không nỡ, nàng ấy cười nói:
- Bây giờ ở gần hơn rồi, mùa đông con lại tới nữa.
Đúng lúc để cho con cái học hỏi nhiều hơn. Tướng công không có chí hướng, nhưng con trai có. Con gái có ông ngoại và người ca ca đáng tin cậy thì vẫn có thể gả vào nhà tốt, học nhiều không thiệt đi đâu. Còn hai đứa bé song sinh, Tuyết Mai âm thầm thở dài. Hai đứa con này trông quá giống nhau, như vậy không tốt. Giống nhau không tốt cho tương lai của hai đứa, phải chi không giống thì hay phải biết. Vì vậy, toàn bộ tâm huyết của tướng công đều dồn hết vào Khương Đốc.
Trúc Lan cười nói: - Nói rồi đó nha.
Trúc Lan chờ Tuyết Mai đi ra ngoài, bảo Tống bà từ mang giấy bút tới. Cô nhanh chóng viết ra những thứ chuẩn bị mua cho con gái. Ở gần Bình Cảng thật sự có nhiều ưu thế, không thiếu của lạ.
*****
Một canh giờ sau, Đổng thị tự mình mò tới. Đổng thị ngượng tới đỏ mặt:
- Mẹ.
Trúc Lan khẽ cười: - Được bao lâu rồi?
Đổng thị cúi đầu, đáp: - Sắp hai tháng ạ.
Trong lòng Đổng thị chưa từng an yên giống như bây giờ, khoé môi không khỏi nhếch lên. Trước khi viên phòng, nàng ta nghĩ viên phòng xong sẽ có con. Sau khi viên phòng, nàng ta sợ mình không mang thai được, cứ mãi hù dọa bản thân nhỡ đâu vài năm cũng không có thai thì phải làm sao. May mà có rồi.
Trúc Lan thấy điệu bộ vui mừng của Đổng thị, không biết nói gì. Được rồi, có thai ở độ tuổi này ở cổ đại rất bình thường. Cho nên, cô nhất định phải ở chung với Tuyết Hàm lâu thêm vài năm.
- Muốn ăn cái gì cứ việc nói với nhà bếp, con đang mang thai, tiền cơm của Tứ phòng các con tăng lên gấp đôi mỗi tháng.
Đổng thị tươi cười ngọt ngào, đáp:
- Con cảm ơn mẹ.
Trúc Lan cười nói:
- Năm nay con là người đầu tiên được hưởng chế độ, sau này trong nhà có người mang theo đều sẽ được hưởng chế độ tương tự.
Trúc Lan nói xong, khoé môi giật giật. Hai vợ chồng Lão đại không tính sinh con nữa, cơ thể của Triệu thị bị tổn thương, hình như sau này chủ lực sinh con chuyển sang cho Đổng thị hết thì phải.
*****
Buổi tối, Xương Liêm biết mình sắp được làm cha thì kích động như điên. Hắn mới mười chín, người cùng trang lứa đều đã làm cha, bây giờ hắn cũng sắp được làm cha. Trúc Lan nghe trong giọng nói của Xương Liêm như kiểu "con trai của ta rất biết phấn đấu", cô không biết nói gì hơn. Chờ sinh ra rồi hẵng nói, nhỡ đâu là con gái thì sao.
Mấy hôm nữa tới ngày làm tiệc đầy tháng, Trúc Lan vừa xông mùi vừa tắm rửa. Thuốc xông do chính Tống bà tử điều chế, Trúc Lan tán thưởng đông y đúng là rất tuyệt. Bụng của Trúc Lan đã co lại đáng kể, nhưng vẫn còn béo và nhiều mỡ bụng. Không, phải nói mỡ khắp cơ thể không ít. Trong một tháng qua, để đảm bảo đủ sữa cho con trai uống, chế độ ăn uống của cô luôn đủ dinh dưỡng. Cũng may vóc dáng của cô ở cổ đại không quá thấp, mặc dù hơi béo nhưng không khó coi, trái lại bởi vì béo lên mà da dẻ càng mặn mà hơn.
Hôm nay có rất nhiều người đến dự, hầu như đủ mặt quan viên Tân Châu. Trúc Lan bước ra, Lưu thị tươi cười:
- Muội muội mau cho chúng ta nhìn tiểu công tử đi.
Được Hoàng thượng đặt tên đấy, mặc dù tên không hay lắm, nhưng cũng nở mày nở mặt.
Trúc Lan biết mấy vị phu nhân đến đây chủ yếu là muốn nhìn con trai mình, cô có muốn cản cũng không được. Cô ra hiệu cho Tống bà tử ôm thằng bé tới, rồi tự mình bế nó.
Lưu thị đã đi lên trước, nhìn thằng nhóc thật kỹ càng. Mới một tháng tuổi mà đã được Hoàng thượng đặt tên, đúng là làm cho người ta ghen ghét. Chỉ cần đứa nhỏ này không hư hỏng, tương lai sẽ rất xán lạn. Còn nhỏ nhưng vẻ ngoài khá ưa nhìn, Lưu thị nghĩ thầm may mà diện mạo Dương thị đẹp mắt, chứ giống Chu đại nhân thì uổng công Hoàng thượng đặt tên quá.
Lưu thị ngó mấy cái, rồi trở về chỗ ngồi. Tề thị bước tới, liếc xéo Lưu thị. Đều là người nhà của quan Tam phẩm, có cùng cấp bậc Thục nhân, Lưu thị có tư cách gì mà ngồi đằng trước.
- Lưu thục nhân phải nhìn cho thật kỹ nhé, việc đứa trẻ này chào đời có liên quan đến Lưu thục nhân còn gì.