Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 465: Lấy Đâu Ra Tự Tin



Trên mặt Trúc Lan lộ ra nụ cười, cô biết ngay mọi chuyện sẽ như thế này mà. Nơi này là Tân Châu, chứ không phải thành Lễ Châu. Lễ Châu là thành trì ở biên quan, thế lực không lẫn vào nhau cho nên không có quá nhiều lục đục. Thành Tân Châu, e hèm, bốc đại một vị quan nhỏ ra cũng là người có bối cảnh, huống chi Hải Vụ ti và Giám thị ti vẫn luôn hiềm khích với nhau, đấu đá bằng lửa giận thật. Nương tử của Mẫn đại nhân và Nhiễm đại nhân tất nhiên khỏi phải nói nữa, hai người bọn họ gặp nhau là thành chiến trường.

Trúc Lan bình tĩnh nhìn mấy vị phu nhân trong phòng nhanh chóng chia chiến tuyến ra, trong lòng thầm mắng một câu. Tề thị gây khó dễ cho Lưu thị trước mặt mọi người, nói trắng ra là cũng không tôn trọng chủ nhân bữa tiệc như cô chút nào. Trúc Lan cạn lời nhìn trời, đúng là không cần tôn trọng thật, ai bảo tỷ tỷ của Lưu thị là mẫu thân của Tam hoàng tử.

Lưu thị mân mê chung trà, nói:

- Tề thục nhân, ăn có thể bậy nhưng nói thì không được bậy. Ái chà, suýt nữa thì quên, Tề thục nhân có bao giờ giữ được cái miệng của mình đâu chứ. Gần nửa năm trôi qua rồi, chẳng hay Nhiễm tam tiểu thư có tìm được mối hôn sự nào êm hơn chưa ha?

Trúc Lan thấy Tề thị nhìn mình, trong lòng dâng lên linh cảm không lành. Đừng tưởng cô mới tới đây chưa lâu mà không biết chuyện của Nhiễm tam tiểu thư đấy nhé. Nói ra thì Nhiễm tam tiểu thư cũng chỉ là vật hy sinh thôi, Lưu thị và Tề thị đối đầu, Tề thị chủ động hãm hại con trai của Lưu thị trước, cho nên Lưu thị phá luôn nhân duyên của Nhiễm tam tiểu thư. Trúc Lan thầm nghĩ, hai bà cô này đều là nhân vật nguy hiểm.

Tề thị thật sự muốn b*p ch*t Lưu thị cho rồi, thị chỉ sinh được một đứa con gái, nhân duyên tốt đẹp lại bị phá hư. Tề thị cười nhạo:

- Không mượn quan tâm. Lưu tỷ tỷ nên quan tâm Mẫn tứ tiểu thư nhiều hơn mới phải, ta thật lòng chúc Mẫn tứ tiểu thư tìm được mối thiện duyên.

Trúc Lan thấy lạnh sống lưng, hai con người đó chắc là thù nhau tới chết còn thù. Nhân duyên của phụ nữ thời cổ đại thật sự đáng buồn, cho dù là thiên kim tiểu thư thì sao, hoặc là hôn nhân vụ lợi hoặc là trở thành bia ngắm, quá ít người có thể bình an gả cho một nhà không tệ. Trúc Lan cảm thấy không thể tiếp tục như thế này nữa, đừng gây sự vào ngày đầy tháng của con trai cô chứ. Cô nói với Tống bà tử bên cạnh:

- Lấy chữ Hoàng thượng ban cho ra đây, hôm nay là ngày Xương Trung đầy tháng, đúng lúc có thể treo lên.

Tống bà tử nhanh chân đi ra ngoài, bước chân hết sức nhẹ nhàng. Tống bà tử còn đang lo chủ mẫu không khống chế được, giờ thì yên tâm rồi.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, Lưu thị không tiếp tục nói. Thị liếc nhìn Dương thị, chắc chắn không phải trùng hợp, sớm không lấy muộn không lấy, vì sao lúc này Dương thị lại lấy nó ra? Vốn dĩ Dương thị không có ý định mang ra, nhưng nhìn thấy thị và Tề thị cãi nhau, bèn lấy ra để trấn áp bọn họ.

Tề thị trầm mặc nhìn thoáng qua, không tức giận mà còn cười rất vui vẻ. Trúc Lan bắt gặp, má nó đúng là cái tốt không linh cái xấu linh lắm. Bụng cô lại đau, Tề thị dòm ngó Xương Trí, mà Tề thị còn khó chơi hơn Lưu thị nhiều, ai bảo Tề thị có một người chị là mẫu phi của Tam hoàng tử chứ.

Tống bà tử mang chữ viết đã được lồng khung sẵn đến, cuối cùng bữa tiệc đầy tháng cũng yên ổn lại, ít ra không còn choảng nhau ngoài mặt. Cả đám nhiệt liệt khen chữ của Hoàng thượng, sau đó sẵn tiện khen tới đứa trẻ. Thằng bé cần ngủ, bởi vì nhiều người dẫn đến nhóc con chau mày, nên Trúc Lan lập tức bảo Liễu Nha bế thằng bé về phòng.

Tề thị nói bâng quơ:

- Nghe nói Ngũ công tử của Chu gia quanh năm không ở nhà, vẫn luôn bôn ba bên ngoài học hỏi.

Trúc Lan trộm nghĩ nghe nói cái mốc xì nè, mấy người đã điều tra rõ còn gì.

- Đứa nhỏ này không hiểu sự đời, trong lòng hay trong mắt nó chỉ có sách, nếu không đã không tháp tùng sư phụ đi học hỏi khắp nơi rồi.

Tề thị biết chứ, nhưng khuê nữ xảy ra chuyện, cho dù đã ép xuống rồi, ấy vậy mà vẫn không che giấu được chuyện bị từ hôn. Tề thị hận lắm, thị nghĩ tới nghĩ lui, Chu gia là thích hợp nhất.

- Đứa nhỏ có tâm tư đơn thuần, nghe là biết ngay nó là một đứa trẻ tốt.

Trúc Lan nghĩ thầm, tưởng cô không nhìn ra Tề thị đang trợn to mắt nói dối à. Lúc cô nói đến không hiểu sự đời, khoé miệng Tề thị có hơi run rẩy. Cô có thấy tội nghiệp Nhiễm tam tiểu thư, nhưng nếu muốn trách thì khó mà trách ai được, trách Lưu thị hả? Nhiễm đại nhân và Tề thị cũng làm rất nhiều chuyện, suy cho cùng, chỉ cần Nhiễm đại nhân nhúng tay vào thì bất kể người họ Nhiễm nào cũng đừng hòng bo bo giữ mình. Trúc Lan thở dài, Chu gia có khác gì đâu. Bây giờ con cái Chu gia hưởng thụ địa vị và giàu có do Chu Thư Nhân mang lại, nhưng đều phải trả giá đắt. Chẳng hạn Triệu thị bị sốc tinh thần, hay tên của con trai út, nguy hiểm đằng sau sẽ càng nhiều hơn trong tương lai. May mà bữa tiệc đã bắt đầu rồi, không ai nói chuyện gì nữa.

Sau khi tiễn khách về hết, Trúc Lan nhìn quà cáp mà chẳng thấy vui vẻ gì. Chu Thư Nhân nhận ra, bèn hỏi:

- Ở hậu viện xảy ra chuyện gì sao?

Trúc Lan lắc đầu, nói:

- Anh còn không yên tâm về em à, em rất lý trí và có chừng mực, không lớn chuyện được.

Chờ người đi rồi, Trúc Lan mới ngộ ra rằng, người ta hay nói tính khí Tề thị thất thường và xấc xược. Hôm nay Tề thị chủ động mắng Lưu thị, cô cũng nghĩ vậy. Nhưng mà Tề thị rời khỏi, Trúc Lan cẩn thận ngẫm lại, phát hiện tất cả đều đã nhìn lầm. Thật ra Tề thị đang thử Trúc Lan, sau đó Tề thị im lặng chính là minh chứng tốt nhất.

Chu Thư Nhân vỗ vai Trúc Lan, nói:

- Bà Chu, những tháng ngày nghỉ ngơi của em đã kết thúc rồi.

Quan quyến Tân Châu toàn là những người có quyền thế, quan hệ rắc rối phức tạp, đôi lúc đến cả anh cũng đau đầu.

Trúc Lan thở dài, không còn thời gian thảnh thơi, cho nên cô mới không ngăn cản khi con gái lớn nói không muốn tiếp tục ở lại đây nữa, cô không muốn Tuyết Mai bị cuốn vào.

- Phải rồi, đây là danh mục quà tặng của thái tử, còn đây là danh mục quà tặng của bốn vị hoàng tử khác.

Chu Thư Nhân nhướng mày: - Ngũ hoàng tử?

Trúc Lan rút danh mục quà tặng ra, nói:

- Đây đây, quà tặng không có gì quá đắt tiền, nhưng rất có lòng. Con trai chúng ta tuổi ngựa, nên tặng tạo hình 12 tư thế của loài ngựa.

Chu Thư Nhân điểm lại danh mục quà tặng, nói:

- Thái tử và các vị hoàng tử khác thì anh còn hiểu được, vị tiểu hoàng tử không có tiếng tăm gì này có ý gì vậy?

Chu Thư Nhân thật sự chưa từng chú ý đến vị hoàng tử này. Chủ yếu là vì anh thấy cùng cha cùng mẹ, hoàn toàn là cùng một giuộc với thái tử rồi. Tình huống trước mắt cho thấy, xác suất Thái tử đăng cơ rất lớn, đi theo phía sau Thái tử là ổn định nhất. Có thái tử che mưa chắn gió, một khi Thái tử đăng cơ, chính là nằm ở vị trí người thắng. Trong số các vị hoàng tử, có thể nói Ngũ hoàng tử là hạnh phúc nhất.

Trúc Lan: - Chỉ có thể nói "quả nhiên là hoàng tử" thôi.

Người nào cũng có dã tâm ngồi lên ngôi vị hoàng đế.   

Chu Thư Nhân hết biết nói gì, không tính Thái tử, chỉ nói Nhị Tam Tứ thôi, chẳng có vị nào là đèn cạn dầu cả, Ngũ hoàng tử lấy đâu ra tự tin và can đảm vậy?