Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 466: Nhiễm Tam Tiểu Thư



Trúc Lan ghi chép tất cả quà cáp trong ngày đầy tháng của con trai xong và niêm phong lại hết, quà tặng thật sự rất nhiều. Lễ tắm ba ngày và đầy tháng thôi mà đồ đạc của thằng nhóc này đã đầy mấy cái rương rồi. Trúc Lan thật sự muốn đổi thành bạc hết, bạc sinh bạc tốt hơn là cứ luôn khóa trong rương. Tiếc là Chu gia không được bán quà nữa, nếu không là chết cả Chu gia.

Chu Thư Nhân xoa bóp bả vai cho Trúc Lan, nói:

- Em vất vả rồi.

- Vất vả thì không vất vả, nhưng mà nhà kho trong nhà không đủ chứa đồ. Mấy năm gần đây tích góp của cái khá nhanh, cứ cất hết mớ này đến mớ khác thật sự quá đáng tiếc.

Chu Thư Nhân: - Tuyết Mai sắp phải trở về còn gì, chọn một số món cho con bé mang về nhà, rồi chọn thêm ít thứ gửi tặng trường tộc.

- Ừm.

Chu Thư Nhân kéo Trúc Lan đứng dậy, nói:

- Nay mệt cả ngày rồi, đi ngủ sớm đi.

Trúc Lan thật sự mệt không còn sức, đáp: - Ừm.

*****

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan vừa mới lựa chọn được vài món đồ để con gái mang về thì Liễu Nha tới báo:

- Có Tề thục nhân tới ạ.

Trúc Lan cũng đoán được là sẽ đến, bèn nói:

- Mau mau mời vào, đúng rồi, còn tiểu thư nữa, hôm nay chỉ gọi một mình tiểu thư tới thôi.

Ngô Ninh thì thôi, thật ra Trúc Lan rất muốn dẫn Ngô Ninh theo bên mình mọi lúc mọi nơi để nàng ấy được mở mang đầu óc. Thế nhưng thanh danh của Ngô Ninh bày ra đó, nhóm quan quyến phẩm cấp cao sẽ không tôn trọng Ngô Ninh, cô không muốn Ngô Ninh lại bị người ta soi mói giống như món hàng.

Liễu Nha: - Vâng.

Trúc Lan đi tới sảnh chính, Tề thị đến cùng con gái, Trúc Lan đứng dậy chào tiếp đón:

- Thục nhân, mời vào bên trong.

Tề thị cười nói:

- Ta và muội muội có thể nói là mới gặp đã thấy thân quen, trước kia vẫn luôn muốn tới, tiếc là muội đang ở cữ. Bây giờ muội đã ở cữ xong rồi, ta cũng rảnh rỗi không có việc gì nên tới đây chơi.

Trúc Lan tin, mới là lạ. Rõ ràng là dẫn con gái theo cho cô xem thì có. Cô cười nói:

- Mời vào bên trong.

Sau khi Tề thị ngồi xuống, nói:

- Đây là khuê nữ của ta, Nhiễm Nghiên, năm nay 16.

Nhiễm Nghiên kín đáo siết chặt khăn tay, nàng ấy biết mẹ muốn tốt cho mình, nhưng nàng ấy sợ. Làm gì có ai đối đãi thật lòng với nữ tử bị từ hôn cơ chứ, cũng không biết nương tử của Chu đại nhân biết được bao nhiêu chuyện. Nàng ấy cảm thấy lòng mình thật ảm đạm.

- Ra mắt cung nhân.

Trúc Lan nhướng mày, ấn tượng của cô về Nhiễm tam tiểu thư không tới nỗi nào, đáp:

- Tam tiểu thư mau mau đứng dậy.

Nghiễm Nhiên cười nhạt, nàng ấy không nghĩ Chu gia không biết chuyện của mình. Cho dù nàng ấy vô tội thì sao, từ hôn chính là từ hôn, vết nhơ đã dính trên người nàng ấy.

- Đa tạ cung nhân.

Tề thị thấy lòng quặn thắt, con gái của thị rất tốt, không nói tới chuyện tài hoa, chỉ nói tính tình thì thị nghĩ không có một vị tiểu thư nào sánh bằng. Thị chỉ có mỗi một đứa con gái, thị không cam tâm, bảo bối mà thị nâng niu và cầm tay hướng dẫn quản gia từ nhỏ, xuất sắc mọi mặt. Trước khi bị từ hôn, con gái là người rộng rãi cỡ nào. Bây giờ ra ngoài cứ phải lo lắng cẩn thận, trên mặt chẳng còn nụ cười vui vẻ nữa.

Trúc Lan thở dài trong lòng, Nhiễm tam tiểu thư rất giống Tề thị - người có nét mặt tươi sáng, con gái giống mẹ, lẽ ra Nhiễm Tam tiểu thư cũng là người sáng sủa. Dáng vẻ cẩn thận và ảm đạm giống như hiện tại thật không phù hợp. Cô nhìn thoáng qua Tề thị, nhớ lại những tin tức mà cô biết, ít ra Tề thị là một người mẹ tốt.

Kể ra thì Nhiễm đại nhân nổi tiếng sợ vợ, Tề thị là người vợ kế. Vợ trước của Nhiễm đại nhân để lại hai đứa con gái. Sau đó Nhiễm đại nhân cưới Tề thị, Tề thị vào cửa lập tức đuổi hết thiếp thất. Hiện tại Nhiễm phủ không có một tiểu thiếp nào, chỉ có hai người thông phòng già cỗi. Đúng rồi, Tề thị không ít lần lấy chuyện này ra chọc tức Lưu thị, ai bảo Mẫn phủ có cả đống thiếp thất.

Tuyết Hàm tiến vào, chào hỏi một cách quy củ:

- Thục Nhân, Nhiễm tiểu thư.

Tề thị cười nói: - Mau đứng lên đi.

Tề thị thầm nghĩ, hôm qua chỉ nhìn thoáng qua tiểu thư Chu gia. Thị khá bắt bẻ, nhưng vẫn có chút cảm tình với Chu tiểu thư.

Tuyết Hàm đứng dậy, rồi đi sang bên cạnh Trúc Lan, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Nhiễm tam tiểu thư. Hôm qua nàng không có ở trong phòng, nhưng cũng nghe được một vài tin tức. Hôm nay lại gặp Nhiễm tam tiểu thư, trong lòng ngộ ra.

Trúc Lan thấy Nhiễm tam tiểu thư không được tự nhiên, bèn nói với Tuyết Hàm:

- Sắp vào hạ rồi, cảnh trí trong vườn chắc chắn rất tuyệt, con và Nhiễm tam tiểu thư đi ra ngoài vườn tản bộ đi.

Tuyết Hàm: - Dạ.

Nhiễm tam tiểu thư trộm thở phào nhẹ nhõm, nàng ấy cũng không muốn ở trong phòng. Thấy mẫu thân gật đầu, nàng ấy nhanh chân bước theo.

Tề thị đợi con gái đi hẳn, hôm nay thị không tự chủ trương tới đây, mà thị đã bàn với lão gia rồi, lão gia cũng ủng hộ nên trong lòng Tề thị càng thêm tự tin.

- Sang năm Chu ngũ công tử sẽ tham gia thi hương nhỉ?

Trúc Lan mỉm cười, gật đầu:

- Đứa nhỏ này thì không cần gấp, nó còn quá nhỏ, chưa chắc thi đâu.

Đây không những là ý của cô và Chu Thư Nhân, mà cũng là ý của Hứa tiến sĩ. Xương Trí quá trẻ, đầu óc đơn thuần, còn cần tôi luyện. Vả lại, Chu Thư Nhân cũng không dự định cho cả Xương Liêm và Xương Trí thi chung một đợt.

Tề thị sửng sốt, rồi nhanh chóng hiểu ra. Chu gia còn một vị Tứ công tử, so sánh giữa hai vị công tử thì Chu đại nhân coi trọng Tứ công tử hơn. Tề thị há miệng định nói, nhưng nghĩ đến vẻ mặt ảm đạm của con gái, cuối cùng thị không nói thêm gì nữa. Thị không muốn làm con gái khó xử, chuyện này không vội, thị chỉ cười cười không hề hé răng.

Trúc Lan tưởng đâu Tề thị sẽ tiếp tục nói, thấy Tề thị cúi đầu uống trà, cô thở dài trong lòng. Có vẻ Tề thị đang lo cho con gái, đây mới thật sự là Tề thị. Tề thị thâm tàng bất lộ, không phải kiểu người xúc động, tất nhiên thị cũng là một người mẹ tốt.

*****

Trong vườn, Tuyết Hàm và Nhiễm Nghiên đang ngồi trong đình. Tuyết Hàm khách khí nói:

- Đây là trà hoa mới ra, Nhiễm tỷ tỷ nếm thử.

Nhiễm Nghiên mỉm cười nhấp môi một chút: - Trà ngon.

Tuyết Hàm: - Tỷ tỷ thích thì hãy uống nhiều một chút.

Nghiễm Nhiên nhìn vào mắt của Chu tiểu thư, trong lòng dễ chịu chút đỉnh. Trong nửa năm qua, nàng ấy không dám ra cửa, dần dần mới chịu nhận lời mời hội họp của một số người. Nàng ấy đã nghe quá nhiều lời nói xấu xí sau lưng, thành ra phòng bị với tất cả mọi người. Ánh mắt của Chu tiểu thư không có ý thăm dò hay đánh giá, khiến nàng ấy hơi vui mừng.

- Cảm ơn.

Tuyết Hàm cong mắt, nàng luôn cảm thấy Nhiễm tiểu thư cười quá gượng gạo, bây giờ thuận mắt hơn hẳn. Tuyết Hàm quay đầu nhìn cảnh trí trong vườn, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại một chỗ, nàng chớp mắt rồi đứng dậy thật nhanh.

- Nhiễm tỷ tỷ, chúng ta ra đây được một lúc rồi, hay là quay vào nhà đi.

Nghiễm Nhiêm cũng cảm thấy ngồi khá lâu, chẳng qua khó khăn lắm mới được thả lỏng lại phải căng thẳng như trước. Không biết mẫu thân có nói gì không, chờ lần sau gặp Chu tiểu thư, không biết Chu tiểu thư có dùng ánh mắt khác thường đánh giá nàng ấy hay không.

Tuyết Hàm nói: - Thấy Nhiễm tỷ tỷ thích trà hoa này, ta vẫn còn khá nhiều, để ta tặng tỷ tỷ một ít.

Nhiễm Nghiên cười nhạt: - Được, cảm ơn.

Tuyết Hàm: "..."

Người này lại đeo cái mặt nạ giả tạo lên nữa rồi, nàng nhìn mà thấy bực mình.

Bên chỗ Trúc Lan cũng đã nói xong, Tề thị không nói thêm gì khác thường, thị chỉ hàn huyên ít chuyện tầm phào với Trúc Lan mà thôi. Nghe có vẻ là chuyện tầm phào nhàm chán, nhưng lộ ra không ít tin tức. Ít nhất, Trúc Lan biết được trong phủ nha của thành Tân Châu có một vị quan bát phẩm là họ hàng xa của Lưu thị.

Sau khi tiễn mẹ con Tề thị về, Trúc Lan bèn hỏi con gái:

- Sao mới đó mà đã trở lại rồi?

Tuyết Hàm cảm thấy đừng nói tốt hơn, nàng cười trả lời:

- Mẹ, con thấy Nhiễm tiểu thư không có tâm trạng tán gẫu, cho nên mới trở về luôn.

Trúc Lan nghe tiếng con khóc, không rảnh hỏi đến cặn kẽ:

- Mẹ đi coi đệ đệ con, con có muốn đi cùng không?

Trong lòng Tuyết Hàm còn đang lo lắng một chuyện, đáp:

- Không ạ, con vẫn còn vài khoản tiền chưa tính xong.

Trúc Lan vuốt tóc Tuyết Hàm, nói:

- Vất vả cho con rồi.

Không có con bé này thì cô sẽ bận bịu lắm.

Tuyết Hàm cong mắt, đáp:

- Không vất vả ạ.