Trúc Lan lo cho con trai, vội vàng rời khỏi. Tuyết Hàm và hai người nha hoàn đi ra ngoài, vừa đi vừa hỏi:
- Các ngươi có thấy gì không?
Lưu Cẩn và Lưu Ly cúi đầu, bọn họ hiểu ra, nhìn thấy cũng phải nói là không nhìn thấy.
- Nô tỳ không thấy gì hết.
Tuyết Hàm nói đầy ẩn ý:
- Nghĩa là đã thấy cả rồi.
Hai người Lưu Cẩn và Lưu Ly cúi đầu thấp hơn, tiểu thư càng ngày càng giống chủ mẫu.
- Vâng ạ.
Ánh mắt Tuyết Hàm trở nên sắc bén:
- Nhìn thấy cũng phải vờ như không nhìn thấy gì.
Lưu Cẩn và Lưu Ly căng thẳng trong lòng, vội nói: - Vâng ạ.
Tuyết Hàm lo lắng không yên, nhanh chóng quay trở về viện. Vừa tiến vào viện đã thấy Ngô Ninh tỷ tỷ đang ngồi trên ghế, chăm chú nhìn vào túi tiền trong tay. Tuyết Hàm cau mày ngồi xuống, ra hiệu cho đám nha hoàn lui ra, đến cả Vệ bà tử và Thủy bà tử cũng không được ở lại. Lúc này Ngô Ninh mới nhận ra là Tuyết Hàm đã về, bèn hỏi:
- Khách về rồi à?
Tuyết Hàm dùng một tay đỡ trán, nhìn thẳng vào mắt Ngô tỷ tỷ, hỏi:
- Tỷ tỷ, tỷ có ý với Thi công tử sao?
Nàng và mẹ đã từng lo sợ chuyện này, nhưng mà quan sát thật lâu thấy không có vấn đề gì nên nàng cũng không nghĩ nhiều nữa. Ấy vậy mà hồi nãy lúc ở vườn hoa bắt gặp, nàng cũng được coi là người từng trải, chắc chắn không thể nhìn lầm ánh mắt của Ngô Ninh tỷ tỷ.
Ngô Ninh cứng đờ, đáp:
- Ta không hiểu muội muội đang nói gì.
Tuyết Hàm: - Bây giờ trong viện ngoài chúng ta không còn ai khác, lúc nãy trong vườn muội đã nhìn thấy hết rồi, tỷ muốn tặng túi tiền cho Thi công tử đúng không?
Ngô Ninh giật thót, hoảng loạn lắc đầu:
- Không phải, đây là túi tiền của tỷ. Túi tiền của tỷ bị Minh Thụy cầm đi còn gì, cuối cùng nó lại đánh mất, không ngờ Thi công tử nhặt được, đúng lúc gặp tỷ nên đưa cho tỷ thôi.
Tuyết Hàm thầm mắng Minh Thụy một câu, tiểu tử này đi theo Minh Đằng nên cũng hết sức bướng bỉnh. Sau đó nàng híp mắt nói:
- Tỷ tỷ.
Tuyết Hàm bỗng ngậm miệng lại. Ngô Ninh tỷ tỷ thích hoa mai, nhưng chỉ thêu lên túi tiền, hiếm khi thấy trên quần áo. Vị trí thêu trên túi tiền cũng khá kín đáo, chỉ sợ người khác nhặt được rồi lại làm thơ. Ngô Ninh là người cẩn thận nhất nhà, người không quen biết sẽ không đoán ra Ngô Ninh tỷ tỷ. Thi công tử nhặt được một cái là biết ngay của tỷ tỷ, ồ, thật sự để ý.
Ngô Ninh hết sức căng thẳng, nàng ấy rất sợ Tuyết Hàm muội muội. Ban đầu Tuyết Hàm muội muội đã rất giống thẩm thẩm rồi, bên cạnh lại có Thủy bà tử chỉ bảo mọi lúc mọi nơi, không dễ gì dối gạt muội muội, chi bằng thẳng thắn thành khẩn. Nàng ấy vội nói:
- Tỷ rất ít khi nhìn thấy Thi công tử, chúng ta thật sự không có gì hết, muội đừng nghĩ nhiều.
Tuyết Hàm chăm chú nhìn Ngô Ninh tỷ tỷ, người tỷ tỷ này thật sự làm cho người ta thương tiếc, nhất là vừa mới nghe thấy Ngô tỷ tỷ lẩm bẩm: không có khả năng. Tuyết Hàm thở dài, nói:
- Muội sẽ không nói lại chuyện này với mẹ đâu.
Ngô Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Cảm ơn muội muội.
Tuyết Hàm thấy đau lòng lắm, chính vì trong lòng tỷ tỷ hiểu rõ tất cả, mới càng khiến người ta thấy đứt ruột đứt gan.
Tuyết Hàm tưởng đâu không ai biết, thật ra Trúc Lan đã lập tức nhận được tin tức rồi. Tống bà tử quản lý người ở, không thể qua mặt Trúc Lan bất kỳ chuyện gì. Trúc Lan chờ một lúc mà Tuyết Hàm không đến, bèn cười nói với Tống bà tử:
- Ngươi đi bảo nhóm người ở quản cho tốt cái miệng của bọn họ.
Tống bà tử cúi đầu, đáp: - Vâng.
Trúc Lan ôm con trai, nói:
- Chị gái của con đã trưởng thành rồi, có suy nghĩ của riêng mình. Rõ ràng Ngô Ninh lớn hơn chị con, nhưng trái lại chị con phải sắm vai tỷ tỷ.
Nhóc con nghe không hiểu, cứ phun phèo phèo như đang nói chuyện. Trúc Lan hôn đôi bàn tay nhỏ nhắn của con, suy nghĩ trong đầu, vì vậy cần phải tìm thêm vài vị sư phụ nữa, xếp kín chương trình học, cũng không còn đầu óc mà suy nghĩ vẩn vơ. Có thể áp dụng luôn cách của Chu Thư Nhân, viết nhiều đọc nhiều tương đối hay ho.
Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan tiễn cả nhà Tuyết Mai về. Lần này Chu lão nhị về quê cùng họ, Chu lão nhị nghĩ tới nghĩ lui quyết định không mua cửa hàng ở Kinh Thành, hắn định mua ở quê, sẵn tiện trở về thăm thôn Chu gia.
Đồ đạc Trúc Lan cho Tuyết Mai, không tính quà tặng, chỉ tính quần áo và thức ăn đã chất đầy một chiếc xe ngựa. Bọn trẻ không nỡ rời đi, Trúc Lan cũng từng nghĩ tới chuyện có nên giữ Khương Mâu lại hay không, nhưng suy nghĩ vừa nảy ra đã bị dập tắt ngay lập tức. Khương Thăng chỉ muốn an yên, dù sao đi nữa Khương Mâu cũng không thể nào tách khỏi Khương gia. Chi bằng cứ để Khương Mâu trưởng thành một cách bình lặng ở Khương gia, tránh trường hợp được nuôi bên cạnh Trúc Lan dẫn đến có nhiều tham vọng, mưu cầu những thứ xa vời, cuối cùng làm hại chính mình.
Tiễn cả nhà Tuyết Mai xong, Trúc Lan lập tức gặp gỡ mấy vị tiên sinh (thầy) đã được tìm sẵn. Hai vị tiên sinh này là do Đồng tri nương tử Đào thị giới thiệu, đã từng dạy cho con gái của thị. Trong hai vị tiên sinh, một vị họ Triệu, am hiểu thi hoạ. Một vị hoạ Lưu, cầm kỳ không tệ. Coi như có đủ cầm kỳ thi hoạ. Đào thị là nữ tử xuất thân từ nhà trâm anh thế phiệt, tiêu chuẩn rất cao, Trúc Lan hoàn toàn yên tâm.
Nói tới Đào thị, Trúc Lan thật sự không ngờ cô và Đào thị có thể nói chuyện với nhau. Thị hống hách thì hống hách thật, nhưng họ tiếp xúc tương đối hòa hợp, thái độ trước sau thay đổi rất nhiều. Người như Đào thị chắc chắn sẽ có kiêu ngạo nhưng tuyệt đối không hàm hồ với những người thị chấp nhận. Tựa như Chu Thư Nhân thường xuyên nhắc đến Uông đại nhân, Chu Thư Nhân khá thích Uông đại nhân.
Hôm nay gặp mặt tiên sinh, sắp xếp ổn thoả chương trình dạy học, ngày mai các cô nương Chu gia đều phải đi học. Nhà Trúc Lan không có đàn, bèn bảo Đinh quản gia đi mua. Sau đó cô gọi Ngọc Sương và Ngọc Lộ tới, Trúc Lan nhìn ngoại hình của Ngọc Sương, cảm thấy may mà Chu Thư Nhân thăng tiến cấp tốc, lại là tâm phúc của Hoàng thượng. Chứ không chờ thêm hai năm nữa xem, dung mạo của Ngọc Sương chính là mối nguy.