Ngọc Sương tự sờ mặt mình, hỏi:
- Bà nội, trên mặt con dính thứ gì sao?
Trúc Lan: - Không có, chẳng qua bà nội ngắm mặt Ngọc Sương tới thất thần thôi. Ngọc Sương lớn lên không biết được lợi cho kẻ nào!
Trúc Lan rầu thật, cũng sợ Ngọc Sương trở thành đối tượng bị người ta lợi dụng. Trúc Lan kéo tay Ngọc Sương qua, nói:
- Ngày mai phải đi học rồi, kiểu tóc của con cần phải thay đổi một chút, chịu khó nha con.
Chu gia không cần tiểu thư tiếng lành đồn xa, quá xuất chúng không hay lắm, khiêm tốn mới dễ sống. Cô và Chu Thư Nhân không lợi dụng các cháu gái để đi đường tắt, bọn họ còn làm trưởng bối Chu gia ngày nào thì sẽ che chở Chu gia ngày đó. Trúc Lan thừa nhận, cô và Chu Thư Nhân có bất công, ai bảo bọn họ cũng là con người, thế nhưng bọn họ chưa từng lơ là con cái của mấy đứa con Chu gia.
Ngọc Sương cười nói:
- Bà nội, bà nội không nhắc thì con cũng sẽ thay đổi kiểu tóc thôi ạ.
Mặc dù nàng ấy không xuất sắc như cô cô, nhưng cũng do chính bà nội nuôi dạy từ bé đến lớn. Nàng ấy hiểu được kín tiếng một chút sẽ dễ sống hơn, háo thắng hơn thua không tốt. Nữ tử như nàng ấy không cầu danh lợi gì cả, trước giờ nàng ấy vẫn luôn dựa vào Chu gia, không gây thêm phiền phức cho Chu gia, nàng ấy mới hạnh phúc được.
Trúc Lan thấy xót cô cháu gái hiểu chuyện thế này. Hồi bé, cô bé không thể hiểu quá nhiều điều, còn hay bám lấy các ca ca mình. Lớn hơn một chút, trái lại trở thành đứa hiểu chuyện nhất. Tâm tư của Triệu thị và Chu lão nhị ra sao, con bé này hiểu hết đấy, cho nên nó luôn cố gắng làm mọi thứ thật tốt. Ngọc Sương không những yêu cầu bản thân nghiêm khắc, mà còn rất ra dáng tỷ tỷ, nàng ấy thường xuyên quán xuyến Minh Thụy, kiên nhẫn dạy bảo Ngọc Lộ. Cho dù Ngọc Lộ không quá thông minh, Ngọc Sương vẫn luôn sẵn lòng hướng dẫn. Bây giờ, Ngọc Lộ giống như cái đuôi nhỏ của Ngọc Sương vậy. Nếu nói Minh Vân là trưởng tôn ưu tú khiến Chu Thư Nhân hài lòng, thì Ngọc Sương cũng là trưởng tôn nữ khiến Trúc Lan hài lòng.
Trúc Lan ôm chầm lấy Ngọc Sương , nói: - Đứa bé ngoan.
Bà nội hứa sẽ tìm cho con một người đáng tin cậy để phó thác cả đời.
*****
Buổi tối, Trúc Lan cứ kéo Chu Thư Nhân đang chơi với con trai ra:
- Em nói với anh cái gì anh có nghe rõ không vậy?
Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, nói:
- Nghe rõ, em nói năm lần rồi đấy.
- Nghe rõ mà anh còn không biết ừ hử gì một tiếng.
Chu Thư Nhân cảm thấy mình thật oan uổng, nói:
- Lần đầu em nói, anh có ừ rồi.
Trúc Lan cẩn thận ngẫm lại, hình như có đáp lại cô thật.
- Anh nhớ là được rồi, nhớ phải để ý mấy thằng nhóc mà anh coi trọng đấy.
Chu Thư Nhân đặt con trai xuống, nói:
- Em lo lắng chuyện chung thân đại sự của Ngọc Sương sớm quá, con bé mới có bao lớn, từ từ không vội.
- Sao lại không vội, bây giờ toàn là đính ước từ thuở còn thơ, em sợ mối tốt bị chọn đi trước hết rồi. Tiếc là không thể tìm con rể nuôi từ bé nữa.
Trúc Lan thấy tiếc vô cùng, nếu dung mạo của Ngọc Sương bình thường một chút, cô và Chu Thư Nhân hoàn toàn có thể khống chế nuôi con rể trong nhà. Có điều nói đi cũng phải nói lại, cho dù thật sự bình thường, cũng không cần tìm con rể nuôi từ bé làm gì, tìm nhà thích hợp gả luôn cho lành.
Chu Thư Nhân cũng rất thích cô cháu gái này, hai vợ chồng Lão Nhị không ra gì, nhưng con gái của bọn họ rất được.
- Nữ tử Chu gia đều rất giỏi giang.
Trúc Lan cười nói:
- Đây là vấn đề di truyền, chắc chắn là di truyền từ mẹ anh đấy.
Trong trí nhớ, mẹ chồng của nguyên thân không chỉ thấu tình đạt lý, mà còn cực kỳ thông minh.
Chu Thư Nhân cũng có khá nhiều ký ức, đáp:
- Chắc là vậy thật.
*****
Buổi trưa hôm sau, Đinh quản gia mừng rỡ vào báo:
- Ngũ công tử về rồi ạ.
Trúc Lan sửng sốt, cô vẫn luôn nghĩ Xương Trí không trở về nhà cũng tốt, cô còn có cớ thoái thác mấy vụ hôn ước vụ lợi, không ngờ Xương Trí lại về. Trúc Lan ý nhị nói với Tống bà tử:
- Chẳng lẽ nhân duyên của Xương Trí thật sự tới rồi?
Tống bà tử: - … Nô tỳ không biết.
Có điều vừa khéo, Ngũ công tử không ở nhà, chủ mẫu còn đang vui mừng. Bây giờ công tử trở về, là tự chui đầu vào rọ.