Trúc Lan nghe được tiếng bước chân, đã thấy Xương Trí đang đi nhanh vào đại sảnh. Trúc Lan sợ Xương Trí ngã, vội nói:
- Đi từ từ thôi, cẩn thận dưới chân.
Xương Trí nghe thấy giọng nói dịu dàng của mẹ, bước chân chậm lại một chút. Hắn cẩn thận quan sát mẹ, trên mặt lộ ra nụ cười. Mẹ bình an thì tốt quá rồi, sau đó hắn nói với vẻ vô cùng áy náy:
- Mẹ, con nhớ rõ ngày mẹ sinh, con đã tính toán ngày tháng đâu vào đó rồi, nhưng mà bị trì hoãn dọc đường. Mẹ, con xin lỗi vì không trở về ở bên cạnh mẹ.
Ánh mắt Trúc Lan dịu đi, đứa nhỏ này chỉ không để ý chuyện vặt mà thôi, chứ vẫn luôn nhớ đến người trong nhà. Cô vẫy tay bảo:
- Lại đây, để mẹ xem kỹ cái nào.
Gương mặt Xương Trí ửng đỏ, hắn thật sự không giỏi biểu lộ tình cảm: - Dạ mẹ.
Trúc Lan nắm lấy cánh tay Xương Trí, nói:
- Gầy đi nhiều quá, vóc dáng lại cao. Mới đó mà Xương Trí cũng trưởng thành rồi.
Sắc mặt Xương Trí lại càng đỏ hơn, bên tai văng vẳng lời trêu chọc của sư phụ, bảo hắn tới tuổi đính ước rồi.
- Dạ mẹ.
Hiếm lắm mới có cơ hội nhìn thấy Xương Trí thẹn thùng, quả nhiên là đã đến tuổi.
- Xem ra thật sự nên tính chuyện hôn sự cho con.
Tay chân Xương Trí trở nên luống cuống, sư phụ trêu chọc khác mẹ, mẹ có thể quyết định chuyện này. Hắn vội xua tay:
- Mẹ, con còn nhỏ mà.
Trúc Lan xoa đầu Xương Trí, hơn một năm qua thằng nhóc này cao lên không ít, vóc dáng từa tựa Chu Thư Nhân.
- Con à, con đã về rồi thì cũng đừng mong có thể chạy thoát.
Bây giờ còn chưa đính ước, sau này lại càng phiền phức hơn, chi bằng quyết định sớm một chút thì hơn.
Xương Trí: - … Hay là để con đi tiếp?
Trúc Lan: - … Ha ha.
Xương Trí ngậm miệng, cứ cảm thấy mở miệng là sẽ bị đánh.
Trúc Lan nhìn Xương Trí, lần này không chật vật lắm, nên lấy làm lạ:
- Con tự mình trở về à?
Xương Trí hơi không bắt kịp suy nghĩ của mẹ, thành thật trả lời: - Dạ.
Trúc Lan đứng dậy đi hai vòng quanh người Xương Trí, quần áo sạch sẽ, hoàn toàn không giống người vừa đi đường.
- Mẹ thấy mẹ nên tăng tiền tiêu vặt cho Kỳ Mặc thôi.
Xương Trí lập tức ngộ ra, trên mặt có chút mất tự nhiên:
- Mẹ, con có mang quà về cho mẹ đấy.
Trúc Lan cảm thấy hứng thú, đây là lần đầu tiên thằng nhóc này ra ngoài mà biết mang quà về nhà.
- Mang đến đây xem.
Xương Trí gọi Kỳ Mặc, Kỳ Mặc lập tức ôm hộp tiến vào. Xương Trí trịnh trọng đặt hộp lên bàn, nói:
- Mẹ, con mua cho mẹ cây quạt, mẹ xem thử xem thích không?
Trúc Lan rất thích, là một chiếc quạt tròn thêu cả hai mặt, tay cầm bằng ngọc chạm vào mát lạnh. Cô tò mò nhìn Xương Trí, hỏi:
- Thật sự là con lựa sao?
Nhìn kiểu gì cũng thấy không giống. Mang quà về đã dị lắm rồi, còn chọn được một món quà vừa ý thế này.
Xương Trí "ừm" một tiếng, vẻ mặt vẫn mất tự nhiên:
- Mẹ, mẹ đừng hỏi nữa, con hơi mệt mỏi, con về viện rửa mặt trước ạ.
Trúc Lan còn đang sửng sốt, trơ mắt nhìn Xương Trí chạy biến. Lúc cô hoàn hồn, Kỳ Mặc cũng đi theo rồi. Trúc Lan quay đầu nói với Tống bà tử:
- Sao thằng nhóc này cứ quái quái thế nhỉ?
Cô chỉ hỏi thăm thôi mà, Xương Trí lại bỏ chạy cứ như bị dẫm phải đuôi.
Tống bà tử mím môi cười nói:
- Có khi nào Ngũ công tử để ý cô nương nào rồi hay không?
Trúc Lan ngạc nhiên mở to hai mắt, thật sự làm cô chấn động. Trong nhận thức của Trúc Lan thì thằng nhóc này chủ động thích cô nào là rất khó. Có điều, từ sau khi cô nhắc tới hôn sự, Xương Trí lập tức thẹn thùng. Trúc Lan xoa cằm, cô nương nhà nào cao tay ấn dữ vậy, đủ tính chủ động à nha!
Trúc Lan cần được bình tĩnh một lúc, mặc dù dân phong ở triều đại này khá thoáng, nhưng vẫn rất ít nữ tử chủ động. Muốn để lại ấn tượng trong lòng Xương Trí thì không phải cứ chủ động vừa vừa là đủ đâu, mà rất bạo dạn. Cô nhìn cây quạt trong tay, còn chọn quà tặng giúp Xương Trí, có thể thấy được người này có ánh mắt và gia thế không đến nỗi nào.
Trúc Lan cong cong khoé môi, cô còn đang rầu thúi ruột, bây giờ tâm trạng khá hơn rất nhiều. Thật ra ấn tượng của cô đối với Nhiễm tam tiểu thư không tệ, tiếc là Nhiễm gia và Tam hoàng tử quá khắng khít. Vì Chu gia, cho dù cô có tán thưởng người mẹ như Tề thị thì cô cũng sẽ không chọn. Cô thậm chí còn nghĩ tới chuyện hạ thấp tiêu chuẩn để tìm mối hôn sự cho Xương Trí. Bây giờ Chu gia không giống như hồi Xương Liêm thành thân, Chu gia có quyền từ chối. Mặc dù có thể dính vào rắc rối, nhưng Trúc Lan vẫn hy vọng mỗi một đứa trẻ Chu gia đều có thể tìm được người bầu bạn cả đời.
Xương Trí về nhà, tin tức lập tức được đồn rộng khắp, lan truyền cả bức họa chân dung của Xương Trí. Xương Trí không đến nỗi nào, vóc dáng được xem là cao ở thời cổ đại, tú tài trẻ tuổi, lại có thầy nổi, phụ thân rất biết phấn đấu. Tuy Xương Trí có không ít khuyết điểm, ấy vậy mà là ứng cử viên làm con rể sáng giả trong mắt nhiều người. Xương Trí trở về có người vui mừng, có người muốn khóc. Hai đứa Minh Đằng và Minh Thụy sụt sịt, không dám bướng bỉnh, sợ bị Xương Trí nắm đầu.
Bởi vì Xương Trí trở về, cho nên buổi tối cả nhà quây quần bên nhau ăn cơm. Xương Liêm ngồi ở bên cạnh Xương Trí, vẻ mặt khoe khoang:
- Đệ sắp được làm thúc thúc rồi đấy.
Xương Trí: - … Tứ ca, đệ làm thúc thúc rất nhiều năm rồi.
Xương Liêm nhoẻn miệng cười:
- Ta nói sai rồi, ý của ta là ta sắp làm cha, đệ lại phải làm thúc thúc nữa á.
Trúc Lan: "..."
Niềm vui sắp được làm cha của Xương Liêm còn chưa tan đi, lại khoe khoang nữa.
Xương Trí đỏ mặt, uống một hớp rượu nhưng không may bị sặc: - Khụ, khụ.
Xương Liêm ngạc nhiên nhìn Xương Trí, đệ đệ ngốc nghếch của hắn đã nghĩ thông suốt rồi sao? Hắn vẫn luôn cho rằng nếu như mẹ không đính ước thay tên tiểu tử này thì nó sẽ sống cô độc suốt quãng đời còn lại đấy. Xương Liêm nhỏ giọng hỏi:
- Đệ bôn ba khắp nơi, có phải đã để ý cô nương nhà nào rồi không?
Xương Trí xù lông:
- Huynh nói gì vậy, đệ nghe không hiểu.
Chu lão đại Xương Lễ vui mừng, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy trên mặt tiểu đệ… à không… Ngũ đệ có nhiều sắc thái như vậy.
- Nghe không hiểu thật, hay giả bộ hồ đồ vậy?
Lúc này Trúc Lan và Chu Thư Nhân đang ngồi cùng nhau, hai người đưa mắt nhìn nhau, nhìn Xương Trí đầy hứng thú.
Xương Trí mím môi, nói:
- Đại ca có rảnh thì đi quan tâm nhi tử của mình đi kìa, những ngày đệ không ở nhà, Minh Đằng chẳng tiến bộ được chút nào. Đại ca, huynh làm cha mà quá không có tâm, hèn chi Minh Đằng hoàn toàn không sợ Đại ca. Chắc huynh cũng không hy vọng Minh Đằng lớn lên giống huynh đâu nhỉ.
Chu lão đại: "..."
Trí mạng, quá đáng lắm luôn á!