Xương Trí, xương liêm
Xương Trí ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói với Tứ ca:
- Còn Tứ ca nữa, đừng có một tiếng nhi tử hai tiếng cũng nhi tử. Huynh đã quên bản thân từng phát lời thề rồi à, nhưng đệ thì vẫn luôn nhớ rõ đó. Huynh rảnh rỗi quá thì suy nghĩ về bản thân nhiều hơn đi, Tứ ca à, đệ không có ý gì đâu nhưng mà sau này huynh tuyệt đối đừng có mở miệng nói linh tinh nữa đấy.
Xương Liêm: "..."
Hắn có thể chửi bậy không, tiểu tử này còn chưa nói thẳng ra mà hắn có số sinh con gái thôi.
Trúc Lan: "..."
Hôm nay được mở mang đầu óc, Xương Trí không những ruột thẳng đuột mà còn độc miệng. Đứa nhỏ chuyên môn nói lời khiến người ta đau tim này, nhìn xem vừa mới mở miệng là sức chiến đấu lên tới đỉnh điểm.
Xương Trí trừng mắt nhìn một vòng, rất tốt, không ai định lên tiếng nữa.
Lý thị ngẩn ra, rồi nhìn Đổng thị. Sắc mặt của Tứ đệ muội không tốt cho lắm. Lý thị nhớ lại bản thân cũng từng bị Xương Trí chơi một vố, bỗng nhiên rất đồng tình với Đổng thị. Đổng thị muốn có con trai cỡ nào, nàng ta là người biết rõ nhất. Sau khi Đổng thị mang thai, thường hay tới viện nàng ta ngồi chơi, mỗi lần đều thích trêu đùa Minh Huy. Còn lén dạy Minh Huy gọi đệ đệ nữa đấy!
Lý thị và Triệu thị đưa mắt nhìn nhau, cả hai cùng cúi đầu xuống. Trong lòng có chút sợ sệt, kiểu người giống như Xương Trí. Hai huynh đệ Minh Đằng và Minh Thụy lại càng muốn khóc. Sao bọn chúng cứ cảm thấy Ngũ thúc càng ngày càng kh*ng b* thế này. Minh Vân liếc nhìn vẻ mặt khóc tang của đệ đệ mình, thầm nghĩ đáng đời. Không chịu hắn quản, hay rồi, bây giờ đã có người quản.
*****
Ăn cơm tối xong, Trúc Lan trở về phòng ngủ bật cười khanh khách:
- Mắc cười quá đi, Xương Trí đánh một trận thành danh luôn, để coi sau này còn ai dám trêu nó nữa.
Trong mắt Chu Thư Nhân cũng tràn ngập ý cười, không ngờ mồm mép của thằng nhóc này lợi hại đến vậy.
- Rất biết bắt lấy khuyết điểm của người khác.
Trúc Lan cười ch** n**c mắt, nhớ lại sắc mặt Xương Liêm tái xanh:
- Thằng nhóc này đắc tội cả hai vợ chồng tứ phòng rồi.
Chu Thư Nhân: - Thế thì cũng đáng đời Xương Liêm, ai bảo tự nó thề độc.
Trúc Lan lau nước mắt, nói:
- Nhưng mà em thấy Xương Trí không giống coi trọng cô nương nhà ai, bị thiệt thòi thì đúng hơn, cho nên vẫn luôn ghi tạc trong lòng.
Chu Thư Nhân: - Ghi lòng tạc dạ là sự khởi đầu tốt mà, có thể nhớ rõ, có thể để bụng, không biết là cô nương nhà nào, chỉ cần đừng có hệ lụy là được.
Trúc Lan thở dài, đúng vậy, trong tên của con trai út có chữ “trung”, trung với Hoàng thượng, nghĩa là không thể có bất cứ mối liên hệ nào với các thế lực khác.
*****
Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan nhận được lời mời của Đào thị. Đào thị muốn đi chùa cầu phúc. Trúc Lan không tiện từ chối, không phải chỉ vì cô chơi thân với Đào thị, mà còn là vì cô nợ Đào thị một ân tình. Cho nên chắc chắn phải đi chùa, Trúc Lan phản hồi Đào thị, ngày mai đi chung.
Bà tử thân cận của Đào thị vừa mới ra về, Tề thị cũng cử người tới gửi thiệp. Trúc Lan thầm nghĩ, may mà đã đồng ý coi như trả ơn Đào thị trước rồi. Chỉ một buổi sáng, lần lượt có rất nhiều lời mời được gửi đến.
Tuyết Hàm run rẩy:
- Mẹ, may mà con đã đính ước trước rồi.
Nếu không, bây giờ nàng và Ngũ ca sẽ là những người cùng chung cảnh ngộ. Toàn là miếng thịt béo ngậy, vả lại nàng còn là phận nữ nhi, tình hình càng bị động hơn. Tuyết Hàm nghĩ tới Nhiễm tam tiểu thư, sau lưng toát mồ hôi lạnh.
Trúc Lan thấy con gái sợ như vậy, cũng không đành lòng, nhưng mà ngày sau còn phải đối mặt với nhiều chuyện hờn:
- Con à, sau này ra đường nhớ phải cẩn thận một chút. Đính ước rồi cũng có thể phá được, chẳng hạn như Nhiễm tam tiểu thư.
Tuyết Hàm càng sợ, nàng nắm chặt khăn tay, trong lòng tự nhắc chính mình, ra ngoài nhất định dẫn theo nhiều người, không được rời khỏi nhóm nha hoàn và bà tử mọi lúc mọi nơi.
- Mẹ, con muốn để Lưu Cẩn đi học chút ít võ công.
Trúc Lan mỉm cười, hỏi:
- Sao là Lưu Cẩn chứ không phải là Lưu Ly?
Tuyết Hàm cười nói:
- Lưu Cẩn nghiêm túc hơn ạ, Lưu Ly không ổn, Lưu Ly không kiên nhẫn bằng, vả lại Lưu Ly còn phải giúp con xử lý sổ sách, nàng ấy không có thời gian.
Trúc Lan: - Con có tính toán trong lòng là được, nhà mình không thiếu tôi tớ hiểu biết võ nghệ.
Tuyết Hàm cong cong đôi mắt: - Vâng.
Trúc Lan chờ con gái đi ra ngoài, lâm vào trầm tư. Nữ nhi cổ đại ở vào thế khó, cô cẩn thận nhớ lại đủ cách hãm hại chiếu trên tivi, chỉ có nha hoàn chưa đủ, cần thêm một vài tôi tớ thân thủ không tệ mới được. Trúc Lan híp mắt, may mà tuổi này ở thời cổ đại được xem là già, mưu hèn kế bẩn thật sự sẽ không dùng trên người cô.
Trúc Lan dặn dò Tống bà tử đi chọn người, bây giờ Trúc Lan không còn tự tay chọn lựa nô bộc, dù sao cũng có Tống bà tử rồi, đưa người của Hoàng thượng vào càng tốt. Cô hoàn toàn không sợ bị giám sát, trái lại còn ước gì được giám sát. Nhờ có Tống bà tử, mà Trúc Lan chỉ cần ra lệnh là được.
*****
Hôm sau, Trúc Lan dẫn theo Lý thị, Tuyết Hàm và Ngô Ninh cùng đi chùa. Ban đầu Trúc Lan không có ý định dẫn Lý thị theo, nhưng không chịu nổi ánh mắt khát khao của nàng ta nên cuối cùng cho nàng ta đi. Trúc Lan và Lý thị ngồi chung một chiếc xe ngựa, nói chư dẫn theo Lý thị cũng rất đúng đắn, Trúc Lan dựa vào Lý thị thấy thoải mái vô cùng.
Lý thị thì không hài lòng về mình, nói:
- Mẹ, con gầy đi rồi.
Minh Huy quá mức hiếu động, nàng ta và tướng công hoàn toàn hết cách. Đánh thì đánh không được, ai bảo thằng nhóc này càng lớn càng giống mẹ chồng. Chửi cũng chửi không xong, con trẻ nghe không hiểu, không thích là khóc, cuối cùng người phiền lòng lại là mình.
Trúc Lan nghiêng đầu nhìn thử, đúng là gầy thật.
- Coi như giảm cân đi.
Dù sao cô cũng hết cách với đứa cháu trai này rồi.
Lý thị: "..."
Nghĩa là mẹ chồng cũng không biết nên làm gì với con trai nàng ta sao? Ghê đó con trai.
Xe ngựa lộc cà lộc cộc chạy tới cửa thành, xe ngựa của Uông phủ đã đến trước rồi. Trúc Lan vén mành lên, nói:
- Đợi lâu rồi hả?
Đào thị: - Ta cũng mới đến.
Ánh mắt Trúc Lan rất tốt, lập tức thấy được có một cô nương ngồi cạnh Đào thị. Trúc Lan biết các con gái nhà Đào thị, cho nên nhìn cái là biết không phải nữ nhi Uông gia. Trúc Lan thầm nghĩ, Đào thị cũng muốn thọt một chân vào à?
Trúc Lan cố nhịn tò mò, cười nói:
- Canh giờ đã không còn sớm, chúng ta đi thôi.
Đào thị mỉm cười:
- Mời tỷ tỷ đi trước.
Xe ngựa đi trước một bước, xe ngựa Uông gia đuổi theo phía sau. Chùa miếu thành Tân Châu không xa toà thành, đi chưa đến nửa canh giờ là đã tới nơi. Có điều chùa nằm trên núi, cần phải đi theo bậc thang lên trên. Trúc Lan xuống xe ngựa, ngước nhìn bậc thang. Lâu rồi cô không vận động, không muốn lên lắm.
Trúc Lan đứng đợi một lúc, xe ngựa Uông phủ mới đến. Đào thị xuống xe tiếp tục đợi trong chốc lát, vị cô nương trên xe ngựa nối gót đi xuống. Đào thị thân thiết khoác tay cô nương xa lạ, đi tới và nói:
- Để tỷ tỷ phải chờ lâu.
Ánh mắt Trúc Lan dừng lại trên người cô nương xa lạ, cười nói:
- Ta còn nghĩ là muội muội sẽ dẫn Uông Lôi tới, vị này là ai?