Đào thị nhìn thoáng qua nha đầu đang hồi hộp, châm chước giới thiệu:
- Nàng ấy là con gái của biểu tỷ ta, Tô Huyên.
Trúc Lan nhìn cô nương ấy nhiều thêm vài lần, vóc dáng nàng ta không khác cô là bao, vẻ ngoài tươi tắn tự tin, đúng là một cô nương hoạt bát. Trong lòng Trúc Lan vẫn luôn thích những người tự tin thế này, cười nói:
- Đây là nữ nhi của ta, Tuyết Hàm.
Tô Huyên căng thẳng gật đầu:
- Chào muội muội.
Tuyết Hàm cười mỉm:
- Chào Tô tỷ tỷ.
Đào thị cảm nhận được Dương thị đang nhìn mình, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, ban đầu thị muốn hóng chuyện là chính, thật sự không tính nhúng tay vào, nhưng liếc mắt nhìn cô nương bên cạnh, thị thở dài trong lòng:
- Thời gian cũng trễ rồi, chúng ta nên đi thôi!
Trúc Lan vỗ lên tay con gái, sau đó nói: - Được.
- Mời tỷ tỷ đi trước.
Trúc Lan cũng không khách sáo, phẩm cấp của cô cao hơn Đào thị, bèn đi trước một bước. Phải bước hơn ba trăm bậc thang mới lên tới chùa, lúc Trúc Lan leo lên tới nơi thì chân đã hơi loạng choạng. Lâu rồi không vận động, nhưng cô vẫn bước tiếp về phía trước, cổ họng thở mạnh đâm ra có chút đau rát, lồng ngực cũng thấy không thoải mái. Trúc Lan nghiêng đầu nhìn Đào thị, Đào thị cũng là người không ra cổng trước không bước cổng sau, nhưng người ta chỉ đổ một tí mồ hôi thôi.
Đào thị cười xòa giải thích:
- Tháng nào ta cũng lên chùa cầu phúc, quen rồi.
Trúc Lan quay đầu nhìn con gái và Ngô Ninh, hai con bé này cũng chưa từng leo bậc thang kiểu này, nếu không phải có bà tử đỡ thì có khi đã tìm chỗ ngồi nghỉ từ lâu. Ngược lại là Tô tiểu thư, mặt không đỏ nhịp thở không gấp.
Ánh mắt Trúc Lan mang theo thâm ý:
- Tô tiểu thư từng học võ sao?
Tô Huyên siết chặt khăn tay, nén sự căng thẳng trong lòng xuống, đáp:
- Vâng, từng học một chút ạ.
Trúc Lan thu tầm mắt về, trong lòng thấy khó hiểu, hình như cô nương này rất sợ cô thì phải? Không thể nào, cô nhìn người rất chuẩn, vừa nhìn là biết cô nương này là người lớn gan. Trúc Lan lập tức ngây người, Tô Huyên còn chưa chào cô đấy, đến Tuyết Hàm cũng phải chào hỏi Đào thị mà.
Trúc Lan nhìn Đào thị rồi nghiền ngẫm, nhưng cô lại đặt tầm mắt lên người Tô cô nương nhiều hơn. Nhìn kỹ mới phát hiện, những món cô nương này mang trên người toàn là đồ chất lượng, riêng đá quý được khảm trên cái vòng tay bằng vàng kia đã đủ khiến người ta thấy chói mắt, thật là giàu có.
Đào thị phát hiện ánh mắt Dương thị dừng lại trên người Tô Huyên, hắng giọng:
- Nghỉ ngơi một lúc rồi chúng ta hẵng vào chùa nhé?
Trúc Lan gật đầu: - Được.
Phật Quang Tự không hổ là ngôi chùa nổi tiếng, kiến trúc ngôi chùa này khá bề thế, trên vách núi được điêu khắc rất nhiều tượng Phật, phong cảnh trong chùa cũng không tồi, trong đầu Trúc Lan chỉ còn suy nghĩ về ngôi chùa. Đào thị là khách quen, giới thiệu suốt đường tới đại điện bái Phật, Trúc Lan đến đây làm cảnh, không phải do cô không thành tâm, mà vì trong lòng chột dạ nên thấy mâu thuẫn với nơi này. Cũng may Trúc Lan rất biết giả vờ, Đào thị không hề nhận ra. Cả chặng đường Trúc Lan đi theo Đào thị cầu phúc, mấy tiểu cô nương thì bị đuổi ra ngoài.
Trúc Lan quỳ một lát, lúc đứng dậy hơi loạng choạng. Lý thị vội đỡ:
- Mẹ.
Trúc Lan nghỉ ngơi lấy sức, nói:
- Không sao, không sao.
Trên mặt Lý thị tràn đầy lo lắng, mẹ chồng mới ở cữ xong:
- Mẹ ơi, hay là chúng ta ra ngoài ngồi một lát đi!
Đúng là Trúc Lan thấy mệt mỏi, cô có tuổi rồi, nhìn thì tưởng sinh con xong vẫn khỏe, nhưng thật ra cơ thể rất yếu ớt, cần phải chăm sóc vài năm.
Đào thị nhìn Lý thị, nhịn không được nghĩ tới con dâu của mình. Nàng ta làm gì cũng phải phép, vừa tôn kính vừa e sợ người mẹ chồng là thị, nhưng chưa bao giờ thân thiết. Thị đoán chừng trong lòng nàng ta còn ước gì thị chết sớm đi, để thị đừng quản quá nhiều. Đào thị không hâm mộ, dù sao thị cũng có con gái ruột của mình, không cần con dâu quan tâm làm gì, nhưng Dương thị lại khiến thị thấy bất ngờ, Đào thị thấy Lý thị đi tìm nước, nhỏ giọng nói:
- Tỷ đối xử với con dâu tốt quá, như thế không được đâu.
Trúc Lan: "..."
Đây là vấn đề về quan niệm, Đào thị đại biểu cho quần thể mẹ chồng bình thường ở cổ đại, đa số đều theo phe đối lập với con dâu. Trúc Lan nghe nói, con trai Đào thị có rất nhiều thiếp thất, phần lớn là Đào thị cho.
Đào thị thấy Dương thị cười gượng thì không tiếp tục đề tài này nữa, thị cảm thấy về chuyện đối xử với con dâu, thị và Dương thị không có tiếng nói chung. Có điều trong lòng lại đang cân nhắc, trông con dâu cả của Dương thị có da có thịt, diện mạo không phải ưa nhìn nhưng được cái biết sinh con trai, để về rồi thị cũng tìm một người mũm mĩm cho nhi tử sinh con trai.
Trong lòng Đào thị rầu rĩ:
- Tỷ nói xem, sao Uông gia không đông con cháu thế. Nhi tử của ta thành thân bốn năm rồi, mới chỉ sinh được một nữ nhi. Ta hâm mộ tỷ lắm đấy, có bốn đứa cháu trai rồi.
Trúc Lan: - Con cháu đều có phúc của con cháu, lúc nên tới sẽ tới thôi, muội cũng đừng sốt ruột quá.
Đào thị thấy Lý thị đã lấy nước về, cười kết thúc đề tài.
Lý thị bưng nước cẩn thận, nói:
- Mẹ à, mẹ không uống nước lạnh được nên con đi xin nước nóng, mẹ tranh thủ uống lúc còn nóng đi.
Trúc Lan nhận chén trà, thấy tay Lý thị bị nóng tới mức đỏ bừng lên:
- Xem kìa, tay con bỏng rồi.
Lý thị lật bàn tay mũm mĩm lại, đáp:
- Không sao đâu ạ, con da dày thịt béo nên một lát là hết thôi. Mẹ mau uống đi, chén trà đã được chần nước sôi để làm nóng rồi ạ.
Trong lòng Trúc Lan ấm áp: - Ừ.
Đào thị dời mắt sang chỗ khác, được rồi, thị thừa nhận là mình thấy hơi khó chịu, đều là con dâu mà sao khác biệt lớn thế nhỉ.
Nếu Trúc Lan nghe thấy tiếng lòng của Đào thị, chắc chắn sẽ giải thích thắc mắc cho thị ngay, chân thành đổi lấy chân thành, có ai sẽ thích mẹ chồng suốt ngày nhét thêm thiếp thất cho chồng mình không, không lén dùng kim đâm hình nộm nguyền rủa mẹ chồng chết sớm là may rồi.
Một hồi, đám cô nương Tuyết Hàm quay về cùng nhau, Tuyết Hàm vui vẻ nói:
- Mẹ, con xin được bùa bình an cho đệ đệ này.
Trúc Lan nhận bùa bình an, nói:
- Mẹ thay thằng bé cảm ơn con nhé.
Trúc Lan lại nhìn Ngô Ninh, sắc mặt Ngô Ninh trắng bệch, bèn hỏi:
- Thấy khó chịu ở đâu à?