Tuyết Hàm nhìn Ngô Ninh với vẻ lo lắng, trong lòng thở dài. Ngô Ninh tỷ tỷ xin quẻ nhân duyên, là quẻ xấu, nhưng tiếc là Ngô Ninh tỷ tỷ không nói về phần giải thích quẻ bói nên nàng không biết bên trên viết gì.
Ngô Ninh lắc đầu:
- Thẩm à, ta không sao.
Còn lâu Trúc Lan mới tin, nhìn Tuyết Hàm là biết con bé này đang giấu giếm giúp Ngô Ninh.
Đào thị thấy mặt mũi Tô Huyên đỏ bừng, hiểu rõ là đã xin được quẻ tốt rồi.
Trúc Lan nghỉ ngơi xong đứng dậy:
- Thời gian cũng muộn rồi, chúng ta về thôi.
Đào thị cười đáp: - Được.
Xuống núi cũng không dễ dàng, Trúc Lan bị hoa mắt, rất sợ bản thân bước hụt rồi lăn xuống, may mà bên cạnh có Tống bà tử và Lý thị. Lên tới xe ngựa là Trúc Lan không muốn nhúc nhích nữa, chuyến này đi vất vả quá.
Quay về phủ, Lý thị vội về xem con trai, Ngô Ninh có tâm sự nên cũng về sân, chỉ còn lại Tuyết Hàm ở cùng với Trúc Lan. Trúc Lan chơi với con trai, thằng bé còn chưa quen mặt người, nhưng lại có thể nhận ra mẹ qua mùi hương. Một buổi sáng không gặp Trúc Lan, c* cậu khóc ấm ức. Trúc Lan cười tủm tỉm, trong lòng vui vẻ, đây là cảm giác khi làm mẹ sao, kiên nhẫn vỗ về rất lâu, c* cậu mới chịu nhắm mắt lại ngủ.
Dỗ con xong, Trúc Lan hỏi Tuyết Hàm:
- Hỏi thăm được gì không?
Tuyết Hàm thu ánh mắt đang nhìn đệ đệ, đáp lời:
- Mẹ, Tô Huyên tỷ tỷ mười tám, có phải mẹ đoán sai rồi không?
Lúc ở chùa, mẹ vỗ tay nàng là nàng hiểu ý ngay, vậy nên cứ nói những câu khách sáo có mục đích, chỉ là về tuổi thì nàng cảm thấy không có khả năng lắm.
Trúc Lan hoàn toàn không ngờ Tô Huyên đã mười tám, cô cứ tưởng do vẻ ngoài nàng ta tự tin nên trông hơi lớn tuổi thôi:
- Mười tám rồi sao còn chưa thành thân?
Ở cổ đại hiếm ai mười tám mà chưa thành thân lắm.
Tuyết Hàm nói:
- Chuyện này, Tô Huyên tỷ tỷ có nói là do cha mẹ tỷ ấy qua đời sớm, trong nhà chỉ còn mỗi tỷ ấy thôi.
Tô tỷ tỷ cũng giống như Ngô tỷ tỷ, đều mang cái danh khắc cha khắc mẹ, thanh danh không tốt dẫn đến rất khó tìm nhân duyên.
Trúc Lan híp mắt:
- Không có huynh đệ gì sao?
Tuyết Hàm gật đầu:
- Tô tỷ tỷ nói như thế ạ.
Trúc Lan không tin cách nói khắc cha mẹ, nếu Ngô Ninh và Xương Trí thích hợp thì cô đã chấm Ngô Ninh từ lâu rồi, chỉ tiếc là không hợp.
Tim Tuyết Hàm đập nhanh hơn, mẹ suy tư càng lâu chứng tỏ mẹ cảm thấy Tô tỷ tỷ không tệ lắm?
Tuyết Hàm: - Mẹ, không phải ngũ ca nói đã có người trong lòng rồi sao?
Vậy nên mẹ đừng có nghĩ nữa.
Tất nhiên Trúc Lan nhớ chứ, chỉ là cô cảm thấy Tô cô nương này rất hợp với Xương Trí. Con gái lớn hơn hai tuổi thì có là gì, suy nghĩ của con gái vốn trưởng thành sớm hơn, càng lớn càng chín chắn thôi. Hơn nữa có thể một mình trưởng thành bình an, trông dáng vẻ còn sống rất ung dung thoải mái, có thể thấy được Tô cô nương rất có năng lực. Cuối cùng là chuyện không còn cha mẹ, như vậy thì sẽ không liên quan gì tới thế lực các nơi, đây đúng là ứng cử viên lý tưởng cho vị trí con dâu của cô mà.
Trúc Lan thở dài, cô cảm thấy không tệ, nhưng tiếc là phải xem Xương Trí thế nào nữa:
- Con cũng vất vả cả ngày rồi, mau về nghỉ ngơi đi.
Tuyết Hàm gật đầu: - Dạ.
Buổi tối, Trúc Lan nói tình huống của Tô Huyên cho Chu Thư Nhân nghe, Chu Thư Nhân cũng cảm thấy không tồi:
- Hay là em đi hỏi thử xem ý Xương Trí thế nào đi?
Trúc Lan phất tay:
- Thằng bé mới về mà, không vội.
Chu Thư Nhân: - Em tự tính toán là được.
Trúc Lan xoa trán:
- Anh cũng ngủ sớm một chút, đừng xem sách nữa.
Chu Thư Nhân xoa bả vai, nói:
- Anh xem thêm một lát, em ngủ trước đi.
Trúc Lan ngáp, cô thật sự rất mệt: - Được.
****"
Sáng sớm hôm sau, mới bắt đầu ăn thì Ngô Ninh đã tới sân chính, sắc mặt Ngô Ninh đỡ hơn rất nhiều, cúi đầu nói:
- Thẩm ơi, ta muốn về nhà một chuyến.
Nàng ấy nên về từ lâu mới phải, chỉ là đại ca viết thư không cho nàng ấy về, nàng ấy mới không về thắp nén nhang tròn một năm cho ông bà nội. Nàng ấy nhớ nhà, nàng ấy nhớ các ca ca, nàng ấy muốn về nhà ở một thời gian.
Trúc Lan nhìn chằm chằm Ngô Ninh, trong lòng con bé này có tâm sự, để con bé về nhà ở một khoảng thời gian cũng tốt:
- Nhớ nhà rồi à, con tính bao giờ khởi hành?
Nụ cười ở khóe môi Ngô Ninh rạng rỡ hơn, ban đầu nàng ấy còn sợ thẩm thẩm không đồng ý, vui vẻ trả lời:
- Ta chuẩn bị rồi, hôm kia có thể khởi hành ngay.
Trúc Lan: - Được, vậy hôm kia lên đường, để thẩm sắp xếp gã sai vặt đi theo con.
Đôi mắt Ngô Ninh đỏ lên, nằm sấp trên đùi thẩm thẩm:
- Cảm ơn thẩm ạ.
Trúc Lan vuốt tóc Ngô Ninh, hi vọng về nhà có thể giúp con bé suy nghĩ thoáng hơn một chút. Trúc Lan không sợ Ngô Ninh về nhà sẽ bị ức h**p, thân phận Chu Thư Nhân thay đổi giúp Ngô Minh được lợi rất nhiều, mà Ngô Minh cũng tích lũy kinh nghiệm trong mấy năm nay, từ lâu không còn ai dám làm khó Ngô Minh nữa rồi. Chỉ là cái gì nên cho mọi người thấy thì phải làm, để người khác đừng tưởng Ngô Ninh bị đuổi về nhà.
Ngô Ninh kiềm nước mắt lại, nhưng đôi mắt vẫn ửng đỏ. Lúc ra ngoài bị hoa mắt, càng khiến mắt đỏ hơn. Ngô Ninh cúi đầu đi, nghe thấy tiếng vang thì ngẩng đầu thấy mấy người Xương Liêm ca ca và Thi Khanh, vội vàng chào hỏi rồi nhanh chóng đi về.
Xương Liêm lẩm bẩm:
- Sao nha đầu này lại khóc thế nhỉ?
Thi Khanh nhìn nhiều vài lần, cho dù Chu gia đối xử với nàng ấy tốt đến đâu thì nàng ấy vẫn chỉ là người ngoài. Tiểu thư Chu gia liên tục nhận được thiệp mời, nhưng chẳng có ai mời Ngô cô nương. Thi Khanh siết tay, hắn quan tâm làm gì chứ.
Xương Liêm xoay người, suýt nữa là bị đụng vào, nhìn thử thì thấy là Xương Trí. Xương Trí đang ngồi dưới đất, Xương Liêm cau mày:
- Đệ bị chó rượt hay gì? Đi đường vội tới mức không nhìn thấy người khác sao, hôm nay đụng trúng ta, chứ lỡ như là khách thì sao bây giờ?
Xương Trí lập tức nhảy dựng lên, không thèm phủi bụi trên áo choàng, nhanh chóng núp ra sau lưng Xương Liêm, Xương Liêm cũng muốn quay đầu nhưng Xương Trí đã nóng nảy:
- Đừng quay đầu, đừng lên tiếng.
Xương Liêm sửng sốt, tiểu tử này bị gì vậy?