Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 473:



Xương Liêm hít hà một tiếng, tiểu tử này véo sau lưng hắn đau quá. Vừa tính kéo tiểu tử này ra bỗng nhiên thấy cách đó không xa, Liễu bà tử đang đi trước dẫn đường. Còn người phía sau Liễu bà tử, Xương Liêm chỉ nhận ra một người là Đào thị - nương tử của Uông đại nhân. Người còn lại thì hắn không biết, hắn không nghĩ người thiếu một sợi dây thần kinh như Xương Trí sẽ sợ Đào thị, vậy thì tiểu tử này chỉ có thể sợ cô nương đó thôi.

Xương Trí co cổ lại, nhỏ giọng hỏi:

- Tứ ca, người ta đi chưa?

Xương Liêm nghiến răng, trên môi là nụ cười xấu xa:

- Vẫn chưa, người ta đang đi về phía bên này.

Xương Trí xù lông, buông Tứ ca ra, co giò bỏ chạy, chờ chạy được vài bước thì nghe thấy tiếng cười, quay đầu nhìn lại mới phát hiện mình bị lừa, Xương Trí xụ mặt:

- Tứ ca, chuyện hôm nay đệ nhớ kỹ rồi.

Xương Liêm: "..."

Không, đừng nhớ làm gì, bị đứa chỉ có một sợi dây thần kinh ghi nhớ là tai họa.

*****

Sân chính, Trúc Lan nhìn Đào thị và Tô cô nương, hôm qua mới gặp mặt mà hôm nay lại gặp tiếp. Trúc Lan nhìn là rõ ngay chuyện này do ý muốn của Tô cô nương.

Mặt Tô Huyên đỏ bừng:

- Xin chào Dương cung nhân.

Trúc Lan nhìn Đào thị, thân phận của Tô Huyên không chỉ là thân thích nhà Đào thị đúng không, cô lại không nhận được lễ chào, trong lòng Đào thị cũng nghẹn, cười gượng:

- Xem trí nhớ của ta kìa, ta quên giới thiệu, Tô Huyên chính là An Hòa huyện chúa.

Trúc Lan: "..."

Huyện chúa là nhị phẩm, vị này lại còn là huyện chúa có phong hào.

Trúc Lan đứng lên chào:

- Ra mắt An Hòa huyện chúa.

Tô Huyên bước nhanh tới đỡ cô:

- Cung nhân khách sáo quá rồi, nơi này không có huyện chúa gì cả, chỉ có Tô cô nương thôi.

Đào thị chỉ muốn trợn trắng mắt, đối xử phân biệt gì mà dữ thế, bát tự còn chưa xem mà đã vội lấy lòng, khí phách lúc trước chạy đâu mất rồi?

Trong lòng Trúc Lan càng khẳng định, cô nhìn Tô Huyên đỏ mặt rồi nghiền ngẫm, vị huyện chúa này quen Xương Trí, nếu không một vị huyện chúa ăn no rửng mỡ tới Chu phủ à, Trúc Lan cười tủm tỉm:

- Lễ không thể thiếu được, mời huyện chúa ngồi.

Trong lòng Tô Huyên bồn chồn, chắc chắn Dương thị đoán được rồi, nàng ta đoán không ra thái độ của Dương thị, Tô Huyên sốt ruột. Năm thuở mười thì nàng ta mới nhìn trúng một thư sinh, đã chuẩn bị ra tay kén rể thì thân phận của thư sinh lại thay đổi, khiến nàng ta không kịp trở tay. Nhiều năm vậy rồi, khó lắm mới có người khiến nàng ta thích bắt nạt. Rõ ràng chỉ là một gã thư sinh ngốc, sao thoắt cái đã thành Tri phủ công tử, đúng là khiến người ta buồn bực mà!

Con đường duyên phận của nàng ta đúng là trắc trở, có gia sản nhưng không cha không mẹ, nàng ta chẳng khác nào cái bánh bao thịt, đã gặp đủ hạng người. Người nào trông kha khá một tí thì toàn giở giọng cầu cưới như đang bố thí, khinh nhé, nàng ta thà ở giá còn hơn. Chỉ là tuổi càng lớn thì những thứ dơ bẩn cũng bám lấy nàng ta nhiều hơn, vào lúc nàng ta định quyết tâm xin chỉ cả đời không gả, ở giá cầu phúc cho triều đình rồi báo thù sau, thì thư sinh ngốc xuất hiện.

Trúc Lan nhìn Tô Huyên tự dưng đỏ mặt, lại nhìn khuôn mặt cứng đờ của Đào thị, cười thầm trong lòng. Thú vị ghê, vậy xem ra Tô cô nương nhìn trúng Xương Trí rồi, kết hợp với tính cách to gan này, tám mươi chín mươi phần trăm là cô nương đã để lại dấu ấn trong lòng Xương Trí.

Không lâu sau Liễu Nha lại vào:

- Nương tử của Nhiễm đại nhân và Mẫn đại nhân cùng tới.

Trúc Lan: - ...Mau mời vào đây.

Hôm nay đúng là náo nhiệt ghê, không ngờ Lưu thị và Tề thị lại cùng tới đây.

Đào thị nghe xong thì nhìn Tô Huyên bên cạnh, thấy vẻ mặt Tô Huyên bỗng trở nên lạnh lùng, chuẩn bị xem kịch.

Lưu thị và Tề thị bước vào cùng nhau, nhưng hôm nay không dắt con gái theo. Hôm qua đi chùa cầu phúc, bọn họ biết Dương thị đi cùng ai. Hai người vừa vào thì nhìn thấy Tô Huyên, bọn họ liếc nhìn nhau một cái, ánh mắt tỏ vẻ đã hiểu ra. Hôm qua chỉ là suy đoán, hôm nay nhìn thấy người mới chứng thực được.

Hai người ngoài cười nhưng trong không cười, chào hỏi:

- Ra mắt huyện chúa.

Tô Huyên thản nhiên:

- Mời đứng lên.

Tề thị thật sự không để Huyện chúa vào mắt, một bé gái mồ côi thôi. Tề thị chỉ tức giận, An Hòa huyện chúa đã mười tám còn chạy tới đây góp vui làm gì:

- Năm ngoái nghe nói An Hòa huyện chúa về quê, cứ tưởng huyện chúa sẽ ở đó vài năm chứ, không ngờ lại về nhanh như vậy.

Trong lòng Tô Huyên khó chịu, nàng ta trốn còn không phải vì đám mấy người làm ầm ĩ sao, lấy duyên phận nàng ta ra làm văn, nàng ta cười nhưng trong lòng thì không:

- Còn không phải vì ta nghe nói Tam tiểu thư có thể ra ngoài rồi, cố ý về định mời Tam tiểu thư đấy.

Trúc Lan: "..."

Sức chiến đấu này, lợi hại.

Lưu thị dùng khăn tay để đè khóe miệng xuống, Tề thị đúng là quá xúc động, lại nói đến thị cũng sợ cái miệng của Tô Huyên, từng chữ như có dao. Tô Huyên đi thế nào, trong lòng bọn họ biết rõ nhất, từ trước tới nay vị này không dễ chọc, tới giờ vẫn còn nhớ thù đấy!

Tề thị tức tới ngứa răng, miệng con nha đầu chết tiệt này vẫn ghê gớm như ngày nào:

- Phiền huyện chúa nhớ thương rồi.

Tô Huyên cười tủm tỉm:

- Hết cách rồi, các ngươi cũng nhớ thương ta mà, ta gọi cái này là có qua có lại.

Suýt nữa là Trúc Lan bật cười ra tiếng rồi, nhưng may mà kịp nghẹn lại, thấy trà được bưng lên, hắng giọng nói:

- Đây là trà mới đưa tới, hai vị mau nếm thử.

Trong lòng Lưu thị suy nghĩ rất nhiều, cười nói:

- Vậy thì ta phải thưởng thức thật kỹ mới được.

Tề thị cũng uống một ngụm, sau đó nói:

- Sao hôm nay không thấy Chu tiểu thư đâu? Lại nói, nữ nhi nhà ta với Chu tiểu thư hợp nhau vô cùng, cứ nhắc Chu tiểu thư mãi thôi.

Trúc Lan cười đáp:

- Nha đầu đó đi học rồi.

Sau đó Trúc Lan không nói gì thêm nữa, hợp cạ cái gì chứ, nói thẳng ra là muốn mượn Tuyết Hàm làm bậc thang thôi.

Tề thị híp mắt, thị không tin Dương thị không hiểu được ý trong lời nói của mình. Lão gia nói đúng thật, Chu gia không muốn có liên quan đến bất cứ thế lực nào, nhưng thị lại nhìn trúng rồi. Tề thị nhìn Tô Huyên, theo cách làm việc của Chu gia thì vị huyện chúa này là ứng cử viên tốt nhất!

Đào thị uống trà xem kịch, một vở diễn hay đấy, nhưng vẫn nên cảnh giác thì hơn, Lưu thị và Tề thị không dễ chọc.

Trúc Lan nhìn bọn họ đối đáp qua lại, nghĩ thầm vẫn nên xác định chuyện của Xương Trí sớm thì hơn, nếu không cô cũng đừng mong được sống yên, tránh cho đám người này tính kế sau lưng. Trúc Lan híp mắt, những thủ đoạn dơ bẩn đó không nên dùng lên người Xương Trí.

Nửa canh giờ sau, Tô Huyên giận ngứa răng, nhưng lại không có cách nào, Tề thị và Lưu thị cứ dây dưa với nàng ta mãi, nàng ta không đi thì bọn họ cũng không đi, thật sự hết cách rồi, nàng ta đành phải đứng lên:

- Trong nhà còn việc, xin phép về trước.

Trúc Lan ngồi đến mức ê mông:

- Ta tiễn huyện chúa.

Tề thị và Lưu thị cũng đứng dậy:

- Thời gian trễ rồi, chúng ta cũng nên về thôi.

Chờ tiễn người đi hết, Trúc Lan xoa eo, mệt chết cô rồi. Mặc dù cô không uống trà nhưng cũng uống khá nhiều nước, bụng hơi trướng. Trúc Lan thật sự bội phục đám người này, uống rất nhiều trà mà không lẽ bọn họ không thấy mắc vệ sinh sao? Cô đã muốn đi từ lâu, nghĩ tới việc đám người này còn phải ngồi xe ngựa về phủ, Trúc Lan thấy khâm phục vô cùng, còn lâu cô mới so được.

Trúc Lan nói với Tống bà tử:

- Kêu Ngũ công tử lại đây.

Nếu đoán được tám mươi chín mươi phần trăm thì cô không cần đợi nữa.

Tống bà tử cười: - Vâng ạ.

Trúc Lan nhìn con trai, giải quyết xong một trong ba chuyện gấp thì Xương Trí cũng tới, Trúc Lan nhìn vẻ mặt căng thẳng của Xương Trí, hiếm thấy thật đấy, cô lại nhìn ra cửa:

- Xương Liêm, con muốn nghe thì vào đi, đừng có núp nữa.

Mà núp cũng qua loa nữa, hơn nửa người đã lộ ra ngoài cây cột rồi.

Xương Liêm cười gượng: - Mẹ.

Hắn chỉ tới để hóng chuyện thôi, thật đó.

Mặt Xương Trí đỏ lên, trừng mắt nhìn tứ ca, được lắm, hắn nhớ kỹ rồi!