Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 474: Thái Độ



Trúc Lan mở miệng nói:

- Hai đứa con đừng trợn mắt đứng đó nữa, ngồi xuống hết đi.

Trúc Lan nhìn hai thằng con mà trong lòng thấy bùi ngùi, thời gian trôi qua nhanh quá, lúc mới xuyên tới đây, Xương Trí vẫn còn là một cậu bé, bây giờ Xương Liêm cũng sắp làm cha rồi, cảm thán:

- Chớp mắt đã tới lúc Xương Trí phải cưới vợ rồi.

Tai Xương Trí đỏ lên, hôm nay hắn bị hù chết khiếp thật đấy. Ban đầu tính ra ngoài, nhưng còn chưa tới cửa đã nhìn thấy Tô cô nương, người hắn còn phản ứng nhanh hơn đầu óc, hắn hết hồn co giò bỏ chạy, còn để tứ ca trêu mình nữa, hắn cảm thấy mất mặt quá, mặt mũi đỏ bừng:

- Mẹ.

Trúc Lan không tính vòng vo:

- Con trai à, con quen An Hòa huyện chúa sao?

Xương Trí hơi ngẩn người:

- Mẹ, huyện chúa gì cơ?

Trúc Lan: - ...Con có quen Tô cô nương không?

Xương Trí không ngốc, mím môi:

- Tô cô nương là huyện chúa?

Trúc Lan: - Ừ.

Khóe miệng Xương Trí run rẩy, cô nương dạn dĩ đó huyện chúa? Nhớ lại thì Tô cô nương hay nói kén rể, còn thường trêu chọc hắn, mặt Xương Trí lại càng đỏ hơn, đúng là quá bạo dạn, sao mà người như vậy có thể là huyện chúa được!

Mắt Xương Liêm trợn to sắp rớt ra ngoài, không phải vì Xương Trí đỏ mặt, mà là vì tiểu tử này được đấy, huyện chúa luôn. Hắn vỗ vai đệ đệ, đúng là mấy đứa càng im lặng thì càng nguy hiểm, lợi hại đó đệ đệ của ta.

Trúc Lan thấy Xương Trí hất bàn tay của Xương Liêm xuống, ra hiệu cho Xương Liêm muốn nghe thì ngồi yên, không nghe thì ra ngoài. Xương Liêm nghiêm chỉnh lại, Trúc Lan hỏi:

- Nếu con có ý với huyện chúa thì mẹ sẽ đi hỏi thăm.

Xương Trí há miệng th* d*c, nếu nói là không có cảm giác gì với Tô cô nương, thì hắn lại thấy hận cô nương này tới ngứa răng vì quá to gan, mặc dù hắn không phải người cổ hủ nhưng như thế thì bạo dạn quá rồi. Sau đó hắn im lặng, hình như ngoài người nhà ra thì hắn nghĩ tới cô nương này nhiều nhất. Bực bội ghê, khó trách hắn chạy mà cô nương này không phản ứng tí nào, hóa ra là người ta điều tra hắn xong hết rồi. Hắn cũng không ngốc, tất nhiên là chuyện kén rể mà Tô cô nương nói là không thể. Vừa rồi hắn gặp muội muội vừa tan học, muội muội nói chuyện hôm qua ở chùa, hắn không cần nghĩ cũng biết là ai làm. Xương Trí cắn răng, đúng là chọc người ta tức thật mà.

Trong mắt Trúc Lan toàn là ý cười, Xương Trí im lặng hơi lâu rồi. Nếu là trước kia, thằng nhóc này mà không muốn thì đã trả lời dứt khoát từ lâu, bây giờ nhìn xem, biểu cảm vừa nghiến răng nghiến lợi vừa uất ức đó, Trúc Lan thấy thích ghê, nhất định phải cưới huyện chúa về nhà mới được!

Trúc Lan nghiền ngẫm rồi nói:

- Xem ra là không đồng ý rồi, vậy để sáng mai mẹ sẽ bày tỏ thái độ cho nương tử của Uông đại nhân biết, để tránh người ta biết được lại có ảnh hưởng xấu tới thanh danh của huyện chúa, nhưng vậy thì chuyện cưới xin cho con khó tìm đấy, lúc ra ngoài nhớ chú ý nhiều hơn để đừng bị người khác tính kế.

Tai Xương Trí lại đỏ lên, nhìn mẹ bất đắc dĩ:

- Dạ mẹ.

Trúc Lan bật cười:

- Xương Liêm, đệ đệ của con đang nhõng nhẽo với mẹ đấy à?

Xương Liêm cũng cười ngặt nghẽo: - Vâng ạ.

Xương Trí nghiến răng trừng mắt nhìn tứ ca:

- Tứ ca, đệ… đệ…

Chuyện nên nghe cũng nghe xong rồi, Xương Liêm nhanh chân bỏ chạy:

- Mẹ ơi, con đi trước nhé, xem như hôm nay con chưa nghe thấy gì, con không nói chữ nào ra ngoài đâu.

Trúc Lan vẫn rất yên tâm về Xương Liêm, thằng nhóc này biết cái gì nên nói và cái gì không nên nói, ngược lại nhìn Xương Trí, giọng điệu vô cùng hóng hớt:

- Tứ ca của con đi rồi, nói với mẹ đi, sao mà con và Tô cô nương quen nhau được thế?

Xương Trí mím môi hơi ngượng ngùng, ấp úng:

- Con với sư phụ đi nơi nơi học hỏi, sau đó gặp cơn mưa to không thể đi tiếp được, chỉ có thể ngủ nhờ, sau đó thì quen thôi.

Sư phụ cười trêu hắn rất nhiều lần vì Tô cô nương đấy!

Hắn chưa kể về những chuyện to gan của Tô cô nương, hắn không ngốc, nhìn thì có vẻ ấn tượng của mẹ về Tô cô nương không tồi, hắn sợ nếu kể mấy hành vi to gan của Tô cô nương ra sẽ khiến mẹ có ý kiến với Tô cô nương, hai từ kén rể lại càng không thể nói.

Trúc Lan vốn muốn nghe kể chuyện, cô không thích thể loại tài tử giai nhân gì đó lắm, nhưng cô lại thích cặp đôi Tô cô nương và Xương Trí này: một cô nàng mạnh mẽ sức chiến đấu trọn điểm, một thư sinh ngây thơ nhưng bên trong lại ranh mãnh, ấy ấy, vừa nghĩ thôi cô đã thấy phấn khích rồi.

Xương Trí bị mẹ nhìn tới nỗi mất tự nhiên:

- Mẹ à, con còn có việc, con về trước đây.

Mẹ đừng nhìn nữa, giờ hắn mới biết mẹ cũng thích xem kịch như thế.

Trúc Lan bật cười, thằng nhóc này chạy nhanh đấy, tiếc là cô không hỏi ra được, nếu thằng bé Xương Trí này đã không muốn nói thì dù có hỏi thế nào cũng cắn chặt răng:

- Xem ra mình phải chuẩn bị sính lễ rồi.

Nói xong, tim Trúc Lan lại thấy đau, đau thật đấy, may mà cô còn chưa kịp mua tòa nhà và cửa hàng, tiền bạc vẫn còn nằm trong tay, nếu không chuyện sính lễ sẽ thành vấn đề. Trúc Lan ôm ngực, con dâu tốt thì sính lễ cũng cao, nhất là huyện chúa thì sính lễ lại càng không thể kém.

Tống bà tử: - Chủ mẫu, ngài làm sao vậy?

Trúc Lan thở dài: - Đau lòng.

Tống bà tử: - Dạ?

Trúc Lan phất tay, ngươi không hiểu đâu. Trúc Lan đứng lên quay về phòng, vẫn nên đi xem con trai để thả lỏng tâm trạng, chờ bình tĩnh rồi cô lại tính toán của cải sau. Tống bà tử nhìn chủ mẫu cạn lời, sao bà ấy không theo kịp suy nghĩ của chủ mẫu được nhỉ, như thế là không được rồi.

*****

Ở Uông phủ, Đào thị cạn lời nhìn Huyên Huyên đang hờn dỗi:

- Được rồi, đừng tức nữa.

Tô Huyên cắn răng:

- Biểu di, con vẫn thấy tức, bọn họ nhìn trúng con, ép con tới nỗi không thể không đi. Bây giờ khó lắm con mới thích một người, vậy mà bọn họ cũng nhắm vào.

Xem thái độ hôm nay của Tề thị và Lưu thị, ý tứ rất rõ ràng, nữ nhi nhà bọn họ không được thì ai cũng đừng hòng có được.