Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 475:



Đào thị nhìn Huyên Huyên mà đau lòng, nha đầu này mất cha mẹ từ khi sáu tuổi, Hoàng Thượng nhớ công lao của biểu muội phu nên phong nha đầu này làm huyện chúa. Mặc dù có danh huyện chúa nhưng cuộc sống của một bé gái mồ côi cũng vất vả lắm, nha đầu này lớn tới bây giờ, không có mấy ngày được sống thoải mái, khó khăn lắm mới thích một người, Đào thị nói:

- Con cũng đừng vội, theo hiểu biết của ta, cung nhân có thiện cảm với con đấy.

Tô Huyên chớp mắt: - Có thật không ạ?

Hiếm khi nào Đào thị thấy nha đầu tự tin này tự ti, cười:

- Tất nhiên là thật, thanh danh của con không tính là gì, thanh danh con bé Chu gia nuôi còn không bằng con nữa đấy, vậy mà Chu gia có kiêng kỵ bao giờ đâu, có thể thấy được người Chu gia hiền lành.

Đương nhiên người Chu gia hiền lành thì hiền lành thật, nhưng Chu gia cũng là một ổ toàn kẻ khôn khéo. Nhưng mà, thị có thiện cảm với Chu gia cũng là vì biết ở Chu gia có Ngô cô nương. Người có thể giả vờ một lúc nhưng không thể giả vờ cả đời được, thế nên sau khi biết suy nghĩ của Huyên Huyên, mặc dù quá chủ động nhưng thị vẫn dốc lòng giúp đỡ, hoàn toàn là vì Chu gia thật sự khá tốt. Tính hết gia đình quan viên ở Tân Châu thì gia đình Chu đại nhân là hòa thuận nhất, hơn nữa không có bất cứ chuyện rối loạn nào. Đương nhiên quan trọng nhất chính là Chu gia không cho phép có thiếp thất, đến thông phòng cũng không có. Chuyện Chu đại nhân yêu Dương thị thì khỏi phải bàn, trong tay bọn họ đều có tài liệu tỉ mỉ, riêng đám nhi tử Chu gia cũng chỉ có một mình nương tử đầu tiên. Nghe nói, Chu gia có gia quy không được nạp thiếp. Cho dù không nhắc tới chuyện Chu đại nhân là thân tín của Hoàng Thượng, thì chỉ riêng gia quy không được nạp thiếp này cũng đủ khiến Ngũ công tử của Chu gia trở thành con rể tốt nhất trong mắt biết bao nhiêu người. Đào thị nghĩ thầm, nếu không phải nữ nhi nhà mình đã đính hôn từ sớm thì thị cũng động lòng rồi.

Tô Huyên thấy biểu di đã suy nghĩ vẩn vơ đi đâu rồi, nhưng mà nghe lời biểu di nói thì trong lòng nàng ta cũng tự tin hơn một chút. Sau đó lại cười ngây ngô, mắt nhìn của nàng ta tốt thật đấy.

*****

Buổi tối, Trúc Lan kể cho Chu Thư Nhân nghe, sau đó nói:

- Anh tìm hiểu về An Hòa huyện chúa đi, nếu thật sự không có vấn đề gì thì em sẽ tìm Đào thị nói bóng gió. Chuyện này nên xác định sớm thì hơn, tránh để lâu lại xảy ra biến cố.

Chu Thư Nhân cũng đau đầu, nói:

- Hôm nay anh gặp Nhiễm đại nhân và Mẫn đại nhân, hai người kia đều nhắc tới Xương Trí. Em nói rất đúng, nên xác định sớm. Đôi khi đám người này lại theo suy nghĩ ta không có thì đừng ai hòng có được.

Trúc Lan: - Em chỉ sợ là thế thôi.

Chu Thư Nhân ôm con trai:

- Anh không làm phiền em nữa, em xem sổ sách tiếp đi.

Trúc Lan dùng ánh mắt đầy thâm ý nhìn Chu Thư Nhân đang ôm con không buông tay:

- Em phát hiện, từ khi có con trai, địa vị của em trong lòng anh giảm xuống rồi.

Chuyện đầu tiên Chu Thư Nhân làm sau khi về là ôm con trai, ăn tối xong đi dạy Thi Khanh, về vẫn tiếp tục ôm con trai, không còn mặn mà lắm với người vợ là cô.

Chu Thư Nhân cảm thấy mình oan chết đi được:

- Anh trông con nhiều hơn là vì thương em mà, để thằng nhóc này đừng bám em mãi không buông.

Anh đã phát hiện từ lâu, rằng con trai rất bám vợ mình, cả thế giới của nó chỉ có mẹ thôi, nhất là vào buổi tối, vừa tới tối là nhất quyết phải để mẹ dỗ mới chịu ngủ.

Trúc Lan hừ, biết lời Chu Thư Nhân nói là thật, thở dài:

- Em tính toán xem có tổng cộng bao nhiêu tài sản, của cải không ít, nhưng chuyện Xương Trí cưới vợ sẽ tiêu phí rất nhiều.

Chu Thư Nhân thò tới nhìn thoáng qua:

- Càng thăng quan, chuyện cưới gả con cái cũng càng tốn tiền, lúc Xương Liêm cưới vợ mới dùng có mấy trăm lượng, lần này mà Xương Trí và huyện chúa thành đôi thật thì chắc sính lễ cũng phải hơn vạn lượng.

Trúc Lan: - Anh nghĩ sao vậy, cho dù không phải An Hòa huyện chúa mà là con gái của mấy vị đại nhân khác, thì anh cũng phải bỏ ra sính lễ tương đương mà.

Buổi chiều cô đã phái người đi hỏi thăm rồi, da lông, vải vóc, vài món đồ hiếm lạ, thêm cả tiền mặt, cưới vợ ở Tân Châu xa xỉ thật, ít thì mấy ngàn lượng, nhiều thì hơn vạn lượng. Cô không có kinh nghiệm gì, không nhất định phải đưa được phần sính lễ tốt nhất, nhưng cũng phải nhìn sao cho được, Chu gia không thể để người khác xem thường được.

Chu Thư Nhân hậm hực:

- Xương Trí xong rồi là tới lượt gả Tuyết Hàm, sau đó là Minh Vân, tốc độ kiếm tiền của chúng ta còn không đủ để cưới gả.

Trúc Lan cười ha ha:

- Anh nên thấy mừng đi, may mà con gái anh có chồng nuôi từ bé, chúng ta đưa bao nhiêu của hồi môn chỉ cần xem ý của mình, chứ nếu gả tới gia tộc lớn, của hồi môn cho một đứa con gái cũng đủ đào hết của cải trong nhà.

Trúc Lan không tính không biết, chứ tính rồi thì cô không ngồi yên nổi nữa, còn tính nghỉ ngơi thoải mái mấy năm, ôi, cái số vất vả này.

Chu Thư Nhân cũng không chơi với con trai nữa:

- Bây giờ vẫn không thể cho chúng ra riêng được, trừ khi xử lý hết những chuyện cần xử lý, không biết phải mấy năm nữa đây. Em xem các nhà đều có của cải của mình rồi, mấy năm nay bảo các nhà tích cóp của cải cho mình nhiều hơn đi, chờ gả Tuyết Hàm xong, chuyện cưới gả sau này của các nhà, chúng ta chỉ cho một con số, cháu trai được bao nhiêu thì cháu gái cũng được bấy nhiêu, bọn chúng muốn thêm bao nhiêu thì tự xem tình huống nhà mình.

Trúc Lan: - Cách này hay đấy.

Nói đi cũng phải nói lại, chuyện cưới vợ ở cổ đại vẫn được xem là kiếm lời, cưới vợ phải cho sính lễ, nhưng cũng nhận lại được của hồi môn, đừng chỉ nghĩ sính lễ nhiều, của hồi môn cũng không kém hơn, sau này của hồi môn cũng được để lại cho con cháu.

Trúc Lan lại nhớ tới cách ăn vận của huyện chúa, cười nói:

- Em phát hiện ra, Xương Trí đúng là có phúc.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, đúng là thằng nhóc này rất có phúc, mối duyên tốt đấy.

*****

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan đóng cửa từ chối tiếp khách, lý do là phải tiễn Ngô Ninh về nhà. Trúc Lan chuẩn bị rất chu đáo, gã sai vặt và xa phu đều biết võ nghệ, tất cả là người của Chu gia. Tới Tân Châu, Chu Thư Nhân lại nhờ Võ Xuân tìm vài gia đinh biết võ nghệ, bây giờ số nô bộc ở Chu gia đã tới một con số nhất định. Trúc Lan còn tìm bảo tiêu hộ tống sống chặng đường, cộng thêm quà mang về thì có bốn chiếc xe ngựa, phô trương như vậy là đủ rồi.

Trúc Lan tiễn Ngô Ninh đi, chờ Chu Thư Nhân hỏi thăm tin tức là xong. Chu Thư Nhân im hơi lặng tiếng nhưng cũng đào tạo được vài người, giữa trưa, Trúc Lan đã nhận được tin tức hoàn chỉnh. Trúc Lan càng xem càng thấy hài lòng, huyện chúa là chuyên gia quản lý tài sản gia đình đấy.   

Trúc Lan xem xong mà hai mắt sáng rực, sao cô không nghĩ tới nhỉ, huyện chúa đã cho cô một gợi ý rất lớn!