Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 476: Không Hôn Ước



Từ khi tới cổ đại, Trúc Lan chỉ biết nhìn chằm chằm vào ruộng đất và bất động sản, thật sự chưa từng nghĩ tới biển. Không ngờ đầu óc của vị huyện chúa này lại linh hoạt như thế, không chỉ có thuyền đánh cá mà còn có ngư trường của mình. Trúc Lan nghĩ tới hàu sống, các loại sò hến thì thấy hơi thèm. Lúc mới xuyên tới không ở Đông Bắc thì cũng ở trong đất liền, chưa từng đi qua bờ biển lần nào. Bình Cảng cũng có hải sản, nhưng phần lớn là cá biển và tôm, chủng loại khá ít. Chủ yếu là do cổ đại không có kỹ thuật ướp lạnh như hiện đại, hải sản chết rồi rất dễ hư, nhưng mà hải sản vẫn là hàng đắt tiền ở cổ đại, ít nhất thì tôm biển là món rất ít xuất hiện trong mâm cơm của gia đình bình thường trong đất liền. Trúc Lan vuốt cằm, thật ra nuôi dưỡng trong biển cũng không tồi, cô không hiểu nhưng chắc chắn ngư dân ở bờ biển sẽ hiểu, thuê thêm mấy người này là được. Chỉ tiếc là triều đại này không cho phép bắt trai*, toàn bộ đều do triều đình khống chế.

(*Con trai dùng để lấy ngọc.)

Tuyết Hàm vẫn luôn ngồi cạnh mẹ, thấy nụ cười của mẹ ngày càng rạng rỡ thì rất muốn xem tin tức mà cha mang về, nàng đã biết Tô cô nương chính là người trong lòng Ngũ ca, nàng cũng vô cùng tò mò:

- Mẹ, con có thể xem không?

Trúc Lan đưa cho con gái:

- Xem đi, vị An Hòa huyện chúa này được đấy.

Rất được lòng cô.

Sau khi Tuyết Hàm xem xong thì hơi sững sờ, nàng thật sự không tin nổi một bé gái mồ côi có thể làm được những chuyện này. Tuyết Hàm nhịn không được nghĩ tới Ngô tỷ tỷ, mặc dù có sự chênh lệch thân phận với huyện chúa, nhưng Ngô tỷ tỷ còn ba người ca ca, mà huyện chúa chỉ có thể dựa vào bản thân, nàng không ngây thơ cho rằng người có danh huyện chúa sẽ không bị tính kế, mà ngược lại còn bị tính kế nhiều hơn. Tuyết Hàm trầm mặc, vấn đề vẫn là tính cách, Tuyết Hàm cảm thấy mình hơi thích huyện chúa rồi, đột nhiên Tuyết Hàm nhịn không được nở nụ cười:

- Mẹ ơi, Ngũ ca có phúc ghê nhỉ.

Nếu Huyện chúa thật sự trở thành tẩu tử thì cuộc sống sau này của Ngũ ca không dễ đâu, thế thì trong nhà náo nhiệt rồi.

Trúc Lan cũng nhịn không được nở nụ cười:

- Đúng là có phúc thật.

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan đã viết thiệp cho Đào thị, mời Đào thị tới thưởng thức trà, hơn nữa chỉ mời một mình Đào thị. Đào thị xem xong thiệp mời vừa nhận thì thiệp đã bị giành lấy, Đào thị thấy dáng vẻ thất vọng của Tô Huyên thì dùng sức chọc vào trán Tô Huyên:

- Thông minh quá bị thông minh hại.

Tô Huyên che trán lại:

- Biểu di, đau.

- Đưa thiệp mời lại cho ta.

Tô Huyên cắn khóe môi:

- Chỉ mời một mình biểu di sao, biết là con ở Uông phủ mà, sao không mời cả con nữa!

Đào thị cạn lời: - Ta nói con nghe nhé, lần này con không được đi theo, con rụt rè một chút cho ta.

Tô Huyên mím môi, nàng ta cũng không muốn để lại ấn tượng tùy tiện cho Chu gia, chỉ là trong lòng buồn bực, nàng ta chưa được gặp lại Chu Xương Trí lần nào, cắn khóe môi:

- Biểu di, có phải mẫu thân của Chu Xương Trí nhìn ra cái gì rồi nên mới không mời con không? Có phải cung nhân không thích con không?

Nói xong nàng ta nhịn không được sờ lên mặt mình, vẻ ngoài nàng ta không phải kiểu con gái ngoan ngoãn biết nghe lời, dáng vẻ nàng ta hoạt bát tự tin, rất nhiều trưởng bối không thích diện mạo của nàng ta.

Đào thị xoa giữa mày, dù nha đầu này thông minh nhưng vẫn còn thiếu sót về phương diện này, giải thích:

- Đúng là Dương thị nhìn ra cái gì đó rồi, nhưng không phải không thích con, mà ngược lại, Dương thị có ấn tượng khá tốt về con mới đúng, vậy nên mới mời riêng ta, hiểu chưa?

Tô Huyên là người thông minh, rất nhanh đã hiểu rõ điểm mấu chốt, mặt đỏ lên, nói chuyện hơi lắp bắp:

- Là, là muốn nói chuyện về con sao?

Đào thị cười khẽ:

- Hiếm khi thấy con căng thẳng như thế.

Lỗ tai Tô Huyên cũng đỏ bừng, đừng thấy nàng ta bạo dạn trêu chọc Chu Xương Trí mà nhầm, đến lúc mấu chốt thì nàng ta vẫn luống cuống tay chân, ấp úng:

- Làm phiền biểu di ạ.

Đào thị xoa tóc Tô Huyên, mặc dù không phải nữ nhi của mình, nhưng Đào thị vẫn đối xử thật lòng với nàng ta, thị cũng hy vọng nha đầu này có một bến đỗ tốt: - Ừ.

Chu phủ mời một mình Đào thị, tin tức này không giấu được, chẳng mấy chốc mà hai phủ Mẫn và Nhiễm đã biết tin, ai cũng đoán xem Chu gia có ý gì. Chỉ là theo nguyên tắc thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, hai phủ đều nâng cao cảnh giác.

Ngày hôm sau, Đào thị đến, Trúc Lan cũng không vòng vo. Bởi vì là nhà trai nên cũng phải để ý tới cảm nhận của nhà gái, Trúc Lan không nhắc tới chuyện huyện chúa và Xương Trí quen biết, chủ động hỏi:

- Hôm nay mời muội muội đến là có một chuyện muốn hỏi.

Trong lòng Đào thị hiểu rõ: - Mời tỷ tỷ nói.

- Lúc trẻ ta cũng là người từng luyện võ nên thích những cô nương tính tình rộng rãi, lần đầu gặp đã thích Tô cô nương rồi, vậy nên cố ý muốn hỏi thăm, Tô cô nương có hôn ước chưa?

Nụ cười của Đào thị càng tươi hơn, lời Dương thị nói đã cho Tô Huyên đủ thể diện, hơn nữa còn xưng hô là Tô cô nương, là muốn gián tiếp nói cho thị biết Chu gia nhìn trúng người, chứ không phải thân phận huyện chúa:

- Tạm thời không có hôn ước, ta cũng đang cân nhắc đây!

Nụ cười của Trúc Lan rạng rỡ hơn:

- Huyện chúa có thân phận cao quý, đúng là phải tìm cho cẩn thận.

Đào thị giương mắt cười nói:

- Đúng vậy.

Trong lòng hai người ngầm hiểu mà không bộc lộ thẳng suy nghĩ, tiếp theo không cần nói tiếp về chuyện này nữa, hôm nay thể hiện ý tứ xong, Trúc Lan chỉ cần tìm thêm phu nhân của vị quan nào đó và quan môi* để đi làm mai là được.

(*Quan môi: là bà mối làm việc cho triều đình.)

Cái khó duy nhất là người trung gian, thật ra Đào thị là thích hợp nhất, nhưng Đào thị đã là biểu di của nhà gái rồi, vì thể hiện sự coi trọng, nhất định phải chọn lựa một người khác thật tốt. Đào thị thì mặc kệ những chuyện này, thị chỉ cần về chờ tin là được. Mà nói ra thì Đào thị chưa từng gặp Chu ngũ công tử bao giờ, nhưng mà có thể khiến Tô Huyên thích soi mói nhìn trúng thì nhất định không kém đi đâu được, nói thật ra Đào thị còn thấy hơi thương cho Chu ngũ công tử bị Tô Huyên nhìn trúng.

Trúc Lan cũng không giữ Đào thị ở lại lâu, sau khi Đào thị rời đi, Trúc Lan tính lại những phu nhân quan lại mà mình biết. Cân nhắc trước sau, ngoài Đào thị ra thì chỉ có thể mời Tri châu nương tử thôi, Tri châu nương tử Tiết thị cũng là người không tệ. Lần này nhờ người ta giúp đỡ nên hôm sau Trúc Lan đã tự mang quà tới cửa, Tiết thị rất bất ngờ, thị biết náo nhiệt gần đây nhất là về chuyện hôn nhân của Chu gia Ngũ công tử, mà nữ nhi Vương gia bọn họ chỉ mới tám tuổi, còn quá nhỏ.

Tiết thị nhìn quà, bèn hỏi:

- Đây là gì vậy?

Trúc Lan nói thẳng:

- Thằng con thứ năm nhà ta cũng tới tuổi rồi, đúng lúc mới đi học xa về, ta tính xác định sớm một chút, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể nhờ tỷ tỷ thôi, muốn nhờ tỷ tỷ làm mai giúp cho.

Tiết thị lớn tuổi hơn cô, mà cô còn tới nhờ vả người ta nên kêu một tiếng tỷ tỷ cũng không thiệt.

Tiết thị bừng tỉnh, thị nghĩ nhầm rồi, bây giờ lại vô cùng tò mò, rất nhiều người đang nhìn chằm chằm Chu gia Ngũ công tử đấy:

- Vậy muội muội nhìn trúng ai?

Trúc Lan nói: "An Hòa huyện chúa, Tô Huyên."

Tiết thị sặc nước trà, hết hồn, không ngờ lại là An Hòa huyện chúa, không phải chứ, An Hòa huyện chúa là một bé gái mồ côi thôi, về mặt thế lực không thể giúp gì cho Chu gia, mà thanh danh cũng không tốt. Không nhắc tới chuyện khắc cha mẹ, chỉ nói tới tính tình và diện mạo tự tin hoạt bát, vừa nhìn là thấy không phải lựa chọn tốt cho vị trí con dâu, lại còn có phẩm cấp, huyện chúa là Chính nhị phẩm, làm mẹ chồng muốn ra oai dạy dỗ cũng không được, trừ khi bản thân mẹ chồng có cáo mệnh Chính nhất phẩm!Dù sao thị tình nguyện chọn thiên kim nhà quan nhỏ còn hơn chọn An Hòa, Tiết thị chớp mắt, không lẽ Chu gia nhìn trúng của cải của huyện chúa?

Tiết thị nghĩ mãi mà không rõ, cuối cùng nhịn không được, hỏi:

- Thật sự là An Hòa?

Trúc Lan cười nói:

- Đúng vậy, là nàng ta, nhờ tỷ tỷ giúp cho.

Tiết thị đặt chén trà xuống, giúp thì nhất định phải giúp rồi, ai bảo Chu đại nhân là cấp trên của lão gia chứ, hơn nữa lão gia cũng nói, Chu đại nhân là người đáng để kết giao, cười nói:

- Đã mời quan môi chưa?